Chương 16

Tình cảm mãnh liệt như đê vỡ, nước đổ khó hớt lại. Cô đột nhiên cảm thấy bản thân mất sạch dũng khí. Tiếp theo nên làm thế nào đây?

Tương lai không chắc chắn khiến trái tim người ta dâng lên cảm giác sợ hãi và đau buồn.

Tôi thu dọn qua loa đem tất cả đống quần áo nhét hết vào trong va ly, đồ vừa nhiều vừa lung tung, tôi dùng hết sức mới có thể đóng valy lại.

Lúc này, chuông cửa reo. Tôi mở cửa, Lâm Khải Chính đang đứng ở ngoài. Tôi vội nói: “Đợi em chút!” Rồi quay người kéo va ly ra cửa.

Anh đưa tay ra nhận, tôi dùng tay ngăn lại, nói: “Không cần, không cần, em tự làm được.”

Anh không thèm để ý, khăng khăng giành lấy va ly, nói với tôi: “Đi thôi, mấy vị lãnh đạo đã đợi ở dưới tầng.”

Cửa thang máy mở, bên trong trống rỗng không người. Hai chúng tôi bước vào, trong không gian kín đáo, một lần nữa tôi lại đứng kề vai với anh. Tôi quay đầu nhìn anh, vẻ mặt anh lãnh đạm, đang ngước mắt nhìn con số trên thang máy. Thấy tôi nhìn anh, anh quay đầu hỏi: “Sao thế?”

Tôi không trả lời. Anh quay đầu lại, đột nhiên nắm lấy tay tôi.

Trong lòng tôi cảm thấy thật ngọt ngào.

Thang máy xuống đến tầng một, tôi giơ tay định giành lấy hành lý lần nữa : “Để em cầm cho, người khác thấy không hay đâu.”

Anh lắc đầu, kéo hành lý của tôi ra khỏi thang máy.

Trong đại sảnh đã có một đám người đều là những gương mặt quen thuộc trong bữa tiệc tối qua. Thấy Lâm Khải Chính đang mang hành lý, một vị quan chức vội chỉ huy thuộc hạ: “Mau cầm lấy, mau cầm lấy, sao lại để Lâm tổng tự mang hành lý.”

Lập tức có người chạy lên, nhận lấy va ly hành lý của tôi.

Lâm Khải Chính quay đầu qua nói với tôi: “Em lên xe trước đi.”

Tôi nhìn xung quanh, hỏi: “Anh Phó đâu ạ?”

“Anh kêu anh ta ra sân bay trước rồi.”

Tôi đi ra phía cửa, Lâm Khải Chính vẫn đang mỉm cười tạm biệt mấy người đó, liên tục bắt tay.

Một lúc lâu sau, nghi thức cáo biệt cuối cùng cũng kết thúc, xe ra khỏi khách sạn, đi về phía sân bay.

Vừa rẽ ra đường lớn, Lâm Khải Chính đột nhiên kêu dừng xe, xe nhanh chóng dừng lề đường.

Tôi đang khó hiểu, anh xuống xe, mở cửa chỗ tôi rồi nói: “Ngồi xuống ghế sau đi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, anh đứng dưới bầu trời xanh thẳm, một tay vịn cửa xe, một tay chống lên đỉnh xe, cúi người chờ tôi. Tôi ngoan ngoãn xuống xe, đứng thẳng người lên, trong khoảng không anh dang hai tay, anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng, một lúc sau mới lấy lại tinh thần, đỡ vai tôi, đưa tôi vào ghế sau.

Trên đường, vướng người lái xe nên hai chúng tôi đều im lặng, ai nấy nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh, anh lại nhẹ nhàng nắm tay tôi, đặt lên đầu gối mình.

Xe rất nhanh đã tới sân bay, anh Phó đang đợi chúng tôi ở bên đường. Tôi ra khỏi xe, thấy nụ cười hiểu biết trên mặt anh Phó liền đỏ mặt.

Anh Phó đặt vé máy bay và giấy tờ chứng nhận vào tay Lâm Khải Chính, nhận hành lý từ tay lái xe, rồi đi vào sân bay.

Lâm Khải Chính trực tiếp đưa tôi tới khoang hạng nhất. Tôi kì lạ: “Em không thể ngồi bên này.”

“Đã làm thủ tục đổi khoang rồi.” Anh nhướng mày trêu: “Lần này chắc không có việc gì phải khóc chứ?”

Tôi đánh vào cổ tay anh, anh giơ tay nắm chặt lấy.

“Lần đó em thực sự không nhớ anh à? Anh còn đưa nước, còn đưa giấy, chỉ thiếu chưa đưa bờ vai cho em dựa nữa thôi.” Anh lại hỏi, vẻ mặt không tin.