Chương 159: Dẫn về nhà nuôi (2)

“Phụng mệnh Yểm quân, mang Bạch Bạch trở về. “Quế nhi nói thẳng, không chút hàm hồ. Bạch Bạch là nàng mang đi, kết quả nàng lại ở lôi đài trúng độc bị thương, lần này chủ nhân đã có nhờ vả, hôm nay vô luận như thế nào cũng phải mang về bên cạnh chủ nhân.

Vân Khởi cố ý chần chờ một chút mới nói: “Bạch Bạch luyện tập công pháp cùng gia chủ ngươi bất đồng, để chúng ta thay nàng chữa thương tương đối tốt.”

Quế nhi thản nhiên nói: “Ngươi tỉ mỉ viết lại những gì cần chú ý, ta mang về giao cho chủ nhân là được, Bạch Bạch ở lại bên người chủ nhân đây là điều kiện lúc trước đã nói, chẳng lẽ các hạ cho rằng thắng lôi đài hôm nay, kế tiếp nửa tháng không cần chủ nhân nhà ta tương trợ, có thể bình yên bảo vệ cho cái Quỷ Môn quan này?”

Thuộc hạ cùng chủ nhân đều là một người đức hạnh kiêu ngạo a, một lời bất hòa mà bắt đầu mở miệng uy hiếp.

Vân Khởi không muốn gây gổ, đây là một loại phương thức khẩn trương của Mặc Yểm đối Bạch Bạch, mỉm cười nói: “Chuyện chúng ta đã đáp ứng sẽ không nuốt lời, một khi cô nương đã kiên trì, như vậy thỉnh sau đó, đợi ta đem những việc chú ý khi chữa thương viết xong, lại để cho Bạch Bạch cùng ngươi trở về.”

Vân Khởi mang theo Quế nhi đi vào thạch thất Liệu Vọng Thai, Vân Lan, Vân Chỉ cùng Vân Hư mỗi người chiếu cố một người, chính dùng chân nguyên tự thân vì bọn người Vân Sơ trừ độc, đối với Quế nhi đến căn bản không hề có cảm giác.

Vân Khởi tự lấy ra giấy bút ghi Bạch Bạch” Y chúc” (lời dặn của bác sĩ), nửa điểm không lo lắng Ngọc Lưu Ly yêu phi danh tiếng lừng lẫy có thể nhân cơ hội hạ sát thủ đối với sư huynh đệ tập trung tinh thần chữa thương hay không, ngược lại Quế Nhi bị loại thái độ hào phóng rộng rãi này của hắn khiến cho có chút mê hoặc.

Trong thạch thất im ắng chỉ có vài tiếng hít thở cùng tiếng sa sa múa bút thành văn của Vân Khởi, Quế nhi đi đến bên người Bạch Bạch khoanh chân ngồi xuống, Bạch Bạch bị thương không nặng, chủ yếu là tiêu hao quá nhiều thể lực, lại hút vào không ít khói độc, trong cơ thể nàng căn cơ tiềm lực không phải chuyện đùa, lam hạt ma độc tuy phách đạo, nhưng trong cơ thể Bạch Bạch ngay từ đầu lại tự hành chống cự khu trừ thiểu độc tố cho nên thực tế tổn thương không tính nghiêm trọng, chỉ là những độc chất này nhập vào cơ thể sau nếu như không trừ sạch sẽ, sẽ ảnh hưởng đến tu luyện sau này, muốn trừ sạch sẽ có phần tốn thời gian.

Vân Hư rất nhanh liền thu hồi tay đặt trên đỉnh đầu Bạch Bạch, hoàn thành trị liệu sơ bộ, còn lại phải nhờ vào sau này không ngừng điều trị, trong thời gian ngắn có thể cảm thấy khó chịu, nhưng so về Vân Sơ cùng Vân Cảnh tình huống đã tốt hơn nhiều.

Bạch Bạch vừa mở mắt đã nhìn thấy Quế nhi, suy yếu cười cười nói: “Quế nhi tỷ tỷ, ngươi đã ở đây à!”

Quế nhi gật gật đầu, có chút không được tự nhiên mà hỏi thăm: “Cảm thấy khỏe không?”

“Ừ, chỉ là không có khí lực gì, ngực khó chịu……”

Vân Hư nhìn thấy nữ ma đầu này, ngẩn người lại không nói cái gì, chỉ cần nàng đối với bọn họ không có ác ý gì lại không có làm việc tàn nhẫn gì, là thần tiên hoặc là yêu ma đều hẳn là đối đãi như nhau, đây là Minh Ất chân nhân một mực dạy bảo bọn họ.

Quế nhi từ trước đụng phải thần tiên đều là một bộ” Yêu ma quỷ quái, mỗi người đều phải giết “ thái độ đối địch hèn mọn, không nghĩ tới những thần tiên đệ tử Thanh Lương Quan kính trọng kia ngược lại thản nhiên như vậy, trong nội tâm không khỏi đối với bọn họ sinh ra một chút hảo cảm.