Chương 153

Giống nhau như đúc? Không, chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể phân biệt được.

Một người có khuôn mặt hồng hào khỏe mạnh, một người có khuôn mặt tái xanh không còn giọt máu, hai khuôn mặt như vậy, dù ngũ quan có giống hơn đi nữa có ai mà nhận không ra chứ?

“Tại sao lại thành ra như vậy? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?” Liễu Uẩn Nịnh nhìn thẳng vào mắt nàng, nắm chặt đôi tay lạnh buốt của nàng, lòng cứ dợn dợn khó chịu, một người không thích khóc như nàng mà nay lại không cầm được nước mắt.

“Sao muội lại bệnh nặng như vậy? Bệ hạ không chăm sóc tốt cho muội sao? Rõ ràng người……” Nàng nghẹn ngào không nói nổi nữa, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Liễu Vận Ngưng, bỗng nhào đến ôm chặt lấy nàng.

Lưu Dục đứng một bên không nhịn được: “Sao bệ hạ có thể sẵn lòng chăm sóc nương nương được cơ chứ, người oán hận nương nương, nương nương……”

“Lưu Dục!” Liễu Vận Ngưng thản nhiên nhìn nàng, vẻ mặt Lưu Dục rất khó coi, không cam tâm ngậm miệng lại.

Liễu Uẩn Nịnh vẫn chưa hiểu lắm, tiếp tục truy vấn: “Lưu Dục nói vậy là sao? Bệ hạ oán hận nương nương cái gì chứ? Tại sao lại nói vậy?”

Lưu Dục quay mặt đi không đáp.

“Ngươi nói đi chứ Lưu Dục, đừng có nói chuyện nửa vời như vậy, rốt cục là làm sao, ngươi mau nói đi!”

Lưu Dục đè nén cơn tức giận, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không thèm để ý đến ánh mắt Liễu Vận Ngưng, nói trắng ra: “Đại tiểu thư, nô tỳ chỉ là một hạ nhân, chủ tử có làm gì thì nô tỳ cũng không có quyền ý kiến, nhưng mà, Đại tiểu thư à, bệ hạ quá đáng lắm, người……”

Nói nói một hồi, Lưu Dục nghẹn ngào: “Có phải nương nương tình nguyện tiến cung thay Đại tiểu thư đâu, nương nương thật sự không biết gì hết, nhưng bệ hạ lại đổ hết mọi lỗi lầm lên người nương nương, trong nửa năm qua, có bao nhiêu là thứ đe dọa tính mạng nương nương người có biết không? Đại tiểu thư, nếu……nếu người không trốn hôn, nương nương không thay người tiến cung, vậy thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra hết!”

Liễu Uẩn Nịnh tái mặt: “Vận Ngưng thành ra như vậy, đều vì bệ hạ giận chó đánh mèo ư?”

Lưu Dục lau nước mắt: “Đúng vậy!”

“Vận Ngưng……” Liễu Uẩn Nịnh nhìn Liễu Vận Ngưng, Liễu Vận Ngưng dời mắt sang chỗ khác, im lặng một hồi mới dịu dàng nói: “Tỷ đừng nghe Lưu Dục, chuyện này không liên quan đến ai cả……”

“Xin lỗi, xin lỗi, là tỷ hại muội, đều là do tỷ hại muội, ô ô……” Nàng khóc không thành tiếng.

—- Tại sao nàng lại ngốc như vậy, tại sao nàng lại khờ khạo nghĩ rằng chỉ cần mình bỏ đi là mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, tại sao nàng lại ngốc như vậy?

Ngu quá! Nàng đúng là ngu quá mà!

“Xin lỗi, xin lỗi……” Nàng ôm chặt lấy muội muội sinh sau mình hai canh giờ, thấy Liễu Vận Ngưng quá gầy trái tim lại quặn đau, đau đến nỗi nàng muốn bật khóc.

Uổng cho nàng thân là tỷ tỷ lại để cho muội muội ngoan hiền của mình chịu oan ức, nàng đúng là đồ ngốc hết thuốc chữa!

“Uẩn Nịnh, muội không sao mà!” Nàng chau mày, muốn thoát khỏi cái ôm của Liễu Uẩn Nịnh.

Liễu Uẩn Nịnh ôm chặt quá khiến nàng khó thở.

“Vận Ngưng, tỷ xin lỗi, là tỷ hại muội!” Không để ý đến việc nàng đang giãy dụa, Liễu Uẩn Nịnh càng ôm chặt nàng hơn, nước mắt âm ấm như tan vào không khí giá buốt, phút chốc trở nên lạnh lẽo, thấm ướt cổ Liễu Vận Ngưng.

Cảm giác lành lạnh đó khiến Liễu Vận Ngưng phải ruột cổ, còn bị ôm chặt hơn nữa.

“Vận Ngưng, rốt cục bệ hạ đã đối xử với muội như thế nào vậy? Muội nói cho ta nghe, có phải vì người mà muội mới sinh bệnh không?”