Chương 16: Bệnh nghề nghiệp

Mấy ngày sau đó, Lâm Vũ không gặp lại Hàn Minh, nhớ lại vẻ mặt kiên định của anh ta hôm đó, có lẽ là từ bỏ, cũng có lẽ là tìm một nơi nào đó để tập luyện rồi. Dù rằng ngày hôm đó đã nói lời từ chối, nhưng không hiểu sao, trong lòng cô lại có chút chờ mong anh ta thực hiện được, cũng giống như cô ngày trước, chỉ vì một lời của người đó mà liều chết không thôi. Một thời gian rồi cũng không có gặp anh hai, nghe nói anh đang giúp trường làm công tác gì đó, mấy lần cô gọi đến đều thấy anh đang ở văn phòng trường, dù sao lâu như vậy không gặp anh, tâm, cũng có chút nhớ.

” Nhóc…. em đứng lại.. mau đứng lại”

Nghe thấy có người hét lớn đằng sau lưng, giọng nói quen thuộc, Lâm Vũ không nhịn được liền thả chậm cước bộ, một lúc liền dừng lại. Chẳng mấy chốc, cô liền cảm thấy giống như có một luồng gió xẹt qua, người từ đằng sau giống như đang vội vã, chạy xẹt qua cô, quá mấy bước rồi mới vội vàng quay lại, đứng tại chỗ thở hồng hộc.

Người tới không phải ai khác chính là Hàn Minh đã mất tích mấy ngày hôm nay, anh vì chạy quá nhanh mà khuôn mặt đỏ bừng, đứng một chỗ nghỉ ngơi, hít từng ngụm khí lớn. Đôi mắt anh nhìn cô có hằn tia mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sáng ngời, làm thế nào cũng không che giấu nổi tia vui vẻ hưng phấn

Anh ta nhìn thấy cô, than một tiếng như trách móc

“Nhóc, tôi gọi lâu như vậy em mới dừng lại”

Cô nhàn nhạt nhìn khuôn mặt đỏ bừng của anh, cả mấy giọt mồ hôi còn vương trên trán, trên cần cổ, ánh mắt khó hiểu

“Yêu nghiệt, tìm tôi làm gì”

Anh nhìn cô không nói không rằng, không thèm chấp nhặt với cách gọi của cô, đợi đến khi hô hấp bình thường liền mạnh mẽ nắm lấy cổ tay của cô khiến cho cô không kịp phản ứng. Cô trong chốc lát chưa nhận thức được chuyện gì xảy ra đã nhanh chóng bị anh dùng lực kéo đi, chạy thật vội vã. Cổ tay bị siết chặt đến đỏ, lại bị anh kéo đi rất nhanh, cô không biết phải làm sao, chỉ biết nhíu mày nhìn bóng lưng cao lớn đằng trước, chân cố gắng tăng tốc độ lên mới không bị ngã. Chỉ là cả hai người họ không biết, một cảnh này đã thu hút sự chú ý của biết bao người trên sân trường, nhanh chóng kéo đến một hồi náo động trong tương lai không xa. Dù gì cả hai người bọn họ đều là những kẻ khá nổi tiếng trong trường, Hàn Minh thì không cần phải nói, tên của anh ta thì cơ hồ cả cái trường Thanh Hoa này đều biết, gần một nửa số con gái đem tên anh ta ra mà học thuộc lòng. Từ xưa cũng đã có câu, trai không xấu, gái không thương, mặc dù nổi tiếng lăng nhăng bạc tình, chỉ nguyên vẻ ngoài yêu nghiệt kia cũng đã đủ khiến cho lũ con gái mờ mắt. Còn Lâm Vũ, mặc dù không nổi tiếng bằng anh ta nhưng kể ra cũng có chút tai tiếng nho nhỏ, hai người lôi lôi kéo kéo ngay chỗ đông người tất nhiên không tránh khỏi những lời bàn tán lung tung. Nhưng mà đó là chuyện của tương lai, để sau hẵng nói.

