Chương 16 – Con mắt thứ ba

Quách Tử Phóng vừa bước vào hành lang đã lớn tiếng gọi: “Chúng ta họp, họp đi! Mọi người đến ngồi trước ti-vi để họp!”

Mạnh Tư Dao vừa đi làm về. Cô ngán cái lối khệnh khạng nói sẵng của Tử Phóng, nhưng cũng cảm động vì anh rất nhiệt tình, chắc anh vừa khai thác được tin gì mới ,cô đành cùng Thường Uyển ‘tuân lệnh’ đi xuống gác, ngồi chờ. Lịch Thu đang nấu bếp, cũng ra ngồi, đưa mắt nhìn Tư Dao cười cười, nói nhở: “Anh ấy sắp thi công chức, cho nên ra vẻ rất hết lòng vì công việc!”

Tử Phóng phớt lờ thái độ ‘xem thường mình’, anh nói: “Dao Dao hãy báo cáo đi, công an họ bảo sao?”

Tư Dao đáp: “Đội trưởng hình sự Đồng Thụ nói là…”

“Đội phó, Đồng Thụ chỉ là đội phó, phóng viên thực tập ở tòa báo tôi còn biết nữa là!” Tử Phóng ngắt lời luôn.

Tư Dao nguýt anh ra một cái,tiếp tục nói: “Ở chỗ cái hố trong rừng, họ phát hiện ra một bình xịt, đã phân tích rồi, nó chứa chất thuốc mê Methoxyflurane. Trên bình có cả vân tay của người đã chết. Điều lý thú là họ còn phát hiện ra ở niêm mạc mũi của hắn cũng còn dính hoá chất này. Đồng Thụ cho rằng, có lẽ tên đi mô-tô ấy xịt cho tôi bị mê man trước, rồi đào hố định chôn tôi. Có thể là khi đang đào hố, chiếc áo da đựng hộp xịt treo trên cành cây, bị ‘con chim sẻ’ thó được, rồi xịt cho tên này mê man, sau đó chôn sống hắn luôn!”

“Họ có nói tên bị chết ấy là ai không?”

“Sái Nguyên Khánh, một kẻ lang thang không nghề nghiệp, đã có tiền án trộm cướp, lâu nay công an vẫn đang lùng bắt, vì hắn là nghi phạm chính trong hai vụ án trộm cướp trước đó. Nghe nói, ngoài việc chôn sống, thì cách thức gây án cũng na ná các vụ thường thấy”.

“Cho nên cũng không loại trừ đây chỉ là một vụ cướp của giết người bình thường vẫn xảy ra”. Tử Phóng nói.

“Không! Trái lại, phải loại trừ đây là một vụ cướp bình thường, hắn không hề lấy các đồ trang sức của tôi, chứng tỏ hắn không ra tay nhằm đoạt tiền bạc. Hắn có thể giết tôi dễ như trở bàn tay, sao hắn phải tốn sức đào hố cho mệt? Điều này chứng tỏ hắn muốn tôi “bốc hơi” biến mất thì đúng. Nhân thân của hắn như thế, lại từng có tiền án tiền sự, thì khó mà nói hắn và tôi có oán thù gì với nhau. Tổng hợp các chi tiết mà tôi cung cấp, kể cả những chuyện tôi đã nếm trải, Đồng Thụ cho rằng rất có thể có kẻ nào đó muốn hại tôi. Anh ấy dặn tôi phải thận trọng, cố gắng đừng ‘đi đâu một mình’ “.

Thường Uyển nói ngay: “Dịp này mình sẽ ở lại đây, cậu đi làm, mình sẽ đưa đón như hôm nay là sẽ an toàn!”

Tử Phóng gật đầu: “Thế thì kèm tôi đi luôn thể, toà báo của bọn tôi cũng gần công ty của các vị”.

Thường Uyển nói : “Được, bây giờ đến lượt ông phóng viên báo cáo đi!”

Tử Phóng có phần đắc ý: ” Mời quý vị nhìn vào ti-vi!” Anh bấm điều khiển từ xa, màn hình xuất hiện một cảnh đen trắng rất quen thuộc.

“Sao trông quen quen thế nhỉ” Thường Uyển kêu lên.

Tư Dao cũng tiếp luôn: “Chẳng phái là mặt tiền của khu nhà chúng ta là gì?”

Lịch Thu kinh ngạc nói: “Anh Tử Phóng bố trí hệ thống giám sát à ?”

Tử Phóng nói: “Hôm nay nhân khi các vị đều đi làm, tôi đã gọi người đến lắp đặt hệ thống giám sát và hệ thống cảnh báo an ninh. Khu nhà này trước kia đã từng lắp đặt hệ thống này. Dây dẫn vẫn còn nguyên, tội gì mà không dùng? Các vị nghĩ mà xem, nếu đúng là có kẻ định hại Dao Dao thì chúng ta đề phòng cũng không xuể. Ví dụ, chiếc xe Vũ Yến của Thường Uyển thường đỗ ngoài cửa, liệu có bị cài đặt gì không? Khi chúng ta vắng nhà, liệu có kẻ nào lén vào chơi khắm, gắn thiết bị giám sát nghe trộm không? Cho nên,hệ thống này tuy chưa được gọi là vệ sĩ gì gì nhưng cũng có thể phanh phui kẻ ngầm theo dõi Dao Dao. Nếu có kẻ xấu định hành động, thì ‘bóng ma’ của nó cũng bị ghi lại. Tôi đã bảo họ gắn ca-mê-ra ở chỗ rất khuất, người thường không thể nhận ra”.