Chương 159

Đêm khuya, ánh trăng bị mây đen che khuất, bóng đêm trùng trùng như là điềm báo cho một cái gì đó sắp sửa xảy ra.

Trong đêm đen, một vóc người cao lớn vác trên lưng một cái bao to phóng nhanh vào đại nội Hoàng cung, tránh được tất cả thị vệ đi tuần, thẳng tiến đến nơi người đó muốn đến.

Đôi mắt đen lóe sáng đầy tự tin trong đêm, thận trọng quan sát động tĩnh bốn phía, thấy không bị ai phát hiện mới nhanh chóng vượt qua chướng ngại xâm nhập tòa cung điện có rất nhiều thị vệ canh gác.

Sau khi người đó đi vào, tất cả vẫn chưa có động tĩnh gì, thời gian thong thả trôi, giây này đến giây kia, khắc này nối tiếp khắc kia, không có gì ngăn cản thời gian trôi cứ trôi.

Thị vệ đi tuần xung quanh thấy Liểu uyển hình như có ánh lửa, đang định sang đó xem sao thì lửa bỗng bùng lên, đêm đen sáng rực như ban ngày.

Thị vệ đi đầu thầm nghĩ không ổn rồi, quay đầu lại nói với thủ hạ: “Ngươi mau đi bẩm báo với bệ hạ, Liểu uyển xảy ra hỏa hoạn! Còn tất cả theo ta đi chữa lửa!” Nói rồi liền hùng dũng xông vào, những người còn lại nào dám chậm trễ, cũng xông vào trong.

Ngọn lửa lan nhanh như vậy, chớp mắt trời đêm như nhiễm sắc đỏ, không cần đến bẩm báo có lẽ bệ hạ cũng đã biết rồi.

Ngay lập tức, ban đêm yên tĩnh bỗng trở nên náo loạn, tiếng khóc thét, tiếng cầu cứu vang vọng bên tai.

Đằng sau lại có hai cái bóng lén lút chạy ra ngoài, trong đó có một người còn vác thêm một tiểu hài tử trên vai. Nhưng tất cả mọi người đều lo đi chữa cháy nào còn tâm trạng để ý đến nữa.

Một người có vóc dáng mảnh mai trong hai cái bóng bỗng dừng lại, nhìn tòa cung điện đã chìm vào ánh lửa vút cao đến tận trời rất lâu, đôi mắt sâu thẳm như có ngàn câu vạn lời muốn nói, rồi lại im lặng như một cái đầm sâu.

Sau cùng người có vóc dáng cao lớn chau mày không vui, ôm eo nàng, cương quyết lôi nàng đi.

Bóng hai người dần dần biến mất sau màn đêm, mọi người vẫn lo chữa lửa, sau đó vẫn không ai phát hiện trong cung thiếu bóng hai người—-

Đế Kinh, kinh đô của Kỳ quốc, là nơi từ trước đến nay không thiếu đề tài mới mẻ để bàn luận.

Chuyện yêu hận tình thù, ân oán thị phi bên kia bức tường màu đỏ vẫn luôn là đề tài khiến người ta bàn tán trong thời gian rỗi.

Và người mà ai cũng nhắc đến đó chính là thiên kim của Thừa tướng Liễu Khâm của Kỳ quốc —- Liễu Uẩn Nịnh.

Không, nói vậy cũng không đúng, Thừa tướng hiện giờ của Kỳ quốc đã không còn là Liễu Khâm nữa, lão đã là Thừa tướng tiền nhiệm rồi, Thừa tướng tiền nhiệm bị vu cáo là phản quốc thông đồng với địch nhưng do chứng cứ không đủ nên cuối cùng bệ hạ đành cho lão cáo lão hồi hương, còn thiên kim của lão, Liễu Uẩn Nịnh, nửa năm trước tiến cung với thân phận là Hoàng hậu, ngày hôm sau đã bị phế đi hậu vị.

Thế nên người mà mọi người đang nói đến, là Liễu phi mà thôi.

Liễu Uẩn Nịnh, nhân vật truyền kỳ ở Đế Kinh không ai không biết, không ai không hay, không chỉ sinh ra đã có khuôn mặt tựa trăng nghiêng nước nghiêng thành, cầm, kỳ, thư, họa không gì không giỏi, không gì không thông.

Cũng là nhân vật đang được bàn tán sôi nổi.

Đáng tiếc, hồng nhan bạc mệnh, đường mệnh trắc trở!

Cho đến nay mọi người vẫn còn nhớ đến hôn yến long trọng nửa năm về trước, lúc đó đã có rất nhiều người lấy đề tài này ra đàm luận, vẫn là những vấn đề xoay xung quanh nàng, không ngờ rằng, ngày hôm nay sau nửa năm, lại hay tin Liểu uyển của Liễu phi vô cớ bốc cháy, Liễu phi đã táng thân nơi biển lửa.