Chương 16 – Giấu mình trong chùa

Đám Minh Lãng và Bình An đã tới chùa Pháp Âm. Trong chùa rất vắng vẻ, trụ trì không ở chùa, đến cả hòa thượng cũng lười nhác. Hòa thượng lười nhác, người tới thắp hương cũng ít, chùa Pháp Âm giống hệt Minh Lãng, tỏa ra khí chất vô cùng uể oải, lười biếng.

Dịch Bình An chỉ vào mấy hòa thượng đang tụm năm tụm bảy nói chuyện phiếm rồi trợn tròn mắt ngạc nhiên hỏi Trương Vĩ Quân:

“Dựa vào họ cứu Minh Lãng?”

Chỉ nghe thấy giọng nữ xuất hiện:

“Tiểu tử này sao bị thương nặng thế, oái, vết thương mới của hắn ảnh hưởng tới vết thương cũ, xem ra sắp toi rồi.”

Dịch Bình An không cần quay lại cũng biết đạo cô Tứ Lan tranh thủ Minh Lãng hoàn toàn mất khả năng phản kháng liền tự ý chạy ra chiếm lấy cơ thể Minh Lãng chơi. Dịch Bình An tức tối quát lên với Minh Lãng điệu chảy mỡ kia:

“Bà biết rõ hiện giờ anh ấy yếu đuối như vậy, thế mà còn chạy ra dùng nguyên khí của anh ấy. Bà sẽ hại chết anh ấy mất thôi bà mo già à.”

“Oái, có dùng ngón chân xem cũng biết người thích hắn, nên mới nói giúp hắn như thế. Bởi vì trở về chùa Pháp Âm nên ta mới chạy ra ôn lại chuyện cũ đấy thôi.”

Đạo cô Tứ Lan chẳng thông cảm cho tâm trạng của Bình An chút nào.

“Ôn lại chuyện cũ cái con khỉ gì, hòa thượng Phạn Trần đâu cần bà nhớ chứ?”

Bình An lúc này dùng thái độ thù địch đối lại bất cứ người nào làm tổn hại tới Minh Lãng.

Tứ Lan đạo cô càng ghê gớm hơn đốp lại:

“Ngươi chẳng phải theo đuổi hòa thượng tới tận chùa đó hay sao?”

Câu nói này gây sự chú ý tới đám hòa thượng vô công rồi nghề kia, họ háo hức dò xét Bình An, rồi lại thầm nghĩ lẽ nào mình đẹp trai đến vậy khiến người ta phải theo đuổi tới tận đây.

Phần đông trên mặt các hòa thượng lộ vẻ khó xử, còn có người đọc những câu đại loại như: “Trên đời khó vẹn toàn cả hai mặt, được mặt này mất mặt kia.” Cái tôi trong người Dịch Bình An lại bùng phát, cô điên cuồng hét lên:

“Được mất cái con khỉ, sao hòa thượng trong cái chùa này đều có tính đó nhỉ, giống hệt Minh Lãng, xem ra đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn. Xin hỏi có ai biết chữa bệnh không?”

Một tiểu thượng quay người từ bên giếng nước, xem ra người này chỉ bảy, tám tuổi. Người này vừa bước ra, tất cả các hòa thượng khác đều thu ngay nét mặt tự cho là đa tình của mình, không những thế còn rất nghiêm chỉnh, ai việc người ấy. Trông người nào cũng giống bộ dạng người tu hành.

Trương Vĩ Quân vừa nhìn thấy hòa thượng kia liền nghiêm túc gọi:

“Sư thúc!”

Tứ Lan đạo cô vừa nhìn thấy hòa thượng kia liền hét lên:

“Tĩnh Nghiệp, ông có quản hòa thượng già ở trong chùa của ông không vậy? Từ sau khi Phạn Trần chết đi, các ông đã trở nên thế nào thế? Từ lâu đã bảo các ông đi làm đạo sĩ đi, lại không chịu nghe.”

Dịch Bình An ngạc nhiên mở to mắt nhìn hòa thượng nhỏ bé đó, cho dù nhìn đi nhìn lại vẫn không tin nổi cậu bé đáng yêu vừa nhìn đã muốn véo má này lại là nhân vật thuộc cấp sư thúc.

Người mẹ nào mà độc ác như vậy chứ, một đứa bé đáng yêu thế này không đưa tới chương trình Con đường đầy ánh sao hát mấy bài mà lại đưa tới đây làm hòa thượng, thật là không còn thiên lí, không còn nhân tính gì nữa.

Tĩnh Nghiệp vừa bắt mạch cho Minh Lãng, vừa ra lệnh cho đám hòa thượng đang giả vờ làm việc kia: