Chương 159: Quái Kiếm Vô Bính

Trên đường trở về Mẫu Đơn các, trên mặt Hoa Tinh xuất hiện một nụ cười lạnh lùng, hắn dửng dưng nhìn bốn phía xung quanh.

“Lạc Dương, giờ ta sẽ ở đây đấu một trận với các ngươi, đến lúc đó đừng trách ta tàn độc”

Đi qua một hẻm nhỏ sau đó đi qua một con đường là đến được Mẫu Đơn các. Lúc này Hoa Tinh lại gặp Lục nương tử Quý Nguyệt Mai ở trong con hẻm này. Vừa thấy Hoa Tinh, Quý Nguyệt Mai vô cùng vui mừng đi đến bên cạnh Hoa Tinh, nhỏ giọng nói:

“Công tử, nô tì nghe nói đoàn người các người đã bị công kích nên thiếp vô cùng lo lắng. Lúc này bọn họ như thế nào rồi, đều an toàn chứ?”

Hoa Tinh nhìn quanh bốn phía, nhỏ giọng nói:

“Nàng về chỗ ở của mình đi, ta sẽ lập tức đến đó tìm nàng. Lúc này ta có một nhiệm vụ muốn giao cho nàng, đợi lát nữa gặp ta sẽ nói cho nàng biết, đi đi”

Đưa mắt nhìn Quý Nguyệt Mai đi xa, Hoa Tinh từ từ bước đi, vừa đi vừa để ý xem có người theo dõi mình hay không.

Sau khi trở lại Mẫu Đơn các, Hoa Tinh trực tiếp đi tới nơi ở của Quý Nguyệt Mai. Hắn ngồi ở trong phòng chờ Quý Nguyệt Mai đóng cửa sổ lại. Hoa Tinh nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, hai tay lướt trên thân thể mềm mại của nàng, hắn nhỏ giọng nói:

“Vừa rồi Tam đại thư viện thừa lúc ta vắng mặt đã phát động công kích mãnh liệt nhằm vào người của chúng ta, khiến cho tất cả mọi người bị trọng thương. Cũng may không có ai bị chết, tuy nhiên ta cũng sẽ không bỏ qua cho chúng”

Quý Nguyệt Mai khẽ cựa quậy, vô lực từ chối ma thủ của Hoa Tinh, đáng tiếc chẳng có tác dụng gì. Quý Nguyệt Mai nói:

“Sáng sớm nay, Lạc Dương truyền ra một tin tức kinh người, nói rằng ba nơi trú ẩn của Võ Lâm Thư viện tại thành Lạc Dương đều bị người huyết tẩy, tất cả đều đã chết không có một ai còn sống. Chuyện này là công tử làm phải không?”

Hai tay Hoa Tinh nắm lấy đôi nhũ hoa mơn mởn đầy sức sống, hưởng thụ cảm giác mềm mại, mát lạnh tuyệt vời từ đó truyền lại. Hoa Tinh nhìn trần nhà, bình tĩnh nói:

“Chuyện này tất nhiên là ta làm. Lúc này chỉ có Lâm Vân trốn thoát bởi vì ta không thấy hắn. Sau khi trời sáng ta có một chuyện muốn nàng đi làm. Chuyện này rất quan trọng, nàng nhất định phải làm cho tốt. Việc này đối với ta mà nói là rất quan trọng nên không thể có một chút sai lầm. Ta lúc này đang tạm thời liên minh với một tổ chức thần bí, ta đáp ứng ở thời khắc mấu chốt sẽ giúp bọn hắn đối phó một kẻ địch cường đại. Mà bọn họ sẽ làm tất cả mọi chuyện cho ta. Trời sáng, ta sẽ để nàng đi tiếp xúc bọn họ, nàng nhất định phải cẩn thận chú ý xem bọn họ có phải chân thành hợp tác hay có âm mưu nào khác hay không, điều này rất quan trọng. Nếu như bọn họ chân thành hợp tác thì nàng sẽ đại biểu ta hợp tác với bọn họ. Ta tạm thời cần đến lực lượng của bọn họ để đối phó một ít kẻ thù. Nàng hiểu chưa?”

Nói xong, bàn tay đang nắm đầu vú của nàng hơi dùng lực một chút nắn bóp khiến cho Quý Nguyệt Mai đang nằm trong lòng mình rên lên một tiếng đầy gợi cảm.

