Chương 151: Gương vỡ lại lành

Mùi thơm của hoa cỏvương nhẹ vào mũi tôi, trong trẻo và ngọt ngào. Ánh mặt trời ấm áp kéotôi thức dậy khỏi đêm đen, chầm chậm ngước đầu lên, dụi mắt, cảm thấyđầu mình rối bời.

Đây là đâu? Xung quanh là thảm cỏ xanh ngút tầm mắt, trên đó nở đầy những bông hoa cúc dại màu vàng. Đằng xa kia là một khu rừng, lá cây đang đung đưa nhẹ trong gió, vang lên tiếng ve kêu mùa hè, tiếng kêu nghe thật vui tai.

Tôi đang ở đâu? Tiểu Mao đâu?Tất Thanh đâu? Lảo đảo đứng dậy, tôi định tiến về phía trước, nhưng đứng lên lại cảm giác tứ chi mất cân bằng, cả người tôi không thể nào đứngyên được, bất giác ngã nhào về phía trước, tưởng là do mình chóng mặtnên tôi lại đứng lên lần nữa, nhưng vẫn tiếp tục bị ngã.

Cúi đầuxuống, tôi thấy bàn tay một con mèo nhỏ màu trắng, trên đó có cục thịthồng hồng và một ít lông tơ mềm như nhung, tôi bất giác lè lưỡi ra liếm, rồi lại vẫy đuôi, rồi mới giật mình nhảy dựng lên, loạng choạng chạy ra bờ ao để soi lại dung mạo của mình.

Sóng nước lăn tăn, nhưng tôi vẫn nhìn thấy hình dáng của mình, một con mèo tam thể với đôi mắt màuxanh lục quen thuộc và chiếc đuôi to với bộ lông dày.

Chuyện gì thế này? Tôi ngây người, nhìn mặt nước thẫn thờ, mãi sau vẫn chưa hoàn hồn lại.

Lẩm bẩm một câu thần chú quen thuộc, trên người tôi xuất hiện một màn khóimàu hồng, vây chặt lấy tôi, cả người tôi tê dại, giây lát sau, làn khóibay đi, thân hình nhỏ nhắn đầy lông ban nãy đã kéo dài ra, trong nướcxuất hiện hình ảnh một thiếu nữ xinh đẹp, tươi tắn, nàng ta có đôi taimàu lam tím, mặc một chiếc váy dài bằng tơ lụa, đó chính là Hoa MiêuMiêu, và cũng là tôi kiếp trước.d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.

Sự việctrước mắt quá thần kỳ, tôi bóp mạnh vào đuôi mình nhưng vẫn không tỉnhdậy khỏi giấc mộng, tôi kinh ngạc ngồi phịch xuống, đầu óc rối như tơvò, không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Chẳng nhẽ tôi lại xuyên không lần nữa?

“Hoa Miêu Miêu!” Từ đằng xa vang lên tiếng gọi của Ngân Tử, hắn giang rộngđôi cánh trắng, thở hổn hển bay tới cạnh tôi, miệng vẫn quát tháo khôngchút lịch sự, “Con mèo ngốc kia, ngủ cho no đi, khỏi phải ăn nữa.”

Tôi nghe tiếng quát quen thuộc thì nhìn Ngân Tử thẫn thờ.

Ngân Tử thấy tôi không phản ứng gì thì huơ tay trước mặt tôi, ngạc nhiên hỏi:

“Thức ăn hôm nay có món cá chép cô thích nhất, sao không thấy vui hả?”

“Tất… Tất Thanh đâu?” Tôi chẳng đếm xỉa gì tới món cá, chỉ hoảng hốt kéo hắn hỏi.

Ngân Tử bị tôi lắc mạnh, điên tiết quát:

“Tất Thanh cái gì?”

Tôi do dự giây lát, lại hỏi:

“Bích Thanh Thần Quân đâu?”

“Cô muốn chết à! Nhắc tới tên gã đó làm gì?” Ngân Tử biến sắc, hắn vội vàng đưa mắt nhìn xung quanh, thận trọng hỏi, “Hay là tên sát thần đó lạitới? Nghe nói gần đây hắn giết rất nhiều tiểu yêu quái ở Lạc Anh Sơn, cả nhà Mạc Ý đều chết rồi, chúng ta có nên trốn đikhông?”d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.

“Hả? Lạc Anh Sơn?” Cả người tôi ngây ra, khi cả nhà Mạc Ý chết là lúc tôi còn chưa gặp Bích Thanh Thần Quân.

Ngân Tử kéo tôi vẫn còn như đang trong giấc mộng, vừa đi về nhà vừa lải nhải chửi:

“Đồ mèo ngốc, ngày nào cũng thế, chẳng làm được trò trống gì cả. Nếu khôngcó ta lo liệu thì chắc cô ngồi uống gió Đông Bắc mà sống mất! Mấy ngàynày đừng có chạy lung tung, nói không chừng Bích Thanh Thần Quân sẽ tới, cô mà bị làm sao ta chẳng có ai bảo kê, phiền lắm…”

Đầu óc tôibấn loạn, dọc dường không nói gì, theo Ngân Tử về tới động phủ ở Lạc Anh Sơn, cũng chẳng ăn uống gì mấy, khiến Ngân Tử tưởng tôi bị bệnh, vộivàng chạy đi tìm thầy thuốc.

