Chương 157 – Có thai

Chu Thiến ngồi trong nhà vệ sinh, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, sau đó lại nhìn về phía ống nghiệm đặt trên bồn rửa tay

5′ hẳn là đủ rồi chứ!

Tâm tình Chu Thiến vô cùng khẩn trương mà cầm lấy que thử, trên que thử hiện rõ hai vạch, cô kích động đối chiếu lại vói bản hướng dẫn. Cảm giác hạnh phúc như điên dâng lên trong lòng. Cô mang thai rồi! Cô đã có con với Hi Thành.

Cô hưng phấn đứng lên, hai tay quơ quơ que thử vài vòng trong không trung, hận không thể nhảy lên mà hò hét.

Thật tốt quá rồi! Cô đã có con với Hi Thành.

Sau khi chuyện Hồ Giai Giai kết thúc một đoạn thời gian, tâm tình của cô cùng dần bình ổn lại. Cô dần dần phát hiện thân thể mình có chút bất ổn. Đầu tiền là thường xuyên cảm thấy uể oải, có mấy lần còn ngủ gật ở công ty. Sau đó thì ăn uống cũng dần trở nên kén chọn, những đồ vốn thích ăn lại cực kì ghét, đồ không thích thì chỉ cần nhìn cũng chảy nước miếng. Ban đầu Chu Thiến còn không ý thức được chuyện gì, chỉ nghĩ mình bị cảm, cũng không quá để ý mà cũng không nói với Triệu Hi Thành tránh cho anh lo lắng. Nhưng đến một lần, cô và Tiểu Mạt, Triệu Viện Viện ở trong căng tin công ty ăn cơm, lúc cô ngửi thấy mùi dầu mỡ từ thức ăn thì không nhịn được chạy ra ngoài nôn khan. Tiểu Mạt lo lắng vỗ lưng đưa nước cho cô còn Triệu Viện Viện ở bên lại kinh ngạc nhìn cô nói:

Thiệu Lâm, chẳng lẽ cậu mang thai rồi?

Câu nói này khiến Chu Thiến choáng váng, mang thai? Mang thai! Tiểu Mạt cũng ngây người.

Triệu Viện Viện nhìn hai người mà vừa bực mình vừa buồn cười:

Thiệu Lâm, trông cậu thì khôn ngoan mà chẳng lẽ lại hồ đồ thế sao? Cậu nói cho mình nghe xem có phải là đã lâu rồi dì nguyệt không tới thăm đúng không?

Lúc này Chu Thiến mới nhớ ra, quả thật đã lâu rồi không thấy…

Tiểu Mạt thấy cô như vậy thì vui mừng nói:

Thiệu Lâm, cậu thực sự mang thai?!

Lòng Chu Thiến rối loạn, có chút vui mừng lại có chút không chắc chắn, lúc sợ hãi, lúc vui mừng rồi lại sợ hãi. Cô lắp bắp nói:

Mình… mình không biết… thời gian này rất nhiều việc xảy ra, tới giờ mình cũng không nghĩ tới điều này

Cô nhìn Triệu Viện Viện, hai mắt sáng long lanh:

Thực sự là mình mang thai sao?

Chu Thiến vì mất mẹ từ nhỏ nên phương diện này quả thật không tỉnh táo bằng những cô gái khác. Cô lại không ở chung với mẹ chồng nên càng chẳng có ai chỉ bảo cho cô. Hơn nữa thời gian qua cũng xảy ra nhiều việc khiến cô không chút ý nên dù chậm kì kinh nguyệt thì cũng chẳng phát hiện ra. Thế cho nên xuất hiện nhiều dấu hiệu như vậy mà cô vẫn cứ mơ hồ

Triệu Viện Viện không biết nên khóc hay cười:

Mình làm sao mà biết được, nhưng mà cậu có thể đến cửa hàng thuốc mua que thử thai coi xem. Mình thấy mấy chị ở nhà máy ngày trước cũng hay làm thế

Tiểu Mạt hưng phấn nói:

Mau nói cho chồng cậu biết đi! Anh ấy nhất định sẽ rất vui.

Chu Thiến lắc đầu:

Để chắc chắn rồi nói, vạn nhất không phải thì chẳng phải là để anh ấy mừng hụt sao? Giờ cứ theo lời Viện Viện nói, mua que thử thai đã

Nói rồi cô bám tay hai người, nhỏ giọng cầu xin:

Hai người đi cùng mình được không?

Ba người đi đến nhà thuốc, nhăn nhó mà mua que thử thai. Ra khỏi hiệu thuốc mà mặt ai nấy vẫn cứ đỏ bừng. Mua que thử xong, Chu Thiến vội vã về nhà, vì thế nên xuất hiện cảnh tượng ban nãy.