Chương 16 – Dù không muốn nhớ, cũng rất khó quên

Về Viên Thuyên, em cũng biết rồi, Sở tài chính kế toán của bọn anh hơn trăm nhân viên, chuyên môn nghiệp vụ na ná nhau, đều là những người biết tính toán tỉ mỉ, nhưng cô ấy còn cẩn thận hơn mọi người hàng chục lần. Nếu cô ấy có ý định gì đó, chắc chắn sẽ làm cho thật trọn vẹn, trước khi xong việc không bao giờ tuỳ tiện tiết lộ ra. Ví dụ như chuyện em chuyển nhà, cô ấy gửi quà cho em, cũng sắp xếp đâu ra đấy, ngay anh cũng không hay biết. Phẩm chất và tính cách đó rất hợp với ngành kế toán, cô ấy trẻ tuổi, mới vào nghề bốn năm mà đã được giữ vị trí Phó tổng kiểm toán viên của Ban kiểm toán xây dựng cơ bản, toàn được nhận những dự án lớn. – Dục Chu nói tới Viên Thuyên, thao thao bất tuyệt.

Sauk hi về đến Giang Kinh, Tư Dao lập tức hẹn gặp Dục Chu, mong anh ta có thể giúp mình loại bớt những nỗi ngờ vực, nhưng khi nói chuyện lại tháy Dục Chu cũng không biết gì nhiều hơn cô.

Hai người ngồi trong quán “Bách Gia Thôn”- một quán rượu nho nhỏ nằm ở cuối phố, nổi tiếng nhờ có loại rượu vang ngon. Tư Dao chọn nơi này bởi cô còn nhớ Dục Chu thích uống rượu vang. Vì có sợi dây liên hệ là Viên Thuyên nên hai người đã rất thân quen. Sau khi Viên Thuyên chết, dù rằng chưa từng gặp lại nhau nhưng qua hai lần điện thoại chuyện trò, an ủi lẫn nhau, họ vẫn duy trì được quan hệ bạn bè.

Nhưng Tư Dao chú ý thấy Dục Chu chỉ gọi một cốc Coca.

-Nghe những điều anh nói, thì đúng là tính cách của Viên Thuyên! Em và cô ấy học cùng lớp hồi cấp 3. Lên đại học tuy khác chuyên ngành nhưng ở cùng một tầng ký túc xá, có thể coi là em hiểu rất cặn kẽ về Viên Thuyên. Cứ thế mà suy, thì việc cô ấy đi điều tra hai lần về Kiều Kiều chắc chắn phải có chủ đích.

Tư Dao cảm thấy Dục Chu đang truyền đạt thông tin một cách lòng vong.

-Em nói đúng, Viên Thuyên sẽ không làm những việc không có mục đích. Anh nghĩ chắc là cô ấy cảm thấy nguyên nhân cái chết của Kiều Kiều ít nhiều có gì đó kỳ lạ.

Lúc nói câu này, Dục Chu chỉ nhìn vào chiếc cốc thủy tinh, hình như cố ý tránh ánh mắt Tư Dao.

-Chỗ cô ấy cho rằng đáng ngờ, có phải là… Anh nói thật với em đi, có phải liên quan đến em không?

Dục Chu mím môi nghĩ ngợi một lúc mới nói : Dù sao thì cũng là chuyện đã qua, anh nói cho em biết cũng chẳng sao. Cô ấy…đúng là cô ấy đã nói với anh, cảm thấy…cảm thấy lần ấy trên núi Vũ Di, giữa em và Lâm Mang hình như có một…có một sự hiểu ngầm gì đó không thể nói ra. Đướng nhiên cô ấy biết hai người đã từng yêu nha, nhưng thái độ của cả hai không giống như lâu ngày gặp lại, mà là như ngày ngày chạm mặt nhau vậy.

-Ngay cô ấy mà cũng nghĩ thế?! Dù đã dự liệu trước nhưng Tư Dao vẫn cảm tháy rất bức xúc.

-Em đừng nghĩ ngợi gì, đây là một suy đoán hoàn toàn vô căn cứ của Viên Thuyên, là muốn hỏi cho rõ ràng xem Kiều Kiều và Lâm Mang đã từng sâu nặng đến đâu, yêu đương đến mức độ nào. Nhưng xem chừng kết quả thu được không nhiều, cha mẹ Kiều Kiều không rõ mấy về tình hình con gái, còn người bạn trọ cùng Kiều Kiều thì cứ như bẩm sinh đã xung khắc với Viên Thuyên, nên không chịu nói gì. Có lẽ tại thái độ của Viên Thuyên hơi kẻ cả, bởi cô ấy còn trẻ mà đã làm việc rất xuất sắc, nên đã bỏ qua cả những kỹ xảo giao tiếp thông thưuờng. May mà anh thực lòng yêu cô ấy, đương nhiên anh luôn nhất nhất nghe lời cô ấy, chứ nếu là người thì chưua chắc đã chịu như vậy.- Dục Chu nói đến câu “nhất nhất nghe lời”, ánh mắt anh thể hiện nỗi nhớ nhung.