Quý Nguyệt Mai run giọng nói:

“Hiểu, nô tỳ hiểu. công tử yên tâm, nô tỳ nhất định hoàn thành nhiệm vụ, sẽ không làm cho người thất vọng”

Hoa Tinh nhỏ giọng nói:

“Nhớ kỹ không được sơ suất, ta không muốn nàng gặp chuyện không may. Bây giờ nàng hãy làm ta thỏa mãn đi, dùng tuyệt kỹ của nàng hầu hạ ta đi”

Quý Nguyệt Mai kiều mị liếc nhìn Hoa Tinh, nàng đứng dậy nhẹ nhàng cởi quần áo cho hắn. Đôi tay nhỏ bé rất nhanh cởi hết quần áo trên người Hoa Tinh, không lâu sau hai người đã trần như nhộng dán sát vào nhau. Đôi ngọc thủ của Quý Nguyệt Mai nhẹ nhàng vuối ve ngực Hoa Tinh rồi từ từ di chuyển xuống dưới, nàng nhẹ nhàng khiêu khích Hoa Tinh. Nhìn tiểu đệ đệ hùng tráng cao vút của Hoa Tinh đầy mê say, tiếng rên rỉ kiều mị khe khẽ vang lên trong phòng. Nàng khẽ cúi đầu xuống, đôi môi anh đào đỏ mọng khẽ mở, một ngụm bao lấy tiểu đệ đệ đang hưng phấn của Hoa Tinh, nhiệt tình hầu hạ hắn.

Hoa Tinh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, trên mặt lộ ra một chút kích động, một tay không ngừng vuốt ve tấm lưng của Quý Nguyệt Mai. Nhìn nữ nô xinh đẹp này, Hoa Tinh có một cảm giác rất khác so với các nữ nhân khác. Có thể bởi vì ở trên người nàng hắn mới có thể hoàn toán phát tiết những dục vọng vốn có của bản thân mà không cần e ngại gì hết.

Lẳng lặng hưởng thụ cái miệng nhỏ nhắn của Quý Nguyệt Mai đang chiều chuộng mình một lát, Hoa Tinh khẽ kéo nàng lên trên người mình. Nhìn đóa hoa mê người của nàng, trong mắt Hoa Tinh lóe ra ánh sáng màu đen rực rỡ. Hai ngày qua bởi vì mọi chuyện diễn ra bất thường nên Hoa Tinh đã áp chế cảm xúc nhục dục của mình, giờ khắc này đột nhiên bộc phát. Buông đôi nhũ hoa đầy đặn ra, Hoa Tinh xoay người đặt nàng xuống bên dưới, hai tay mở đôi chân thon dài mê người của nàng ra. Trong tiếng kêu rên nhè nhẹ đầy dục tính, Hoa Tinh mạnh mẽ công phá cửa thành trì, nhất cử chiếm cứ vùng đất màu mỡ phì nhiêu. Cảm nhận được cảm giác vô cùng tuyệt vời, Hoa Tinh vô cùng hưng phấn, tập trung toàn bộ tinh thần vào trong tình dục say lòng người, hắn phát tiết toàn bộ những thứ bức bối, không thoải mái của mấy ngày qua ra.

Trong căn phòng nhỏ khép kín cửa, một cuộc xuân sắc mê người đang diễn ra. Hoa Tinh sau khi điên cuồng phát tiết một lúc mới từ từ bình tĩnh lại, lẳng lặng nằm ở bên cạnh Quý Nguyệt Mai. Nhìn Quý Nguyệt Mai luôn hiểu ý mình, thấy nàng đang dùng cái miệng nhỏ nhắn lấy lòng mình, Hoa Tinh không nhìn được mà vuốt ve cơ thể nàng. Hắn lẳng lặng cảm nhận được cảm giác tuyệt vời từ cái miệng nhỏ nhắn của nang mang tới cho mình. Giờ phút này, Hoa Tinh đột nhiên hiểu ra tại sao trên đời này mỗi một người đều mong muốn có quyền thế. Bởi vì có quyền thế ngươi sẽ có thể hưởng thụ rất nhiều chuyện mà người khác không thể hưởng thụ. Giống như mình bây giờ, nếu lúc rước mình không có võ công cao cường thì sao có thể chinh phục được Quý Nguyệt Mai, sao có thể khiến nàng cam tâm tình nguyện hầu hạ mình như vậy chứ.

