Chương 16 – Đùa giỡn

Từ khi bố mẹ qua đời, Hạ Hà Tịch đã tôi luyện được bản lĩnh nhìn mặt đoán ý. Khi anh nhận được điện thoại của Tô Cẩm Trình mời tới nhà làm khách, anh đã ngửi được chút mùi vị khác thường rồi.

Thăm dò đủ mọi cách mà miệng Tô Cẩm Trình vẫn kín như bưng, chỉ cười trên nỗi đau của người khác, nói: “Hôm ấy tớ sẽ xin nghỉ sớm một chút. Về nhà… xem kịch!” Tô Cẩm Trình cố ý nhấn mạnh 2 chữ “xem kịch”, khiến Hạ Hà Tịch phải đau đầu suy nghĩ. Cuối cùng, vì sự an toàn của bản thân, con cáo họ Hạ quyết định kéo một tấm đệm cho mình…

Thế nên mới có chuyện con cáo họ Hạ sáng sớm đã tới công viên câu cá, đón bà mối cùng về nhà. Mà khi con cáo họ Hạ đã ở nhà họ Tô thì càn chắc chắn về sự nghi ngờ của mình, “bữa cơm thường” đã biến thành “bữa tiệc nhà họ Tô”. Tiệc gia đình mà còn mời người ngoài như anh tới, thực sự là… rất đáng ngờ.

Trong phòng khách, Hạ Hà Tịch ngồi nghiêm chỉnh, mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng. Mợ hai và Tô Tiểu Mộc đang ở trong bếp rửa hoa quả. Mợ cả, mợ út cũng viện cớ đi mua đồ để chuồn ra ngoài thì thầm to nhỏ. Chỉ còn lại Tô Nhạc Trình và Hạ Hà Tịch bốn mắt nhìn nhau.

Hạ Hà Tịch đánh tiếng thăm dò: “Bà mối nói, em ít khi tham dự mấy cuộc tụ tập gia đình mà. Thế hôm nay em tới, là thèm cá kho hay muốn xem kịch hả?”

Tô Nhạc Trình nhướn mày, trưng cái vẻ mặt “cái này còn phải hỏi” ra, nói: “Em cũng nghe nói, anh và con nhóc chết tiệt kia cãi nhau…” Nói xong, Tô Nhạc Trình không để Hạ Hà Tịch mở lời, đã vỗ vỗ lên vai anh vẻ thông cảm, tha thiết nói: “Người anh em, đắc tội với con gái không đáng sợ, cái đáng sợ là đứa con gái này lòng dạ độc ác. Đắc tội với đứa con gái có lòng dạ độc ác cũng không đáng sợ, cái đáng sợ nhất là, đắc tội với một đứa con gái đã có lòng dạ độc ác lại còn không thể hiểu nổi. Vì như thế anh không thể biết nó sẽ dùng chiêu nào để ứng phó với anh. Anh phải cẩn thận đấy, Tô Tiểu Mộc không phải là đứa chỉ thích nói suông đâu.”

Hạ Hà Tịch nheo đôi mắt cáo, thẳng thắn đáp: “Anh với con nhóc ấy cãi nhau vì bức ảnh trong ví tiền của nó.”

Tô Nhạc Trình nghe vậy thì giật mình, thái độ lập tức trở lại bình thường. Đáng tiếc, sự thay đổi trong giây lát ấy đã bị Hạ Hà Tịch nhìn thấy: “Cậu nhóc đó là ai? Em biết hả?”

“Sao em biết được? Từ bé tới lớn em với nó đã bất hòa, chuyện của nó em không quan tâm.”

Càng giấu càng lộ, Hạ Hà Tịch im lặng, nhếch môi, chỉ hờ hững nhìn Tô Nhạc Trình. Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Tô Nhạc Trình thấy như có dao kề sau lưng, người như sắp bị ánh mắt của Hạ Hà Tịch chọc ra hai cái lỗ. Vai cậu run lên, khẩn khoản: “Anh đừng nhìn em như thế, em không biết thật mà. Với lại, toàn là chuyện bé như hạt vừng thôi, nhắc tới nó…”

Tô Nhạc Trình nói được nửa câu, nụ cười của con cáo họ Hạ đã biến thành điệu cười gian xảo, anh nhìn Tô Nhạc Trình chằm chằm, chậm rãi nói: “Chuyện bé như hạt vừng…” Mấy chữ này đã bán đứng cậu rồi, chúng nói cho anh biết cậu nhất định biết sự thật.

Tô Nhạc Trình á khẩu, nói thật: “Được rồi, em nói cho anh biết, nhưng anh tuyệt đối không được để con nhóc chết dẫm kia biết.”

“Thực ra… là như thế này, ừm, nghiệt duyên mà… thằng nhóc ấy là bạn học của con bé. Nó thầm thương trộm nhớ em gái em, nhưng con nhóc ấy chỉ coi nó là bạn thân. Sau khi hai đứa tốt nghiệp đại học, cậu nhóc ấy phải ra nước ngoài, sau đó…”