Chương 16

Hay nó có thể có nghĩa là…

Ôi Trời. Mỗi lần tôi nghĩ về điều đó, dạ dày tôi lại khẽ kêu xèo xèo kích động. Tôi không thể tập trung làm việc nổi. Tôi không thể nghĩ về thứ gì khác.

Ngày hội Gia đình Nghiệp đoàn là một sự kiện quan trọng của công ty, tôi tự nhắc nhở mình. Không phải một cuộc hò hẹn. Nó sẽ là một cơ hội làm việc nghiêm chỉnh, và ở đó chắc hẳn sẽ không có bất kỳ cơ hội nào hết cho Jack và tôi làm gì đó hơn là chào hỏi theo 1 kiểu cư xử câu nệ ông chủ-nhân viên. Có thể bắt tay. Không hơn.

Nhưng… bạn chẳng bao giờ biết được việc gì có thể xảy đến tiếp sau.

‘Chúng ta sẽ làm chuyện ấy kể từ đó.’

Ôi Trời. Ôi Trời ơi.

Sáng thứ bẩy tôi dậy cực kỳ sớm, chuẩn bị tất cả đâu ra đấy, Immac (chú thích: kem tẩy lông của VEET) dưới cánh tay, xoa lên kem bôi toàn thân mắc tiền nhất của tôi và sơn móng chân.

Chỉ bởi vì đó luôn là một thứ ích lợi để chuẩn bị tốt cho bản thân. Không có lý do nào khác.

Tôi chọn cái áo nịt ngực ren Gossard và quần lót chẽn gối đồng bộ, và bộ đầm cắt xéo đẹp nhất của mình.

Rồi, hơi cả thẹn, tôi vứt mấy cái bao cao su vào trong túi. Đơn giản bởi vì luôn cần thiết phải chuẩn bị. Đấy là một bài học mà tôi được học khi tôi 11 tuổi ở Brownies, và nó luôn đọng lại trong tôi. OK, có lẽ Cú Nâu đã nói về khăn tay dự phòng và túi đựng đồ khâu vá thì đúng hơn là bao cao su, nhưng cơ bản thì giống nhau cả, chắc chắn rồi?

Tôi nhìn vào trong gương, tô lên môi một lớp son bóng cuối cùng và xịt Allure lên khắp người (Chú thích: Allure là 1 loại nước hoa đắt tiền). OK. Sẵn sàng cho sex.

Ý tôi là, cho Jack.

Ý tôi là… Ôi Trời. Sao cũng được.

Ngày gia đình được tổ chức ở Nhà Panther, là căn nhà ở quê của Nghiệp đoàn Panther ở Hertfordshire. Họ dùng nó để đào tạo và các buổi hội nghị và những ngày thảo luận sáng tạo, không gì trong đó tôi từng được mời tới. Vì thế trước kia tôi chưa bao giờ từng đến đây, và khi tôi ra khỏi taxi, tôi phải thừa nhận là tôi đã rất bị ấn tượng. Nó thực sự là một khu nhà lớn xinh đẹp, với rất nhiều cửa sổ và cột trụ ở mặt tiền. Chắc chắn thuộc thời kỳ từ… thời xa xưa.

“Kiến trúc Georgian tuyệt diệu,” ai đó nói khi họ lạo xạo đi qua trên đường rải sỏi.

Georgian. Đó là cái tôi định nói.

Tôi đi theo tiếng nhạc và đi vòng quanh ngôi nhà và thấy bữa tiệc đang trong lúc sôi động nhất trên bãi cỏ rộng thênh thang. Những lá cờ màu mè rực rỡ kết thành tràng dây trang trí ở mặt sau ngôi nhà, những căn lều nhỏ lấm chấm trên bãi cỏ, một ban nhạc đang chơi trên bục biểu diễn nho nhỏ còn bọn trẻ con thì đang gào thét ầm ĩ trên một lâu đài cao su đàn hồi.

“Emma!” Tôi nhìn lên thấy Cyril đang tiến tới phía mình, ông ta ăn mặc như một thằng hề với một chiếc mũ màu đỏ và vàng chấm bi. “Đồ hoá trang của cô đâu?”

“Hoá trang!” Tôi cố tỏ vẻ ngạc nhiên. “Giời ơi! Ừm… Tôi không biết là chúng ta phải mặc.”

Điều này không hoàn toàn là thật. Khoảng 5 giờ tối qua, Cyril đã gửi một email khẩn cấp cho tất cả mọi người trong công ty, nội dung: NHẮC NHỞ: Ở NHGĐ, YÊU CẦU TẤT CẢ NHÂN VIÊN PANTHER PHẢI MẶC ĐỒ HOÁ TRANG.