Chương 150

“Bệ hạ, thị nữ Lưu Dục của Liễu phi nương nương đang đứng ở bên ngoài cầu kiến.” Đang là lúc phê duyệt tấu chương, Lai Phúc đến thông báo.

Hiên Viên Kỳ ngẩng đầu: “Truyền!”

“Vâng!”

Không lâu sau, Lưu Dục chạy đến quỳ mọp dưới đất: “Nô tỳ bái kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Hiên Viên Kỳ đặt tấu chương trong tay xuống: “Đứng dậy nói đi!”

“Dạ!” Lưu Dục đứng dậy, nhìn xuống đất: “Bệ hạ, nô tỳ có việc muốn bẩm báo với người!”

“Chuyện gì?” Hiên Viên Kỳ chau mày, trong lòng có một dự cảm không tốt.

“Bệ hạ, sáng sớm hôm nay nương nương nói ở trong phòng buồn nên muốn ra ngoài, nhưng giờ trời đã tối rồi mà nương nương vẫn còn chưa quay về Liểu uyển, nô tỳ thật sự rất lo lắng, bất đắc dĩ lắm mới đến báo với bệ hạ, nô tỳ khẩn cầu bệ hạ phái người đi tìm nương nương.”

Hiên Viên Kỳ đứng phắt dậy: “Ngươi nói Liễu phi mất tích?”

“Nô tỳ không dám khẳng định, nhưng cả ngày nay nương nương không quay về Liểu uyển một lần nào, người chưa bao giờ như vậy, nếu không phải đã gặp chuyện gì thì nương nương tuyệt đối không làm vậy.” Giữa trưa nàng thấy nương nương còn chưa về đã bắt đầu đi tìm, thật sự không còn cách nào khác mới phải đến tìm bệ hạ.

Hoàng cung lớn như vậy, dù một người có biến mất cũng không ai để ý, nỗi bất an trong lòng chẳng những không giảm mà ngày càng mãnh liệt.

“Lai Phúc, sai người phong tỏa cửa cung, điều động toàn bộ thị vệ đi tìm Liễu phi, ai tìm được sẽ trọng thưởng!”

“Vâng!”

Chưa đến một canh giờ, cả Hoàng cung trưng đèn sáng rực, không biết có bao nhiêu ngọn đuốc cháy lên khiến đêm đen sáng rỡ như ban ngày, Hiên Viên Kỳ ở trong ngự thư phòng buồn bực đi tới đi lui, sau đó y đứng khựng lại, không chờ Lai Phúc đuổi theo đã đích thân cầm đuốc ra ngoài tìm.

Không lâu sau có người phát hiện ra Liễu Vận Ngưng ngất xỉu trong Ngọc Hoa cung, chẳng trách Lưu Dục tìm lâu như vậy mà vẫn không tìm được, nàng không hề nghĩ đến chuyện Liễu Vận Ngưng lại đến Ngọc Hoa cung, hơn nữa bình thường Ngọc Hoa cung không hề giao thiệp với người ngoài, nếu không phải lần này bệ hạ phái người đi tìm, phỏng chừng Liễu Vận Ngưng có bị vùi trong tuyết cũng chẳng ai phát hiện ra.

Lúc mọi người tìm thấy Liễu Vận Ngưng thì nàng đã sắp chết cóng, khi Hiên Viên Kỳ chạy đến Liễu Vận Ngưng đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Còn Thái y trong Thái y viện không biết đã bị lôi ra khỏi chiếc giường ấm áp lần thứ bao nhiêu rồi, nhưng khi đối diện với bộ mặt âm u của Đế Vương, họ vẫn chẳng dám oán thán một lời.

Chỉ biết trách bản thân xui xẻo bị tên hạ nhân ăn không ngồi rồi đến thông báo chọn trúng.

Liểu uyển đèn đuốc sáng trưng, khi các Thái y vội vội vàng vàng chạy đến Liểu uyển, thấy Liễu phi đang nằm trên giường thì chỉ biết thở dài trong lòng.

—- Chịu lạnh như vậy, dù người có làm bằng sắt chưa chắc đã chịu nổi, huống chi là Liễu phi vốn hay đau ốm.

Nhưng—-

Chúng Thái y khó xử nhìn bệ hạ cứ ngồi lỳ bên giường nắm chặt tay Liễu phi nương nương, nơi cần bắt mạch bệ hạ ngang nhiên chiếm giữ, vậy bọn họ phải làm sao đây?

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không mau đến xem Liễu phi đi!” Đế Vương không thèm quay đầu lại gầm lên, cố tình nói nhỏ đến hết mức có thể như sợ quấy nhiễu giấc ngủ của thiếu nữ.

Lai Phúc đứng một bên chỉ biết lắc đầu.

—- Dựa theo tình trạng của Liễu chủ tử, nếu có quấy nhiễu người cũng không hẳn đã là chuyện xấu!