Mưa gió rồi cũng có lúc tạnh, Hoa Tinh ôm nàng vào trong lòng, khe khẽ vuốt ve khuôn mặt ngọc của nàng, ôn nhu nói:

“Lần này khi đi tiếp xúc với đám người Đồng Tâm minh kia, nàng phải nhớ kỹ không nên quá thẳng thắn. Có nhiều chuyện nếu không thật sự cần thiết thì cố gắng không nói cho bọn họ. Bởi vì đây là lần tiếp xúc đầu tiên, nên ai cũng không dám khẳng định bọn họ có thật tâm hay không, nên nàng nhất định phải cẩn thận. bây giờ ta muốn mượn lực lượng của bọn họ để đối phó với Võ Lâm thư viện và Thông Thiên Môn. Ta bây giờ cần phải quay về, trời sáng ta sẽ dẫn nàng đi gặp người của Đồng Tâm minh”

Quý Nguyệt Mai đứng dậy, nàng dịu dàng mặc lại quần áo cho hắn. Nhìn Hoa Tinh, Quý Nguyệt Mai nhỏ giọng nói:

“Mỗi một lần cùng công tử ở một chỗ, công tử càng lúc càng ôn nhu, nô tỳ phát hiện ra rằng mình đã bị lún thật sâu, khó có thể kiềm chế trước công tử. Tuy rằng công tử không nói gì thêm nhưng nô tỳ hiểu giờ phút này này nô tỳ đã có những thứ mà một người nô nữ không thể có được. Nô tỳ mặc dù không thể giúp gì được nhiều cho công tử, nhưng lần này nô tỳ nhất định sẽ làm tốt, không để cho người thất vọng” Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn

Hoa Tinh nhìn nàng, khe khẽ gật đầu nhưng không nói gì cả, hắn xoay người rời đi. Nhìn Hoa Tinh bước đi, trong mắt Quý Nguyệt Mai lộ ra một tia si mê, nàng đứng yên ở cửa dùng ánh mắt quyến luyến tiễn hắn.

Đến giữa trưa, Hoa Tinh mỉm cười ăn bữa cơm đoàn viên với mọi người. Bởi vì Hoa Tinh thi thoảng vận công giúp mọi người chữa thương, nên lúc này ngoại trừ Dạ Phong và Trần Lan bị ngoại thương vẫn chưa khỏi thì những người khác đã khôi phục đôi chút, đã có thể tự mình hành động.

Sau khi ăn xong, Hoa Tinh nói:

“Ta tạm thời có dự định đợi hai ngày nữa khi thương thế của các nàng đỡ hơn chúng ta sẽ rời khỏi Lạc Dương đi đến Tế Nam. Chúng ta đã lưu lại đây quá lâu, có rất nhiều chuyện vẫn chưa kịp giải quyết, cũng chỉ có thể để lại cho Ngọc Anh sau này từ từ xử lý. Thành Lạc Dương lúc này cũng chỉ còn vài chuyện chúng ta cần quan tâm. Thứ nhất chính là hành động của kẻ địch, điểm này tạm thời chưa có tin tức gì. Điểm thứ hai là liên quan đến Mộc Tây Tạp và nữ tử thần bí mấy ngày hôm trước giúp các nàng. Nàng ta có thân phận rất thần bí hơn nữa võ công của nàng ta cũng tương đối cao. Nếu như lúc đó nếu không phải nàng ta dẫn đi Mộc Tây Tạp thì sợ rằng các nàng đã gặp chuyện không may. Điểm này ta sẽ trả ơn nàng ta. Về phần Thiết Chiến và Long Vũ, chúng ta lúc này không thể giúp gì cho bọn họ. Điểm thứ ba, ta nghĩ nhân số chúng ta có khá nhiều, một ngày nào đó phân tán sẽ rất khó đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người. Cho nên các nàng phải chịu khó khổ luyện võ công để có thể tự bảo vệ chính mình. Ngoài ra nếu như có bang thủ (người giúp đỡ) thích hợp, ta cũng dự định tìm lấy mấy người. Chiều nay ta dự định đi gặp hai cao thủ thần bí, nếu như có khả năng ta sẽ mang hai người bọn họ về đây.”

