Chương 16 – Bỏ trốn mất dạng

Tôi quyết định điều tra, tuy rằng cảm giác triển khai phản chiến với người thân cận nhất với mình thật không vui vẻ. Tôi có thể tha thứ việc Trần Dũng có tình cảm với người khác rất dễ dàng, nhưng không thể chấp nhận việc anh phản bội tôi trong cuộc sống chung. “Phản bội” chính là con quỷ giấu mặt, anh làm chúng tôi đồng sàn dị mộng, tâm thần không yên.

Mà không yêu nhau thì lấy gì phản bội? Vì cái gì nỗi sợ hãi đó như giòi bọ đục ruỗng, cuốn lấy tôi, nhìn chòng chọc vào tôi, dù có cố gắng cũng không tránh khỏi.

Không nghĩ ra, cũng không rảnh mà nghĩ. Tôi chỉ biết bản thân mình hiện giờ cứ thấp thỏm lo âu.

Gạc cánh tay vắt ngang hông mình ra, tôi rời giường, nhìn gương mặt người đàn ông dưới ánh mặt trời còn mờ mịt chưa tỏ, thật ôn hòa vô hại. Bỗng nhiên tôi thấy uể oải, thấy mình thất bại thảm hại, đàn ông tốt đàn ông xấu, Niếp Ân Sinh tôi chẳng giữ được ai! Số cô độc? Mệnh đào hoa? Ai biết đây.

Rửa mặt qua loa, cầm một miếng bánh mì rời nhà, nghe Trần Dũng gọi sau lưng. “Bà xã, cầm bịch sữa theo đi!”. Tôi khoát tay, chạy xuống lầu, tôi sợ cao thủ diễn trò đó, sợ chống đỡ không nổi.

Tâm tình tôi giống thời tiết hôm nay : âm u chuẩn bị mưa to. Đi làm đưa đẩy cho xong chuyện, không yên lòng ngẩn người, chưa tới ba mươi phút sau liền chuồn ra ngoài gọi điện thoại, lui ở góc tường, tìm dãy số chị chủ cho thuê nhà hôm qua tôi trộm được từ điện thoại của Trần Dũng, lần lữa nửa ngày, quyết định nhấn gọi. Cái này thật sự là tức nước vỡ bờ, không có đường lui.

Đường dây thông, hàn huyên dăm câu, chị chủ nhà cười rất vui vẻ, chị ấy không biết đằng sau tiếng cười sang sảng của tôi cất giấu không biết bao nhiêu chua xót.

Cuối cùng, cơ hội tới, tôi dùng giọng điệu ngọt ngào nhất hỏi. “Chị Kim, chị xem thử lúc nào có thời gian, em kêu Trần Dũng mang sáu tháng tiền nhà còn thiếu qua cho chị”. Không phát hiện lòng bàn tay nắm chặt đã ướt sũng mồ hôi.

“Tiền thuê nhà? Không phải đã mang qua rồi sao? Dũng không nói với em à? Bọn chị toàn thanh toán cả năm thôi…”.

Ầm một tiếng sấm đánh xuống, mưa to xối xả tuôn rơi, tôi cô đơn đứng nép vào góc tường, toàn bộ ướt đẫm. Sự tình sau đó loạn một đoàn, tôi không biết làm cách nào mình cúp được điện thoại, không biết làm thế nào mình đi đến nhà hàng của Trần Dũng, tránh ở sau gốc cây, nhìn về biển hiệu quen thuộc phía xa xa, tôi đứng như người mộng du.

Vừa chạy đến ngân hàng chứng thực, kết quả phát hiện bảy vạn kia anh không mang đi, ngược lại còn nhiều ra thêm ba vạn, hẳn là số tiền lúc trước dùng để mua công thức còn dư, như vậy, mười vạn nhân dân tệ, anh muốn dùng làm gì? Tôi nghĩ không ra, đáp án ẩn trong lòng làm tôi sợ hãi, liều mạng cự tuyệt nó, không muốn thừa nhận.

“Lượng Lượng, anh đi ra ngoài một chút, có việc thì gọi di động cho anh”. Người đẩy cửa ra chính là ai? Vẫn quần áo đen tạp dề đen, vẫn khí khái bức người như thế. Tôi mơ mơ màng màng bám theo, tuy ham muốn biết được sự thật rất lớn nhưng phải theo dõi, tôi ước gì mình có thể chạy qua đó vỗ vỗ bờ vai anh, hỏi một câu. “Ông xã, anh muốn đi đâu?”.

Mưa vừa mới ngừng, mặt đường trơn trượt, chân dậm xuống, nước bùn bắn lên, tôi vẫn thường buồn bực vì sao anh đi đường không bao giờ bị bùn văng trúng, còn tôi mỗi lần đi mưa y như rằng ống quần bê bết bùn. Người đàn ông bước đi sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái đó rốt cuộc có phương pháp bí mật gì?