Chương 155: Bị hắn nhìn thấy

Từng món ăn được chế biến xinh đẹp hoàn mỹ, có đầy đủ sắc hương vị được trải trên tấm khăn màu trắng trên bàn dài, chỉ là đối mặt với bữa tối như thế mà không ai động đũa.Trên bàn ăn không khí rất quái dị,… quái dị đến không biết nói thế nào.Âu Y Tuyết và Mạc Dĩ Trạch ngồi hai bên đối với thức ăn trên bàn không hề để ý đến mà chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, còn lại Mạc Dũng và Lục Bình nhìn nhau mà không hiểu chuyện gì.Rốt cuộc không chịu nổi không khí nặng nề Lục Bình lên tiếng bắt đầu, ba người còn lại mới chậm rãi giơ đũa bắt đầu ăn cơm.. . . . .Âu Y Tuyết ăn từng hớp cơm, suy nghĩ toàn bộ đặt trong cái ôm của Quý Đằng Viễn. Vô tình nhìn Mạc Dĩ Trạch ngồi ở đối diện, cô mới phát hiện Dĩ Trạch luôn nhìn cô, nét mặt sa sầm, lạnh lùng nhìn cô.Trong lòng giật mình, Âu Y Tuyết mở miệng hỏi: “Sao vậy?”. Có phải bản thân quá lơ đãng rồi, vì vậy tạm quên đi, muốn ăn cơm thật ngon.Chỉ là Mạc Dĩ Trạch vẫn nhìn cô chằm chằm, cô không hiểu cũng nhìn anh, nhìn kĩ mới phát hiện trên khuôn mặt của anh tràn đầy mệt mỏi, sắc mặt không tốt cho lắm.Âu Y Tuyết nhíu mày, trong lòng có chút đau. Đang định mở miệng hỏi có chỗ nào không khỏe, Lục Bình lập tức chen vào: “Hai đứa cãi nhau sao?”. Lục Bình không nhịn được hỏi. Mặc dù đã rõ đáp án từ chỗ Dĩ Trạch, chỉ là nhìn tình hình cũng nhận ra là vợ chồng không hòa thuận.“Không có”. Âu Y Tuyết chuyển tầm mắt qua Lục Bình, mới phát hiện bà rất ngiêm túc. Chỉ là không chờ cô trả lời, Mạc Dĩ Trạch luôn trầm mặc cũng lên tiếng.”Hôm nay em đi đâu?”. Mạc Dĩ Trạch trầm giọng hỏi Âu Y Tuyết.Mặc dù không có hiểu rõ tại sao anh hỏi hôm nay cô đi đâu, chỉ là Âu Y Tuyết vẫn đáp: “Đi đến quán cà phê chỗ cô làm..”.Vừa về tới nhà phát hiện anh đang ngủ, điều này làm cô khó hiểu. Nhưng cũng may mắn, anh không nhìn thấy Quý Đằng Viễn ôm cô mà sinh ra hiểu lầm. Chỉ là chưa đợi cô thở phào. Mạc Dị Trạch đã lên tiếng phá vỡ suy nghĩ của cô.”Người đàn ông kia là ai?”. Nghĩ tới hình ảnh người đàn ông kia mới vừa rồi ôm cô và Nhược Y vào lòng, anh liền tức muốn phun máu. Nếu không phải mấy năm gần đây đã tự chủ được một chút, anh sợ là bản thân đã xông lên đánh không chờ cô giải thích.“Anh…..”. Hai mắt Âu Y Tuyết trợn to, sắc mặt có chút khó coi. Bởi vì cô không nghĩ anh thấy được cảnh đó mà giờ nhìn thấy sắc mặt giận dữ của anh, Âu Y Tuyết củng biết anh hiểu lầm cô và Quý Đằng Viễn.Thấy sắc mặt cô hơi tái, Lục Bình và Mạc Dũng cũng kinh ngạc. Bọn họ cùng nhìn cô chờ đợi câu trả lời.Ở trong lòng suy tính nói thế nào, một hồi lâu cô mới nói: “Chỉ là bạn bè”.Cô không nói lí do cô gặp Quý Đằng Viễn, bởi vì cô không chắc sau khi anh biết cô có ý định học lên tiếp sẽ cho hay không. Cho nên để sau này hẵng cho anh biết, nhưng không nghĩ làm anh hiểu lầm.“A”. Mạc Dĩ Trạch cười nhạo, trên khuôn mặt lạnh lùng thần sắc không tốt nhìn Âu Y Tuyết, trào phúng: “Bạn bè thì nắm nắm ôm ôm sao?”.Một câu nói ra, mọi người đều kinh ngạc. Khi mọi người cùng nhìn lại anh, nhưng sau đó anh bực tức bỏ lên cầu thang.