Chương 153: Thì ra là hắn

Bởi vì không muốn để cho bản thân có gì nuối tiếc, Âu Y Tuyết quyết định học lại cấp hai, sau đó học lên nữa. Nhưng có quá nhiều thứ đã quên, nên Trần Di vì giúp cô đã xung phong đi tìm cho cô một vị gia sư. Nhưng Âu Y Tuyết dù có nghĩ đến phá đầu cô chưa từng nghĩ đến gia sư của cô là ….. anh ta.Anh ta vẫn mang bộ dáng nho nhã, nụ cười như ánh mặt trời, quen thuộc đến mức khiến Âu Y Tuyết phải khiếp sợ.“Anh….”. Trong đôi mắt sáng của cô có chút kinh ngạc, cô sợ hãi nhìn anh, không biết làm sao. Vậy mà khi đối mặt với cô anh vẫn chỉ nở nụ cười dịu dàng. Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể quay qua nhìn Trần Di, lại thấy Trần Di nhìn cô vô cùng vui vẻ.“Bất ngờ không? Giữa hai người cũng quen nhau lắm rồi, cũng không cần mình giới thiệu”. Nói xong, lại quay qua hôn Nhược Y một cái, lại nói: “Mình đi làm việc, hai người học tốt nhé”. Sau đó cũng không nhìn phản ứng của hai người, liền rời đi.Hai người đứng đó nhìn nhau một lúc, rơi vào im lặng.“Anh… có khỏe không?”. Sau khi Trần Di đi khỏi, trên khuôn mặt người đàn ông xuất hiện nụ cười khổ. Anh ta mỉm cười nhưng trong mắt đầy đau khổ nhìn đứa bé trong lòng cô, vô cùng kinh ngạc. Nhưng cho dù có rất nhiều việc muốn hỏi, anh vẫn cố kìm chế bản thân.Âu Y Tuyết vẫn đứng yên đó, sửng sốt một lúc, mới gật đầu: “Tôi rất khỏe”. Nhìn anh, trong lòng cô vô cùng áy náy.Thấy dáng vẻ cô như thế, trong lòng Quý Đằng Viễn càng thêm sầu não.“Nếu vẫn xem nhau là bạn, ngồi xuống”. Trông anh đã chính chắn hơn lúc xưa, tính tình không còn trẻ con mà thành thục chững chạc.“Tôi…”. Âu Y Tuyết muốn nói gì nhưng khi thấy nụ cười phát ra từ nội tâm của Quý Đằng Viễn, cũng không nói gì mà ngoan ngoãn ngồi xuống. Cảm thấy ánh mặt của anh tập trung nhìn Nhược Y, Âu Y Tuyết không biết làm sao, cũng không nghĩ giải thích.Dần dần trong không khí chỉ có sự yên lặng bao trùm. Âu Y Tuyết đứng ngồi không yên, trong lòng có tiếng gọi mãnh liệt, nói cô phải đi thôi. Nhưng cô không đi, lời nói nhỏ nhẹ: “Anh trở về khi nào?”. Vẫn còn nhớ lúc trước anh nói đi du học ở Mỹ, chỉ là không ngờ mới hai năm đã quay trở lại, khiến cô vô cùng bất ngờ.“Tuần trước”. Ngắm nhìn khuôn mặt tinh xảo của cô, Quý Đằng Viễn nhẹ nhàng nói: “Nếu anh nói vì em anh mới quay về, em có…”.Vẫn chưa nói xong, sắc mặt của Âu Y Tuyết đã thay đổi. Cô kinh ngạc nhìn ánh mắt như say mê của anh, không biết trả lời thế nào.“A”. Sớm biết ngoài sự hoảng sợ cô đã không còn cảm xúc gì khác, nhưng khi nhìn thấy sự thật, trong lòng vẫn đau. Nhưng vì không để cô tiếp tục áy náy, Quý Đằng Viễn sửa chữa lại: “Đùa thôi, anh đã đính hôn”.Nghe vậy, sắc mặt của cô lúc này mới thoáng tốt lắm.”Chúc mừng anh”. Cô nghĩ vui mừng chúc mừng anh, nhưng lời đến khóe miệng. Chỉ là sau đó Âu Y Tuyết không có chú ý tới ánh mắt của anh có chút đau lòng.”Cám ơn”. Quý Đằng Viễn trả lời trái lương tâm, thu lại nỗi đau: ” Nếu anh làm gia sư cho em, vậy chúng ta liền bắt đầu học”.”Ừ”. Âu Y Tuyết hiểu ý tứ của anh, chỉ có thể gật đầu.