Chương 157: Trở về

Thành phố A.

Từ Dịch Phàm cùng Triệu Chí Dương cũng nhanh chóng rời khỏi thành phố T trở về thành phố A ngay sau khi Đàm Lệ Linh đến bệnh viện vì chuyện Châu Kiến Thành gặp tai nạn. Từ Dịch Phàm nói rằng mọi chuyện ở thành phố T này chẳng còn gì nữa cả, có ở lại cũng vô ích thôi. Thế nên bọn họ mới quyết định rời thành phố T này.

Trước khi bọn họ trở về thì Triệu Chí Dương có đến khu trung tâm thương mại ở gần đó để mua vài món đồ chơi coi như để làm quà cho Hạo Văn. Anh ta nghĩ rằng Từ Dịch Phàm đang lo nghĩ về chuyện của Đàm Lệ Linh nên có thể đã quên mất chuyện mua quà cho thằng bé. Nhưng khi vừa ra đến cửa trung tâm thương mại thì anh ta bất ngờ gặp Từ Dịch Phàm đang đi đến. Hỏi ra thì mới biết Từ Dịch Phàm cũng đến đây mua quà cho Hạo Văn. Triệu Chí Dương lắc đầu, nói rằng đã thay anh mua quà cho Hạo Văn rồi. Từ Dịch Phàm không nói gì nữa cả, hai người họ cùng trở về.

Từ Dịch Phàm vừa về đến thành phố A là nhanh chóng đến gặp Hạo Văn ngay. Anh đưa mấy thứ đồ chơi mà Triệu Chí Dương đã mua hộ cho Hạo Văn. Thằng bé có vẻ rất vui. Mấy ngày nay Từ Dịch Phàm bận vì những chuyện kia nên Hạo Văn chỉ có thể ở đại biệt thự Từ gia chơi với Từ Phu nhân cùng với Trương Uyển Tâm và Hạ An Nhiên.

Từ Dịch Phàm nói với Hạo Văn rằng anh vẫn còn bận nhiều chuyện khác nên không thể ở lại đại biệt thự được. Hạo Văn cũng không giận Từ Dịch Phàm nên anh mới có thể về Ngọc Tuyết Viên.

………………………………….

Rời đại biệt thự, Từ Dịch Phàm đến nghĩa trang thăm mộ của Phùng Lộ Phi, còn Triệu Chí Dương thì về nhà anh ta. Từ Dịch Phàm ngồi bên cạnh mộ của Phùng Lộ Phi, kể cho cô nghe những chuyện xảy ra mấy ngày vừa qua. Từ Dịch Phàm chẳng biết mình nên làm gì nữa, anh muốn Phùng Lộ Phi nói cho anh biết anh nên làm gì cho phải. Nhưng, Phùng Lộ Phi vốn dĩ chẳng thể cho Từ Dịch Phàm được câu trả lời nào cả. – Rốt cuộc là em vẫn chẳng thể nói với anh được câu nào cả, chỉ toàn là anh nói thôi.

Từ Dịch Phàm nhìn vào bức hình trên bia mộ của Phùng Lộ Phi, vẫn mỉm cười nói tiếp:

– Nhưng mà anh nói em nghe cũng không sao cả, anh cũng không quan tâm đến chuyện ấy đâu. Đúng là mỗi lần có chuyện rắc rối gì anh chỉ có thể đến đây tìm em thôi.

Tự dưng Từ Dịch Phàm lại mím môi:

– Không hiểu làm sao mà anh vẫn luôn hy vọng, hy vọng vào một điều gì đó vốn dĩ không hề tồn tại. Nhưng mà Lộ Phi à, Đàm Lệ Linh… Cô ấy… anh thật sự thấy là…

Từ Dịch Phàm bỗng trở nên ấp úng:

– Xin lỗi em Lộ Phi. Nhưng thật sự thì anh cũng chẳng hiểu nổi nữa. Nhưng mà Đàm Lệ Linh khiến anh…

Từ Dịch Phàm dừng lại, anh tự cười chính mình:

– Thôi, có lẽ là anh không nên nói nữa. Anh nghĩ là anh cũng nên về rồi. Anh sẽ đến thăm em sau.

Nói xong, Từ Dịch Phàm vẫn còn chần chừ một hồi lâu nữa rồi mới đứng dậy ra về.

………………………………………..

Biệt thự Từ gia – Ngọc Tuyết Viên.

Từ Dịch Phàm vừa về thì đã thấy Triệu Chí Dương ngồi ngay ở sofa phòng khách đọc báo và uống cafe như nhà của anh ta vậy. Thấy Từ Dịch Phàm, Triệu Chí Dương lên tiếng:

– Bạn thân mến, cậu về rồi đấy à? Sao lại về muộn như thế, làm mình ngồi đây đợi mãi.

– Sao giờ này rồi mà cậu còn đến đây vậy? Không phải cậu nói là cậu phải về nhà còn gì? – Từ Dịch Phàm đặt chiếc túi lên bàn, ngồi xuống đối diện Triệu Chí Dương.

– Mình còn có chút chuyện thắc mắc mãi mà không tìm ra được lời giải nên mới đến đây thỉnh giáo cậu thôi. Hơn nữa nhà hiện giờ mình cũng chẳng có chuyện gì quan trọng cả, ngoài việc có thêm đầu bếp từ nhà cậu mới đến. – Triệu Chí Dương vừa cười vừa nói, tâm trạng anh ta có vẻ khá vui.

– Cậu chẳng bảo là đầu bếp nhà mình nấu ăn ngon, vậy không ở nhà mà ăn đi, đến đây làm gì?

Triệu Chí Dương cười, xua tay:

– Có gì đâu chứ, chuyện ăn uống thì để sau đi, mình vẫn đang tò mò chuyện của cậu hơn.

– Nói đi xem nào.

– Uầy, có gì thì để ăn tối xong đã chứ, mình sắp chết đói rồi.

Triệu Chí Dương lúc đến Ngọc Tuyết Viên vẫn chưa ăn tối, anh ta bảo thím Vương nói với nhà bếp làm vài món mà Từ Dịch Phàm thích, tiện thể nấu thêm phần cho anh ta nữa. Thím Vương biết là tối nay Từ Dịch Phàm sẽ về đây nên nói với nhà bếp những điều mà Triệu Chí Dương đã dặn.

– Mình không ăn đâu.

– Cậu buồn cười nhỉ. Định tự làm khổ bản thân đấy à? Để cho Lộ Phi biết thì cô ấy không vui đâu.

Từ Dịch Phàm nhìn Triệu Chí Dương. Quả nhiên cứ nhắc đến Phùng Lộ Phi là Từ Dịch Phàm mới chịu nghe lời.