Ám Vũ mở miệng nói:

“Điều Công tử lo lắng chúng ta đều hiểu được, nhưng rất nhiều chuyện đều không phải thuận theo ý người. thành Lạc Dương lúc này ngoại trừ chuyện của phái Thiếu Lâm ra thì cẩm hạp thần bí cũng khiến cho rất nhiều người chú ý. Ngoài ra thì Thiên Anh Đại Pháp tà ác lúc nào cũng có thể xuất hiện. Tất cả những chuyện đó chúng ta đều phải lưu ý cẩn thận”

Liên Phượng hỏi:

“Công tử nói muốn đi gặp hai cao thủ thần bí, không biết là ai? Trong thành Lạc Dương này còn có bao nhiêu cao thủ? Cẩn thận tính toán sợ rằng cũng không nhiều lắm. Hai người Huyết Nga Lão Quái và Kim La Thiên Sát, hai người Thiết Chiến và Long Vũ, ngoài ra còn có Mộc Tây Tạp và nữ tử thần bí, tổng cộng cũng chỉ có sáu người. Mặt khác, đám cao thủ chết trong tay Hoa Tinh sợ rằng cũng có không ít. Như vậy cả thành Lạc Dương bây giờ còn có bao nhiêu người được cho là cao thủ chứ?”

Hoa Tinh mở miệng nói:

“Hai người mà ta nói không hề nổi tiếng, bọn họ cũng không có uy danh gì trong Võ lâm. Nhưng có người nói bọn họ có bản lĩnh rất cao cường. Hai người này đều khoảng ba mươi tuổi. Một người tên là Kiếm Vô Bính, một người tên là Đao Vô Phong đều là những thanh niên rất kỳ quái. Bọn họ người cũng như tên, một người dùng kiếm không chuôi, giống như một chiếc thước vậy. Một ngày dùng đao không có lưỡi, đều rất kỳ quái. Ta vì vậy cũng cảm thấy kỳ quái nên mới đi gặp bọn họ”

Mọi người nghe thấy vậy đều lộ ra vẻ ngạc nhiên, dường như cũng chưa nghe nói đến hai người này lần nào. Ám Nhu mở miệng nói:

“Hoa Tinh, tốt nhất là huynh mang bọn họ về đây để chúng ta xem xem bọn họ rốt cuộc như thế này mà lại có cái tên và binh khí quái đản đến vậy. Một người họ Kiếm, một người họ Đao thực đúng là đao kiếm phối, thú vị, thú vị”

Hoa Tinh đứng dậy nói:

“Được rồi ta không nói nhiều nữa, mọi người chú ý nghỉ ngơi hoặc luyện công cũng được, ta đi trước đây” Nói xong, cũng không biết hắn làm như thế nào mà người bay lên khẽ rơi xuống bên ngoài Mẫu Đơn các.

Hoa Tinh ra khỏi Mẫu Đơn các đi thẳng đến Xuân Hoa Lâu – nhà kỹ viện lớn nhất của Lạc Dương này. Vừa tiến vào Xuân Hoa Lâu liền thấy vô số thiếu nữ trang điểm xinh đẹp, ăn mặc rực rỡ. Những nữ tử này vừa thấy Hoa Tinh mắt sáng rực lên, toàn bộ lao tới nũng nịu gọi công tử, đại gia rồi vây quanh Hoa Tinh. Giống như chưa bây giờ thấy thiếu niên tuấn tú như vậy.

Hoa Tinh liếc nhìn chúng nữ thấy sắc đẹp bình thường không có gì đặc biệt cả. Hắn hơi tiến lên một chút tất cả mọi người xung quanh khẽ run lên không tự chủ được lui về sau vài bước. Mọi người kinh hãi nhìn Hoa Tinh, Hoa Tinh cầm một khối bạc lên, mở miệng nói:

“Ai trước tiên nói cho ta biết Kiếm Vô Bính ở đâu thì thỏi bạc này sẽ là của nàng đó”

Hoa Tinh vừa nói xong lập tức chợt nghe một n tử gấp giọng nói:

“Người đó đang ở cạnh cửa sổ lầu hai, Công tử có muốn tiện thiếp mang người tới đó không”

Nàng ta chưa kịp nói xong thì các người khác đều đã lớn tiếng nhôn nhao tranh nói. Hoa Tinh ném nén bạc cho nàng ta, thân thể lóe lên đã xuất hiện ở trên lầu hai.

