Chương 16

” Dừng lại! Tôi nói dừng lại!” Catherine nói và cố quên tiếng gọi sau lưng, cô hối hả chạy dọc về phía hành lang. Lòng cô đang tràn ngập nỗi sợ hãi xen lẫn sự xấu hổ. Nhưng cô cũng rất tức tối khi nghĩ rằng cuộc đời đã bất công đến vô lí như thế nào khi người đàn ông này cứ không thôi hủy hoại cuộc đời cô như vậy. Cô cũng biết rằng chuyện này sớm muộn cũng sẽ xảy ra, rằng cho dù Latimer và gia đình Hathaway không hề đi chung trên con đường nhưng việc gặp nhau là điều không thể tránh khỏi. Nhưng cũng rất đáng giá khi cô mạo hiểm ở lại đây, để được cảm nhận điều gì đó tốt đẹp dù chỉ trong thời gian ngắn, và cô thực sự đã là một phần của gia đình này.

Latimer đã bắt lấy tay cô với một lực đạo đầy đau đớn. Catherine bị kéo quay lại đối mặt với anh ta, cơ thể cô bị lắc mạnh. Đó thực sự là một ngạc nhiên khi nhìn anh ta đã trở nên già như vậy, những đường nét trên gương mặt anh ta cũng ” tàn lụi” theo năm tháng. Anh ta trông béo hơn, mái tóc màu hoe giờ đây đã mỏng đi rất nhiều. Nhưng trên tất cả đó là một gương mặt nhăn nheo do ảnh hưởng của những thói quen ham mê lạc thú của anh ta.

” Tôi không biết ngài,” cô lạnh lùng nói. ” Ngài đang quấy rầy tôi đó.”

Latimer không hề buông tay cô ra. Tia nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của anh ta khiến cô phát ốm

” Tôi không bao giờ quên em. Tôi đã phải chờ đợi bao rất lâu rồi. Em đã theo người bảo hộ khác rồi phải không?” Anh ta vừa nói vừa liếm môi, hàm anh ta di chuyển như thể anh ta đang chuẩn bị nuốt chửng cô vậy. ” Tôi muốn là người đầu tiên của em. Và tôi đã phải trả cả gia tài cho việc đó.”

Catherine hít một hơi thở nặng nhọc. ” Bỏ tôi ra ngay lập tức, nếu không tôi sẽ…”

” Em đang làm cái quái gì ở đây khi mặc trên mình bộ quần áo của quý cô độc thân thế này?” Cô tránh ánh nhìn của anh ta và cố không để bản thân rơi lệ. ” Tôi được thuê bởi gia đình Hathaway. Bởi đức ngài Ramsay.”

” Để cho tôi có thể tin em được thì hãy nói cho tôi biết công việc của em ở đây là gì vậy.”

” Hãy để tôi đi.” Giọng cô yếu dần

” Không phải trong cuộc sống của em.” Latimer kéo cơ thể đang cứng đơ của cô lại gần, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt cô. ” Trả thù,” anh ta nói thấp giọng, ” là chứng tỏ sự tư tiện, hèn hạ sao? Và không nghi ngờ gì nữa khi đó cũng chính là điều mà tôi yêu thích.”

” Anh muốn trả thù cái gì?” Catherine hỏi với một sự khinh thường hết mức.

” Em đã mất mọi thứ vì tôi. Ngoại trừ những niềm tự hào nhỏ nhặt nhất mà em còn có thể giữ lại.”

Latimer cười. ” Nhưng em cũng lầm rồi. Tự hào là tất cả những gì mà tôi có. Tôi thực sự khá nhạy cảm về nó. Và tôi sẽ không hài lòng cho tới khi nó được quay trở lại cùng niềm yêu thích. Tám năm cho niềm tự hào hỗn hợp quả thật là một thời gian khá dài.”

Catherine dùng ánh mắt lạnh băng nhìn anh ta. Lần cuối cùng cô gặp anh ta, cô mới chỉ là, một cô gái mười lăm tuổi, không người bảo vệ. Nhưng Latimer không hề biết Harry Rutledge là anh trai cô. ” Anh là một kẻ phóng đãng ghê tởm,” cô nói. ” Tôi cho rằng cách duy nhất anh có thể dành được một người phụ nữ là mua họ. Nhưng tôi không phải để bán.”