Chương 156

Tuyết trắng xóa cả một vùng trời bao trùm thiên địa vạn vật, tuyết rơi ngày càng nhiều như hình ảnh mẫu thân đang ôm con, từng tấc từng tấc đất không còn màu nào khác ngoài màu trắng tiêu điều.

Đằng chân trời xa xôi đó, mặt trời đang từ từ xuống núi, bầu trời như được nhuộm đỏ, một màu đỏ tuyệt đẹp.

Màu máu, màu tuyết, yến tiệc linh đình, khiến người ta phải kinh tâm động phách!

Liểu uyển im ắng không một tiếng động, từ xa nhìn lại cứ như một tòa cung điện đang chìm trong giấc ngủ.

Không, nói vậy cũng không đúng, bởi vì ít nhất cũng còn một người đang thức.

Thức để mà đợi.

“Thánh – Thượng – đến!”

Lúc giọng hô lảnh lót của cung nhân vang lên, Liễu Vận Ngưng cúi đầu, nắm chặt vật đó trong tay.

Không đứng dậy nghênh đón, cũng không quay đầu lại, cái bóng nàng im lặng như không màng đến thế gian này, thân hình mỏng manh kiêu ngạo khiến kẻ khác phải đau lòng.

Trong phòng ngủ im ắng, ngoại trừ Liễu Vận Ngưng ra thì không còn ai khác.

Bởi vì những người khác đang điềm nhiên đi vào giấc mộng.

Lúc Hiên Viên Kỳ bước vào phòng, liếc mắt một cái đã tìm ra Liễu Vận Ngưng đang ngồi quay lưng về phía y, nàng lẳng lặng ngồi đó như biết y sẽ đến, cũng như đang chờ đợi điều gì đó.

Nâng mắt nhìn tòa cung điện thanh vắng, có một cảm giác kỳ lạ.

Liểu uyển hôm nay, rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi khiến người ta cảm thấy bất an.

Phất phất tay, Hiên Viên Kỳ bảo Lai Phúc hãy ra ngoài.

Lai Phúc nhìn nhìn Liễu Vận Ngưng đang ngồi quay lưng, rồi lại nhìn nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Hiên Viên Kỳ, trực giác mách bảo không khí có gì đó kỳ lạ, nhưng chủ tử đã dặn dò thì hắn cũng chỉ có thể phụng mệnh.

Lẳng lặng lui ra ngoài để không kinh động đến hai người, nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong phòng lúc này chỉ còn lại Hiên Viên Kỳ và Liễu Vận Ngưng.

Sự yên tĩnh không thể diễn tả thành lời lan rộng, trước khi Hiên Viên Kỳ định mở lời phá tan sự yên tĩnh này, Liễu Vận Ngưng xoay người lại, đôi môi nhợt nhạt như cười như không, đôi mắt đen láy sáng kinh người, cũng đẹp kinh người.

Hiên Viên Kỳ thất thần một hồi, sau khi hoàn hồn mới đăm chiêu hỏi nàng: “Hôm nay nàng rất vui?”

Liễu Vận Ngưng gật gù, nụ cười càng tươi.

—- Tất cả nên kết thúc ngay ngày hôm nay!

“Tại sao?” Hiên Viên Kỳ hỏi.

Liễu Vận Ngưng không trả lời, hỏi ngược lại y: “Sao hôm nay bệ hạ lại đến đây?”

Buông mắt, ánh mắt lóe sáng, Hiên Viên Kỳ hỏi: “Tại sao nàng lại làm vậy?”

Giọng y trầm trầm lạnh lẽo, mang theo khí thế của một người đang khởi binh đi vấn tội.

Liễu Vận Ngưng bật cười: “Bệ hạ, thần thiếp làm cái gì chứ?”

“Tối hôm qua nàng lén đưa Liễu Uẩn Nịnh ra ngoài, không phải sao? Đôi mắt đen càng thêm phần sâu thẳm, y đứng cách nàng mười bước chân, nhìn nàng từ xa: “Nàng đang khiêu chiến với quyền uy của trẫm đó sao?”

“Không, bệ hạ, thần thiếp nào dám khiêu chiến với quyền uy của bệ hạ?” Liễu Vận Ngưng lắc đầu, khẽ nói: “Thần thiếp chỉ làm chuyện mà mình cho là đúng mà thôi!”

“Chuyện nàng cho là đúng?” Hiên Viên Kỳ cười khẩy: “Chuyện nàng cho là đúng chính là trộm kim bài của trẫm rồi lén đưa Liễu phi chân chính xuất cung sao?” Y cố ý nhấn mạnh cụm từ ‘Liễu phi chân chính’, sau đó thấy mặt nàng tái xanh mới cảm thấy hối hận vì đã lỡ lời.

Nụ cười trên môi Liễu Vận Ngưng dần phai nhạt, nhạt đến mức không thể thấy được nữa: “Đúng vậy, Liễu phi chân chính bị thần thiếp lén đưa ra ngoài cung, tội danh này hình như hơi bị lớn thì phải!”