Hai nhân vật chính lúc này vẫn còn không hay biết gì về việc mình vừa làm lại bị người khác để ý như vậy, một người kéo, một người chạy theo, suốt cả một chặng đường dài. Đến khi chân có chút mỏi, người đằng trước đột nhiên đang chạy lại đột nhiên dừng lại, khiến cho cả khuôn mặt của cô do mất đà mà đập vào lưng của anh. Cô nhíu nhíu mày, xoa xoa cái mũi bị đau, đang muốn mở miệng mắng một tiếng thì lại thấy Hàn Minh quay mặt lại, nhìn cô nở một nụ cười đến rạng rỡ, hai mắt hẹp dài cũng cong cong thành hình lưỡi liềm rất đáng yêu. Lâm Vũ đảo mắt qua khung cảnh xung quanh, là sân bóng rổ lần trước hai người gặp mặt, trong lòng căng thẳng, loáng thoáng đoán được nguyên nhân anh dẫn mình tới đây. Quả nhiên, anh buông cổ tay cô ra, chạy đến một chỗ, cầm lấy một trái bóng rổ rồi lại nhanh chóng chạy đến một vị trí xa ngoài biên, thậm chí còn xa hơn nhiều lần ném trước của cô. Anh lại quay sang nhìn cô một lần, cố tình nháy nháy nháy mắt với cô như tán tỉnh, khuôn mặt yêu nghiệt cực kì lả lơi phong tình, không đợi cho cô bĩu bĩu môi liền quay mặt về phía rổ, khuôn mặt chuyển sang nghiêm túc chưa từng thấy. Ánh mắt anh hướng về một phía, chăm chú lại sâu xa, đôi môi mỏng mím lại, hai tay nâng lên làm một tư thế tiêu chuẩn, sau một khắc liền dùng lực, quả bóng bay một vòng cung xa cực kì đẹp mắt.

Quả bóng lăn vài vòng xung quanh miệng rổ rồi chui tọt xuống.

Vào rổ.

Hàn Minh nhìn quả bóng đang lăn trên nền đất, khuôn mặt không giấu nổi nụ cười, hai thành ba bước chạy đến bên cô, đôi mắt cô cũng nhìn về một phía kia, giống như đã đoán được, lại như không đoán được, sâu không thấy đáy.

“Ném vào rồi”

“Ừ” Cô nhàn nhạt trả lời

“Nhóc, anh ném vào rồi”

“Ừ”

“Vậy em phải dạy anh đó”

“…”

“Ừ”

Cô đáp một tiếng, quay lưng bỏ đi. Hàn Minh nhìn thấy cô như vậy, mặt đơ ra một chút, đến khi phản ứng kịp liền nhanh chóng đuổi theo, chạy đến bên cạnh cô.

“Nhóc, em đồng ý?”

Anh hỏi không chắc chắn

“Anh không muốn tôi đồng ý?”

Hai chân cô vẫn không dừng lại, nhàn nhạt hỏi lại

” Không phải. Chỉ là sao em không có thái độ gì vậy”

“Tôi phải có thái độ như nào?”

“Em đừng có hỏi lại vậy được không… chí ít thì nên khen anh một tiếng chứ ah”

Anh đi bên cạnh cô, lầu bầu như một oán phụ, môi dẩu lên, giống như một tiểu hài tử không được ăn kẹo. Cô liếc anh một cái liền khiến anh im bặt, chân bước nhanh, anh không biết rằng, lúc cô quay lưng đi, trên khuôn mặt nhạt nhòa cũng không nhịn được nâng lên một vòng cung đẹp mắt, chỉ là đúng lúc anh không thấy được mà thôi.

Lâm Vũ muốn đến căn tin mua một chai nước, Hàn Minh thì tất nhiên lẽo đẽo đi sau, một bước cũng không rời. Vào trong căn tin, Hàn Minh liền kéo cô ngồi xuống một bàn, cô nhíu nhíu mày nhưng cũng vẫn ngồi xuống. Trước mặt là hai nam sinh, một người có làn da ngăm đen, khuôn mặt chất phác, người còn lại lại có một bộ dáng thư sinh, mắt còn đeo một cặp kính cận. Hai nam sinh kia đang cùng dán mắt vào một cái máy tính, hai tay gõ gõ cái gì đó, nhìn thấy Hàn Minh ngồi xuống liền cười tươi, mở miệng kêu một tiếng “Anh Minh”. Hai người đó nhìn liếc qua cô, ánh mắt mang theo tia dò xét, Lâm Vũ cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ chăm chú mở chai nước trước mặt. Qua vài lần gặp mặt, Hàn Minh cũng hiểu sơ sơ tính cách của cô, cũng không nói gì, gật gật đầu với hai người trước mặt rồi mở chai nước của mình uống một ngụm lớn

“Kệ cô ấy đi. Đang làm gì vậy”

Hai người kia nhanh chóng thu hồi ánh mắt, chỉ là khuôn mặt nhăn nhó đau khổ, nghe Hàn Minh hỏi như thế thì mếu máo nói một câu