Nằm trên giường, tôi ngẫm nghĩ kỹcàng những việc đã xảy ra, đầu tôi bỗng dưng đau nhói, phảng phất nhưmột giấc mộng. Cho dù tôi cào cắn bản thân thế nào, thậm chí là ngã cảra đất mà vẫn không tỉnh lại. Ngân Tử thì sợ hãi hò hét loạn cả lên,tưởng tôi bị trúng tà.

Cuối cùng tôi không biết là mình còn ởtrong mơ hay không, thế là đi ngủ, nghĩ tới Tiểu Mao, bất giác nước mắtlại trào ra, tỉnh ngủ rồi phát hiện mình vẫn ở trong động, tôi vẫn làHoa Miêu Miêu đó.

Ngân Tử hỏi khẽ:

“Miêu Miêu… cô khóc cái gì? Trong mơ khóc mấy lần.”

Tôi hỏi Ngân Tử:

“Có phải ta có một đứa con trai tên Tiểu Mao không?”

Ngân Tử cốc đầu tôi một cái, giận dữ nói:

“Lại còn có con trai, cô kiếm được tấm chồng trước đi đã.” Sau đó cười giảohoạt, “Nếu không ai cưới cô thì ta có thể miễncưỡng.”

Tôi mặc kệ hắn, lảo đảo đi rangoài, đi lên đỉnh núi Lạc Anh sơn, trên hòn đá to hình tròn ấy, nơi lần thứ hai tôi gặp Bích Thanh Thần Quân, cũng là nơi chàng đã bế tôi đi.

Sờ nhẹ lên hòn đá, nhìn những đám mây ở xa xa, tôi đột nhiên nhớ tới nghi vấn của mình.

Nếu có thể bắt đầu lại từ đầu, liệu tôi có làm việc đó lần nữa?

Nếu có thể bắt đầu lại từ đầu, chúng tôi có yêu nhau?

Nếu có thể bắt đầu lại từ đầu, mọi điều có tốt hơn không?

Kính Hoa Thủy Nguyệt, nhân sinh như mộng. Lưu luyến nhìn một đám mây ở đằng xa, trên đám mây đó không có bóng hình chàng.

Nếu từ nay không gặp lại, liệu có không còn thương nhớ nhau?

Nếu từ nay không thương nhớ nhau, liệu sẽ không còn thương yêu nhau?

Nếu từ nay không thương yêu nhau, liệu sẽ không bao giờ hồi ức?

Nếu ở bên chàng là khiến chàng vĩnh viễn không thể cất cánh bay, khiến tấtcả mọi người phải chịu đựng đau khổ, vậy thì thà thiếp một mình nuốt nỗi đau khổ này vào trong.

Cắt đứt mọi nhân duyên, hóa giải mọi tai kiếp.

Từ nay chàng là Bích Thanh Thần Quân trên Thiên Giới, thiếp là Mao yêu Hoa Miêu Miêu, đường ai nấy đi, không bao giờ tương phùng.

Ngồitrong bụi cây, khóc hết lần này tới lần khác, tôi nhớ Tiểu Mao, nhớ TấtThanh, tim tôi đau đớn tới mức gần như không thể chịu nổi, hai mắt đỏhoe, cho tới khi Ngân Tử tìm thấy tôi, hắn thấy tôi như vậy thì vội vàng ôm tôi vào lòng quát:

“Ai bắt nạt cô? Tôi đi tính sổ với hắn!”

“Chẳng ai bắt nạt ta cả, ta chỉ muốn khóc thôi.” Tôi lau nước mắt, vội vàng nở nụ cười, nhưng trông vô cùng gượng gạo. Bỗng dưng tôi nhớ tới Tiểu Trà, bất giác hỏi:

“Ngân Tử, ngươi thích ai không?”

“Không…” Ngân Tử nghe tôi hỏi thì khựng lại, nhất thời trở nên ngượng ngùng.

Tôi nhớ ra cuộc sống của hắn với vợ ở kiếp trước, thấy hơi lo lắng:

“Nếu… ta hại ngươi không tìm được vợ thì thế nào…”

“Thế nào là không tìm được vợ?” Ngân Tử nheo mắt nhìn tôi, khẩu khí có vẻ nguy hiểm.

Tôi nhớ ra một loạt những phản ứng dây chuyền sinh ra khi số phận bị thayđổi, không dám nhắc lại, lập tức nuốt cái tên Tiểu Trà vào bụng, chỉ âmthầm quyết định, nếu gặp lại Băng Hoàn nhất định phải dốc toàn lực ragiúp hai người hoàn thành việc tốt…

Ngân Tử hỏi mãi mà tôi khôngmở miệng, thế là không vui, hắn kéo tôi về bắt tôi ăn, ra lệnh cho tôiđi ngủ, trước khi ngủ còn định khai thác tôi:

“Có phải cô thích ai rồi không? Ta chưa từng thấy cô khóc bao giờ.”

Tôi giật mình, mãi sau vẫn không nói được gì.