Chương 158: Phong Tuyết

Lữ thị đương nhiên biết lợi hại, dập đầu run rẫy thưa: “Tôi khai, tôi khai. Là, là nhị di nương Trương thị sai khiến tôi làm, số tỳ sương này cũng là bà ta cấp cho tôi. Quách di nương chết không lâu thì Trương di nương nói Sơn nhi là nghiệt chủng, không thể để lại, đưa tôi gói tỳ sương đó bảo tôi mỗi ngày cho tiểu thiếu gia ăn một chút, từ từ sẽ độc chết tiểu thiếu gia, người khác không hề phát hiện được. Số bạc đó là do bà ta đưa cho tôi. Nói chuyện thành xong rồi sẽ cho tôi hai mươi lượng bạc tiền thưởng nữa.”

Dương Thu Trì hỏi Lữ thị: “Nhị di nương đưa tỳ sương nhiều ít cho ngươi?”

Lữ thị ra dấu: “Đại khái khoảng một lượng.”

Dương Thu Trì cầm gói tỳ sương lên nhìn, cảm thấy còn khoảng ba bốn chỉ, liền hỏi: “Ngươi bắt đầu hạ độc từ khi nào?”

“Tam di nương chết không lâu thì làm.”

“Vậy gần hai năm rồi, sao còn nhiều vậy?”

“Tôi không dám bỏ độc nhiều, sợ lập tức độc chết thiếu gia rồi hoài nghi cho tôi, do đó mỗi lần chỉ bỏ có một lóng tay, có lúc thấy tiểu thiếu gia sắp không xong đến nơi thì tôi không dám bỏ nữa. Chờ tiểu thiếu gia hồi phục rồi mới tiếp tục hạ độc. Vì chuyện này mà nhị di nương nói tôi vô dụng, giục tôi mau hạ độc chết Sơn nhi, nhưng tôi không xuống tay được a.” Bà vú khóc rống lên.

Dương lão thái gia nghe thế tức đến nổi suýt ngất đi, rống lên: “Phản rồi…! Thiệt đúng là phản rồi…!” Xong lại bảo Bàng quản gia đi bắt Nhị di thái.

Bàng quản gia mang theo gia đinh chạy ra ngoài, chốc lát sau nắm đầu tóc nhị di thái lôi sềnh sệt quay lại, con gái của nhị di thái là Dương Ngải Tiểu khóc lóc theo sau cầu xin.

Nhị di thái Trương thị nhìn thấy mụ vú Lữ thị và bao tỳ sương cũng mấy đĩnh bạc ở đó, sắc mặt liền tái ngắt, nhưng vẫn một mực không nhận, còn ngược lại bảo là mụ vú phản cung khai bậy.

Dương lão thái gia thấy Trương thị chống chế, càng tức giận hơn, bèn ra lệnh cho Bàng quản gia dùng gia pháp. Bàng quản gia chạy đi lấy một cái roi da dài, mím mày mím miệng đánh mạnh nhị di thái. Đây cũng là điều Tống đồng tri hi vọng, có Dương lão thái ra ra tay đương nhiên lão thích chí vì nhẹ gánh nặng, nên chẳng can thiệp gì.

Xem ra Bàng quản gia thường xuyên chấp hành gia pháp, roi da đánh vừa chuẩn vừa mạnh, không hề trúng chỗ yếu hại, khiến cho nhị di thái lăn lộn liên hồi, kêu thảm không thôi.

Con gái Dương Ngải Tiểu của nhị di thái năm phủ lên người ả, dụng thân thể ngăn trở roi da, khổ cầu Dương lão thái gia tha cho mẹ mình. Dương lão thái gia tức giận điên lên rồi, nên ra lệnh cứ đánh. Kết quả là sau khi Dương Ngải Tiểu bị trúng mấy roi, xem ra bản thân làm vậy cũng chẳng ích gì, nên vội vã tránh ra quỳ xuống đất khóc lóc cầu xin cha.

Nhị di thái cuối cùng bị đánh hôn mê đi, được gia đinh dùng nước dội cho tỉnh, nhưng vẫn một mực không nhận tội.

Dương lão thái gia lệnh cho hai gia đinh cùng lên đánh. Roi da của ba người vụt xuống như mưa, nhanh chóng khiến nhị di thái hôn mê đi tiếp, khi tạt nước cho tỉnh lại vẫn không nhận tội.

Cũng có thể nhị di thái đã nhìn thấy rõ, chuyện này chỉ có ả và mụ vú biết, khẩu cung một đối một, nên chỉ cần ả không nhận thì không có biện pháp nào định tội ả.

Tuy hình tấn bức cung ở Minh triều là hợp pháp, nhưng Dương Thu Trì thấy đánh như vậy chỉ sợ sẽ làm ả chết đi. Nếu như sử dụng bức cung đại pháp kẹp đứt từng lóng tay mà cẩm y vệ Ngư thiên hộ đã từng sử dụng, chỉ có mấy người là chịu được, thì có thể còn hữu dụng. Nhưng mà không đến lúc vạn bất đắc dĩ, không đủ chứng cứ đầy đủ chứng minh phạm tội, Dương Thu Trì vẫn không hi vọng sử dụng phương thức bức cung này để lấy khẩu cung.