Nhìn bốn phía xung quanh, Hoa Tinh rất nhanh phát hiện ra người mình muốn tìm. Chỉ thấy Kiếm Vô Bính khoảng ba mươi tuổi, mặt trắng không râu, tướng mạo coi như tuấn tú. Lúc này hắn đang ngồi xem một nữ tử đánh đàn, đang si mê nghe tiếng đàn. Hoa Tinh nhìn thoáng qua thanh quái kiếm trên bàn, ánh mắt lộ ra một tia kinh ngạc. Đó là một thanh xích thước không có chuôi kiếm trông như một cây thước kỳ dị.

Hoa Tinh nhìn lướt qua nữ tử đang đánh đàn, ánh mắt có vẻ không tin. Đó là một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi, mặc một bộ bố y màu xanh giản dị nhưng vẫn không che giấu được khí chất mê người của nàng. Nàng có vóc dáng không tệ, hai vú vút cao, vòng eo thon thả. Nhìn qua thấy có vẻ gầy nhưng không mất đi cảm giác êm dịu, xem như cũng khá hấp dẫn.

Hoa Tinh ngồi xuống bên cạnh Kiếm Vô Bính nhưng không nói gì, cũng lẳng lặng nghe tiếng đàn. Khúc đàn này rất bình thản làm cho người nghe có cảm giác tươi mát. Khúc đàn rất nhanh cũng kết thúc, thiếu nữ khẽ cười nói:

“Cảm tạ mọi người, Thanh Nga vô cùng cảm kích, cáo từ”

Nói xong nàng ôm đàn đứng dậy rời đi. Càng kỳ quái là tất cả mọi người ở đây đều không mở miệng giữ lại.

Kiếm Vô Bính nhìn cho đến khi Thanh Nga biến mất mới quay đầu lại nhìn Hoa Tinh nói:

“Ngươi là ai, có chuyện gì?”

Lời nói ngắn gọn và dứt khoát.

Hoa Tinh nhìn về phía Thanh Nga đi khỏi, nhẹ giọng nói:

“Có người nói ngươi ở đây nghe vị cô nương này đánh đàn đã nửa năm qua. Nhưng nửa năm qua ngươi chưa có thu hoạch gì, ngươi không cảm thấy nản lòng soa? Ngươi có nghĩ rằng phương pháp của mình là vô ích không?”

Kiếm Vô Bính nhìn Hoa Tinh, lạnh lùng nói: “ngươi có mục đích gì cứ nói thẳng. Còn chuyện của ta không cần ngươi hỏi”

Hoa Tinh cười nói:

“Cũng tốt, trực tiếp đỡ tốn thời gian. Ta đến thực ra vì hiếu kỳ. Bởi vì có người nói ở đây có một Thanh Nga cô ngương bán nghệ không bán thân. Hôm nay gặp được mới biết Thanh Nga thật mộc mạc, xinh đẹp động lòng người là một thê tử lý tưởng. Ta đang chuẩn bị tìm mười vạn lượng mua nàng về làm vợ ngoài ra không có ý gì khác. Thấy ngươi cũng là người theo đuổi Thanh Nga cô nương cho nên muốn hỏi trước một tiếng là Thanh Nga cô ngương này có gặp chuyện phiền toái gì không. Trước mắt mà nói ta chỉ đến tâm sự với nàng, với nhân phẩm của ta nàng tự nhiên sẽ yêu ta. Khi đó, hắc hắc, hai bên đồng lòng, nhất định hay lắm đây”

Kiếm Vô Bính nghe thấy thế liền biến sắc, vẻ mặt đang lạnh lùng trở nên tức giận tàn bạo nhìn Hoa Tinh. Chỉ nghe hắn nói:

“Ngươi đang nằm mơ, có ta ở đây đừng ai mơ tưởng lấy được phương tâm của nàng. Nàng sẽ không đi theo ngươi, ngươi mau cút đi. Lần sau đừng cho ta thấy ngươi nếu không đừng trách ta vô tình”

Cố nén tức giận, Kiếm Vô Bính hung ác trừng mắt nhìn Hoa Tinh.

Hoa Tinh khẽ cười, nhìn đám người đang hiếu kỳ xung quanh, cười nói:

“Mười vạn lượng bạc, ngươi nói có gì ta không làm được. Tin rằng chỉ cần ta mở miệng thì lão bản của kỹ viện này sẽ ngay lập tức dùng đại kiệu tám người mang Thanh Nga đến phủ ta. Ngươi nói đúng không? Được rồi ta không cần nhiều lời với ngươi, ta phải đi lo đại sự cả đời ta. Ngươi cứ ngồi ở đây đi”

Nói xong, Hoa Tinh đứng dậy trực tiếp đi ra ngoài, căn bản không để ý đến hắn.

