Chương 16

Trong phòng, ánh đèn dịu dàng, tĩnh lặng như thể chỉ có một mình Giản Dao. Bạc Cận Ngôn ngồi ở sofa xem tài liệu, gương mặt nhìn nghiêng của anh vừa tĩnh tại vừa chuyên tâm. Giản Dao rót cho anh một cốc trà. Cô vừa định rời đi thì Bạc Cận Ngôn nhướng mắt liếc qua cốc trà, nói: “Tôi không uống mấy thứ linh tinh, em hãy mang cho tôi một cốc nước lọc.”

Giản Dao nhìn “thứ linh tinh” anh nói. Đó là trà hoa bồ đề lẫn cỏ huân y. Nước trà màu vàng chanh, mùi thơm nhẹ nhàng, là trà quý mà cô thích nhất. Bạc Cận Ngôn đúng là không biết phân biệt hàng tốt xấu.

“Muốn uống thì anh tự đi mà rót!”

Lúc này, Bạc Cận Ngôn mới ngẩng đầu nhìn Giản Dao, nhưng cô đã đi tới chỗ nấu ăn. Giản Dao nấu nướng một lúc, nhận ra đằng sau mình không có chút động tĩnh, liền quay đầu, bắt gặp Bạc Cận Ngôn đang cầm cốc trà, chăm chú nghiên cứu dưới ánh đèn. Cặp lông mày đen nhánh của anh hơi chau lại, thần sắc rất tập trung, không thua kém lúc anh cắt mô hình thi thể.

Giản Dao không nhịn được cười. “Tôi tìm thấy nơi bán loại trà này ở một ngõ cổ. Một cô gái mở quán chỉ bán trà này, nguyên liệu và hương vị ngon hơn các quán khác.”

Bạc Cận Ngôn đưa mắt nhìn cô, không lên tiếng.

Giản Dao tiếp tục nấu cơm. Một lúc sau, cô bê nồi canh gà, đặt xuống chiếc bàn uống trà. Cô phát hiện cốc trà bên cạnh Bạc Cận Ngôn trống không, còn anh vẫn đang xem tài liệu.

Giản Dao mỉm cười, vừa quay người liền nghe thấy tiếng gõ “cộp… cộp”.

Cô ngoảnh đầu. Bạc Cận Ngôn giơ tay gõ nhẹ xuống chỗ mặt bàn, bên cạnh cốc trà, điềm nhiên như không.

Ý anh là… bảo cô rót thêm trà cho anh?

Giản Dao nhíu mày, cất giọng lanh lảnh: “Trà ngon không?”

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô, nơi khóe mắt ẩn hiện ý cười. “Không tồi, cảm ơn em!”

Ngắm gương mặt tuấn tú của anh, Giản Dao nghĩ thầm, Phó Tử Ngộ nói đúng, quả thật cô có khuynh hướng thích bị ngược đãi. Bởi lời tán thưởng hiếm hoi của Bạc Cận Ngôn khiến cô có cảm giác “thụ sủng nhược kinh[1]”, Giản Dao không so đo, lại rót đầy cốc trà cho Bạc Cận Ngôn. Cô còn đặt cả ấm trà bên tay anh.

[1] Có nghĩa là: nơm nớp lo sợ vì được yêu thương.

Bữa tối mà Giản Dao chuẩn bị vốn gồm các món thịt Đông Ba[2], ngó sen xào, rau xanh và canh gà. Nhưng lúc dọn cơm lên bàn, cô không bỏ thịt Đông Ba ra đĩa mà để nguyên trong nồi. Nhớ đến tính khắt khe của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao để một bát cơm bên tay anh. Cô đã nghĩ trước tình huống, nếu anh nói: “Tôi không ăn thứ khó nuốt này”, cô sẽ giải thích: “Thật ngại quá, anh hiểu nhầm rồi, bát cơm này là của tôi, tôi ăn hai bát.”

[2] Thịt Đông Ba là món ăn của vùng Chiết Giang, hầm nhừ thịt ba chỉ.

Tuy nhiên, Giản Dao đã lo lắng vô ích, Bạc Cận Ngôn cầm bát đũa, ăn rất tự nhiên. Giản Dao ngồi đối diện anh, cả hai đều không lên tiếng.

Giản Dao thấy đôi đũa của Bạc Cận Ngôn dừng lại ở đĩa ngó sen. Anh gắp một miếng, từ tốn bỏ vào miệng. Sau đó, anh ăn một miếng cơm, gắp rau xanh, dùng cái thìa vớt một miếng thịt gà, bỏ vào bát…

“Dù em có nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến cuối, những món ăn này cũng không ngon hơn đâu.” Giọng nói trầm thấp đầy âm điệu vang lên từ phía đối diện Giản Dao.

Giản Dao hơi xấu hổ. Bạc Cận Ngôn bình thản nhìn cô. Cô vừa định lên tiếng, anh đã hỏi trước “Đây là gạo gì vậy?”