” Anh Minh, em hôm trước lấy tạm máy tính của ông già nhà em, tải phải cái link bị nhiễm virut, mất sạch tài liệu quan trọng của ổng. Đem ra hàng thì nó đòi đến mấy triệu mới khôi phục được, nói là cái gì mà loại virut này chưa gặp bao giờ, còn nói là họ cũng không nắm chắc”

Cậu nam sinh da ngăm vò vò mái tóc rối, khuôn mặt ảo não. Cậu nam sinh bên cạnh còn nói thêm

” Phải đó anh Minh, anh cũng biết nhà nó mà, ba nó làm gì cho nó tiền, ổng mà biết, nó chết chắc, thể nào cũng bị cấm cửa như lần trước. Em thử suốt từ sáng tới giờ mà không làm gì được”

Hàn Minh nhìn hai thằng em vò đầu bứt tai, suy nghĩ một chút rồi mở miệng

“Thế này đi, mấy triệu hả, anh đi kiếm rồi cho chúng mày mượn, chẳng may mất mấy cái hợp đồng gì đó thì rách việc lắm”

Hai người kia nghe vậy vội vã xua xua tay, nhưng cuối cùng lại im lặng nhìn nhau, cũng chẳng có cách nào khác nữa. Lâm Vũ nhàm chán ngồi một bên, nghe như vậy, trong lòng tán thưởng một tiếng. Xem ra tên Hàn Minh này đối với đàn em không tệ, cũng có tình nghĩa đó chứ. Cô nhìn hai người trước mặt thở dài thườn thượt, tâm trạng coi như tốt buông ra một câu

“Để tôi xem thử”

Rồi nhanh chóng kéo chiếc máy tính về phía mình trong ánh mắt khó hiểu của mấy người kia. Cô nhìn màn hình trước mặt, khuôn mặt nghiêm túc, hai bàn tay bắt đầu đặt lên bàn phím, mười ngón tay như múa, nhanh đến mức người ta không nhìn thấy cô gõ cái gì. Một loạt các âm thanh lạch cạch vui tai vang lên đều đặn, nam sinh trước mặt đến khi phản ứng lại muốn kéo máy tính về phía mình nhưng lại nhanh chóng bị Hàn Minh ngăn lại. Anh ra hiệu để cho hai người kia ngồi yên, ánh mắt chăm chú nhìn vào người nào đó đang nghiêm túc làm việc, sáng quắc. Với hiểu biết của anh dành cho cô, nếu như cô không chắn chắn, tuyệt đối sẽ không làm. Hơn nữa, nhìn tốc độ gõ của cô, kẻ ngu cũng biết là cô là dân trong nghề. Quả nhiên, sau khoảng vài ba phút, cô liền dừng tay lại, bình tĩnh đưa máy tính cho hai người kia, chớp chớp đôi mắt khô khốc. Hai người kia nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của cô, trong lòng vốn không hi vọng nhiều, chỉ là sau khi kiểm tra lại máy tính liền không nhịn được mà nhìn cô như quái vật, ánh mắt khó hiểu, lại kiểm tra lại lần nữa. Thiên ah. Tài liệu cư nhiên được khôi phục rồi, virut cũng bị diệt sạch, từ lúc nãy tới giờ mới chưa đầy có năm phút, cô ấy rốt cuộc là làm thế nào vậy. Năm phút. Là năm phút đó.

Hàn Minh nhìn thấy biểu hiện của hai người họ, trong lòng vui mừng, ánh mắt nhìn cô càng sáng hơn, sáng đến mức cô phải quay sang lườm anh một cái. Chết tiệt. Cô lại chen vào việc của họ làm gì, họ mất thì kệ họ chứ. Đúng là bệnh nghề nghiệp chết tiệt. Cô nhăn mặt khó chịu rồi cầm chai nước bỏ đi, bỏ mặc Hàn Minh kêu gào phía sau, không biết rằng một màn kia đã lọt vào một đôi mắt hổ phách sâu không thấy đáy.

Cô bước vội vã ở phía sau trường, đáy lòng rầu rĩ vì quen tay mà cư nhiên bộc lộ khả năng của mình, tự kiểm điểm mình một phen. Đi được một lúc, bước chân cô đột nhiên dừng lại, sau một lúc lại bước tiếp, nhanh, chậm, lại dừng lại.

“Yêu nghiệt, anh cút ra đây cho tôi”

Cô tưởng là Hàn Minh theo sau mình nên mới quát lên như vậy, đầu quay ngoắt lại phía sau. Cho đến khi nhìn lại người trước mặt, cô lại không nhịn được giật mình. Người đi theo cô, sao lại là anh?