Mắt Kiếm Vô Bính đảo đảo dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Đột nhiên chỉ thấy hắn ngẩng đầu lên, cầm lấy quái kiếm trên bàn lắc mình ngăn cản Hoa Tinh. Kiếm Vô Bính nhìn Hoa Tinh, lạnh lùng nói:

“Vẫn là câu nói kia, ngươi lập tức rời khỏi đây, nếu không đừng trách kiếm ta vô tình”

Hoa Tinh nhìn hắn, khinh miệt cười nói:

“Kiếm kia của ngươi có thể giết người được sao? Đó là cái gì, giống thước đo của thợ may thì đúng hơn, ngươi cho ta không biết hàng sao. Giết người, đúng là chuyện tức cười”

Kiếm Vô Bính phẫn nộ hét lên một tiếng nói:

“Im miệng, nếu ngươi không tin ta sẽ để cho ngươi mở rộng tầm mắt. Đến lúc đó có hối hận cũng chớ trách ta. Chú ý, ta ra tay đây”

Hoa Tinh khẽ cười nói:

“Nhìn tư thế của ngươi cũng có vài phần giống đó, đúng là có chút bản lĩnh. Tốt, hôm nay ta muốn nhìn xem cái cây Xích tử (thước) của ngươi có gì lợi hại. Tuy nhiên ta nói trước ta không thích tự dưng đánh đánh giết giết, cho nên muốn động thủ cũng được nhưng chúng ta phải nói điều kiện trước. Ngươi nếu không thể làm ta bị thương thì sao. Ngươi bị ta đả thương thì sao?”

Kiếm Vô Bính cười lạnh nói:

“Ngươi còn chưa đủ tư cách, tuy nhiên nếu ngươi đã mở miệng ta sẽ nghe xem ngươi nói như thế nào”

Kiếm Vô Bính nhếch miệng cười nhạo Hoa Tinh.

Hoa Tinh nghe thấy vậy liền thầm cười trong lòng. Hắn nhìn mọi người xung quanh rồi nói:

“Có mặt nhiều người ở đây chúng ta sẽ đánh cuộc một phen. Ngươi nếu thua ta thì sẽ phải làm nô bộc cho ta trong một năm. Nếu ta bị ngươi đánh bị thương thì cũng sẽ làm nô bộc cho ngươi trong một năm cộng thêm mười vạn lượng bạc. Thế nào công bằng chứ? Tất cả mọi người ở đây, ngươi dám đánh cuộc không?”

Trong mắt Kiếm Vô Bính lóe lên một tia ngờ vực, hắn suy nghĩ một chút rồi nói:

“Được, quyết như vậy đi. Chúng ta ra bên ngoài tỷ thí”

Nói xong hắn lạnh lùng đi ra bên ngoài. Hoa Tinh đắc ý nhìn hắn.

Trên đường, mọi người đang vây xem đứng thành một vòng lớn để hai người tỷ thí. Kiếm Vô Bính nói với Hoa Tinh:

“Rút đao của ngươi ra, ta không khi dễ người không có binh khí”

Hoa Tinh khẽ cười cũng không nói gì nhẹ nhàng rút Xích Huyết Đao ra. Tay phải Hoa Tinh hoành ngang trước ngực, trường đao chỉ thẳng về phía Kiếm Vô Bính. Một cỗ đao khí cường đại trong nháy mắt bắn thẳng đến ngực Kiếm Vô Bính. Kiếm Vô Bính sắc mặt khẽ biến giống như không ngờ Hoa Tinh lại lợi hại đến như vậy. Thân hình hơi tránh về bên trái, trường kiếm của hắn hóa thành bảy mươi hai đạo kiếm quang hình thành một kiếm cầu trong không trung, bắn thẳng đến ngực Hoa Tinh. Cùng lúc đó, Kiếm Vô Bính khẽ điểm ngón chân, thân thể hơi nghiêng, tay phải vỗ xuống mặt đất cả người đã thần bí xuất hiện sau lưng Hoa Tinh. Quái kiếm mang theo chín đóa liên hoa chia ra tấn công chín chỗ yếu hại sau lưng Hoa Tinh.

Hoa Tinh cười nhạt, Xích Huyết Đao rung mạnh trong không trung phát ra một trận Đao khiếu chói tai như tiếng biển gầm đầy phẫn nộ. Xích Huyết Đao liên tiếp chớp động tám mươi mốt lần nhanh chóng cực nhanh đỡ lấy kiếm cầu do bảy mươi hai kiếm mà Kiếm Vô Bính phát ra. Cùng lúc đó thân thể Hoa Tinh vọt tới trước vài thước, vung tay đánh ra một đao thần diệu tuyệt luân. Chỉ thấy một đạo quang mang đỏ rực thoáng hiện đón nhận kiếm chiêu sắc bén của Kiếm Vô Bính.

Một tiếng động lớn vang lên, bóng người vừa hợp lại rồi phân ra. Hoa Tinh liếc nhìn Kiếm Vô Bính đang lùi lại hai bước, cười nói:

“Kiếm pháp không tệ, nhưng chỉ dựa vào kiếm chiêu tinh xảo ngươi không thể nào làm gì được ta đâu. Dùng đến bản lĩnh thật sự của ngươi ứng phó với ta đi”

Nói xong, quang mang lóe lên, một đao từ trên chém xuống tốc độ cực nhanh.

Trong mắt Kiếm Vô Bính lộ ra vẻ kinh hãi, giờ phút này hắn đột nhiên hiểu được mình đã phạm một sai lầm chết người, đó chính là quên hỏi Hoa Tinh là ai. Nhìn một đao đã bổ tới trước mặt, Kiếm Vô Bính không kịp né tránh, hai tay cầm kiếm giơ lên trên đầu đón lấy một đao bá đạo của Hoa Tinh. Đao kiếm đụng nhau, Kiếm Vô Bính biến sắc, hai chân lún sâu vào nền đất một tấc. Mà Hoa Tinh cũng không thu tay lại, cứ như vậy đấu Nội lực cới đối thủ.

Kiếm Vô Bính hét lên một tiếng, một đạo thanh quang bắn ra, một cỗ khí lưu cường đại trong nháy mắt lan ra bốn phía. Mọi người đang vây xem đều bị chấn động ngã xuống mặt đất, đều kêu lên đau đớn. Hoa Tinh cười cười, một cỗ lực đạo bỗng nhiên bộc phát trên thân trường đao. Ép tới mức làm cho cả người Kiếm Vô Bính run lên, hai chân lại lún sâu vào đất ba bốn phân.

Nhãn thần Kiếm Vô Bính đầy ngoan cường, công lực toàn thân trong nháy mắt tăng lên gấp ba lần. Chỉ thấy làn thanh quang quanh thân hắn trở nên rực rỡ, từ từ hình thành một cái lồng khí bao lấy hắn ở bên trong. Hắn đột nhiên kêu lên một tiếng thật to, thân thể bay lên đánh văng trường đao của Hoa Tinh ra. Khí lưu bốn phía bắt đầu khởi động, trong nháy mắt đã hình thành một cơn gió lốc giữ thân hình Kiếm Vô Bính ở trong không trung.

Trong mắt Hoa Tinh hiện lên một tia kinh ngạc, hắn cười nói:

“Công lực thật thâm hậu. Tuổi ngươi như vậy mà đã có công lực thâm hậu đến vậy thực sự là thiên hạ hiếm thấy. Khó trách ngươi dám cuồng ngôn như vậy. ”

Dứt lời, Hoa Tinh biến thành chín người xuất hiện xung quanh Kiếm Vô Bính. Chỉ thấy chín đạo quang mang rực đỏ mọc lên giống như chín con Hỏa long bay thẳng lên phía trên đầu Kiếm Vô Bính, rồi hội tụ thành một quang trụ đỏ rực và bắn thẳng vào Kiếm Vô Bính.

Kiếm Vô Bính hét lớn một tiếng huy động quái kiếm thật nhanh. Một tầng chân khí màu lam hình thành vô số khí thuẫn ở trên đỉnh đầu. Đến cuối cùng, hai mắt Kiếm Vô Bính lóe thần quang, hai tay cầm kiếm đánh ra một chiêu kiếm Phá thiên. Một đạo quang trụ cực kỳ mạnh mẽ từ trên thân quái kiếm bắn thẳng về phía chân trời, đón nhận đạo quang trụ công kích của Hoa Tinh.

Hai đạo quang trụ màu sắc khác nhau ngay lập tức va chạm ở trong không trung, nhất thời vô số chân khí bị phá vỡ hóa thành không khí nhiều màu rực rỡ tiêu tán không trung.

Tiếng nổ kinh thiên đinh tai nhức óc vang lên khiến tất cả mọi người đinh tai nhức óc. Chân khí cực mạnh hoàn toàn không bị khống chế hình thành một cơn gió lốc đánh bay toàn bộ người trên mặt đất ra ngoài vài thước. Hoa Tinh hơi chấn động cả người bị chấn bay ra ba trượng. Mà Kiếm Vô Bính càng không ngừng run rẩy, thân thể bỗng nhiên bị đánh xuống một hố to dưới mặt đất, sâu ba trượng, dài gần chục trượng.

Sau khi tất cả tan biến thành mây khói, xung quanh truyền ra vô số tiếng bàn tán, tất cả đều thấy được các chuyện đã diễn ra. Giữa không trung, Hoa Tinh lẳng lặng đứng trên đó nhìn xuống hố sâu trên mặt đất. Rất nhanh một bóng người từ trong đó bắn ram bắn thẳng đến chỗ Hoa Tinh. Một đạo quang hoa đương nhiên bắn thẳng vào ngực Hoa Tinh.

Hoa Tinh lạnh lùng cười nói:

“Ngươi đã thua, ngươi không cần cố chấp, dù cố nữa ngươi cũng không thể thắng được ta”

Nói xong, Hoa Tinh chém ra một đao trực tiếp bổ trúng đạo quang hoa. Chỉ nghe một tiếng nổ lớn vang lên, một bóng người lần thứ hai đã bị bắn vào hố sâu.

Rất nhanh Kiếm Vô Bính lại một lần nữa bắn ra. Lúc này hắn không tiếp tục xuất thủ nữa. Nhìn Hoa Tinh, Kiếm Vô Bính lạnh lùng nói:

“Rốt cuộc ngươi là ai? Vì sao lại có võ công bá đạo đến thế?”

Hoa Tinh cười nói:

“Võ công của ngươi không kém, ngươi đến bây giờ chỉ thi triển ra tám phần công lực đã rất xuất sắc. Ta tin rằng trong chốn Võ lâm hiện tại mà nói thì không có mấy người có thể làm khó ngươi. Ta cảm thấy kỳ lạ là sao ngươi lại không có chút danh tiếng gì trong Võ lâm, điều này thực sự làm cho người ta khó hiểu. Trong thành Lạc Dương, Tứ đại thư viện nhưng lại không một ai phát hiện ra ngươi, thực sự không hề đơn giản. Về phần tên của ta, nhất định đã nghe qua: “Đồ đao trong tay, thiên hạ cúi đầu”

Kiếm Vô Bính biến sắc: “Ngươi chính là Phượng Hoàng đặc sứ – Hoa Tinh. Thực sự không nghĩ được lại chính là ngươi, ngươi làm như thế này rốt cuộc có ý gì”

Hoa Tinh lạnh nhạt cười nói:

“Điều này sau này ngươi sẽ hiểu. Bây giờ ngươi đã thua, trong vòng một năm ngươi sẽ là nô bộc của ta, nhớ lấy đừng quên. Ta ở Mẫu Đơn các, nhớ là trong vòng ba ngày tới đó tìm ta. Đương nhiên ngươi cũng có thể không đến nhưng sau này ngươi vĩnh viễn thiếu ta một món nợ nhân tình không thể hoàn lại. Thời gian ba ngày có thể làm rất nhiều chuyện, tỷ như có thể có được Thanh Nga. Được rồi ta còn muốn đi tìm tên còn lại nên không nói nhiều với ngươi. Tái kiến”

Nói xong, Hoa Tinh bay lên, nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Kiếm Vô Bính nhìn Hoa Tinh, hắn cẩn thận suy nghĩ lại điều Hoa Tinh nói lúc trước. Lúc này hắn mới phát giác ra Hoa Tinh không có ý tranh đoạt Thanh Nga với hắn. Vừa rồi chỉ là cố ý kích hắn mà thôi, đáng tiếc hắn quá để ý đến Thanh Nga nên không thể nhận ra. Nhìn bầu trời, Kiếm Vô Bính trở nên trầm tư, lựa chọn như thế nào thật sự rất khó. Nhưng có khó hơn nữa cũng vẫn phải chọn, không phải sao?