Chương 16: Hai lần mất người

Lương Tâm lấy từ trong hầm ngầm của mình ra một trăm lạng bạc, quả là thỏ khôn đào ba ngách, cho nên lão ta mới chưa đến nỗi trắng tay.

Hai mươi xâu bạc, mỗi xâu năm lạng vị chi là một trăm lạng, nhưng chuồi ra ô cửa thì lão ta giữ lại bốn xâu, nói :

– Tiền lãi ta thu trước, sau này đến chuộc người chỉ cần trả ta đủ một trăm lạng!

Vưu Tam Lang trừng mắt, hậm hực chửi đổng :

– Mẹ nhà ngươi ai bảo bần cùng!

Lương Tâm đưa tay lên đỡ con mắt trái, lạnh lùng nói :

– Chúng ta ở đây quy luật chỉ tính vào chứ chẳng tính ra, đi đến cùng trời cuối đất cũng thế, đồng ý thì xin mời cô nương bước vào trong!

Giơ tay áo lên gạt nước mắt, Vưu Nhị Thư nhìn cha nói :

– Cha nhanh về khách điếm dưỡng bệnh, khi nào khỏe rồi thì nhanh về quê mang tiền lên chuộc con. Cha đi đường cần phải bảo trọng!

Nói rồi cô ta mang tiền cho vào túi cha, đoạn còn tiễn cha ra cửa mới úp mặt đi nhanh vào nhà trong.

“Ầm” một tiếng, cánh cửa nặng nề lạnh lùng đóng sập lại ngay sau lưng Vưu Tam Lang.

Đóng cửa rồi, còn lại một mình với thiếu nữ, Sinh Tử Đương Lương Tâm đưa con mắt độc nhất hau háu nhìn chằm vào người Vưu Nhị Thư không dứt.

Ánh mắt lão nhìn khiến cho Vưu Nhị Thư thẹn cúi thấp đầu, hai tay lúng túng cứ vân vê tà áo.

Qua một lúc, Vưu Nhị Thư xem ra cũng biết cách ứng đối, liền hắng giọng lên tiếng trước :

– Trong điếm sao chẳng thấy người nào khác?

Lương Tâm lạnh lùng nói :

– Lão phu chẳng biết nhìn người, dùng phải lũ “nuôi ong tay áo”, chúng cuỗm chạy của lão phu không ít tiền.

Vưu Nhị Thư cười thầm trong bụng, nếu không kìm lại được thì đã bật cười thành tiếng.

Lương Tâm nói :

– Cô nương, giờ thì cứ yên tâm ở lại đây, chẳng cần thủ tục nào cả. Thời gian nửa tháng sẽ qua rất nhanh mà thoi!

Vưu Nhị Thư nói :

– Giờ trong nhà ông không còn ai, để tôi xuống bếp làm cơm ông ăn.

Lương Tâm gật đầu :

– Thế thì còn gì tốt hơn, ta thật sự đã đói!

Vưu Nhị Thư quay người đi rồi, Lương Tâm liền quay trở vào gian phòng bí mật của mình, lão lấy ra một chiếc ống đồng hình thù gần giống như một ống tẩu bật lửa, đốt lên, một làn khói nhẹ bay ra lam xám. Lão dùng một thứ gì đó bôi nhanh lên mũi của mình, rồi đi lui sau nhà.

Qua đi một lúc, khi Lương Tâm quay trở lại thì thấy lão hai tay bế người Vưu Nhị Thư.

Vưu Nhị Thư nhắm mắt mê man, thân hình vốn mềm mại giờ đây nhũn ra trên tay Lương Tâm, trông mơn mởn toát lên một sức hấp dẫn lạ thường.

Lương Tâm ngưng mắt nhìn Vưu Nhị Thư trên tay, nuốt nước bọt lẩm bẩm một mình :

– Nếu như không có bàn giao trước thì lão phu làm sao bỏ qua ngươi. Ừm… đúng là mỹ nhân!

Lương Tâm bế Vưu Nhị Thư vào đặt lên giường trong phòng, tuy chẳng làm gì quá, nhưng hưởng chút hương hoa thì cũng chẳng thể tránh khỏi.

Lão nhìn Vưu Nhị Thư nằm bất động trên giường, nửa kín nửa hở, con mắt duy nhất hau háu nhìn chăm chăm vào cơ thể đầy đặn sức sống của Vưu Nhị Thư một lúc rồi bắt đầu dùng hai tay sờ nắn khắp người.

Đương nhiên đây không phải là thiếu nữ lần đầu qua hai bàn tay sờ nắn của lão, mà cả Tiểu Ngọc Nhi và bao nhiêu cô gái lọt vào tay hắn. Tuy chỉ không dám xung trận thưởng hoa thực thụ, nhưng dưới bàn tay nhám nhúa của hắn thì chẳng cô gái nào vào đây không chịu trận với hắn.

Lương Tâm là một tên “sắc tình cuồng”, nhất là từ sau khi hắn bị Hoàng Phủ Sơn đánh mù một mắt thì con thú dục vọng trong người hắn càng hung hãn táo tợn hơn, hắn trở thành một con “quỷ sắc”!

Sau một hồi lăn lộn trên thân thể của Vưu Nhị Thư chừng như thỏa mãn cơn khát của hắn, Lương Tâm mới dắt chiếc bàn tính rời khỏi Hòa Khí Đương Phố.

Qua đi một hồi hắn quay trở lại với một chiếc kiệu, lát sau chính hắn áp giải chiếc kiệu ra cửa. Lần này hắn dùng một ổ khóa lớn khóa kín đại môn Hòa Khí Đương Phố, rồi hai tay đẩu chiếc kiệu nhằm theo hướng bắc rời Thanh Phong trấn lao nhanh vào màn đêm như một đám mây đen.

Chẳng ai hiểu được Lương Tâm đẩy chiếc kiệu đi đâu, chỉ thấy hắn cắm đầu đẩy kiệu chạy nhanh mà mắt chẳng hề một lần nhìn lại.

Đương nhiên hắn chủ quan và chẳng bao giờ nghĩ rằng chính trong màn đêm còn có hai bóng người đang ngầm bám theo hắn, hai người này chính là Biện Bất Nghi và Hoàng Phủ Sơn.

Hai người cũng không khỏi mơ hồ vì bám theo chân Lương Tâm, nhưng hoàn toàn không đoán được hắn sẽ đi đến đâu.

* * * * *

Biện Bất Nghi sờ chiếc Long Giác thích trong túi, bất giác quay nhìn Hoàng Phủ Sơn nói :

– Chúng ta theo chân Lương Tâm nhưng cũng cần phải làm rõ lai lịch của Long Giác thích. Đây là loại ám khí bá đạo nhất trong tất cả các loại ám khí trong giang hồ, ta cho rằng Đại lão lão cũng chưa hẳn đã biết được chủ nhân đích thực của món ám khí này là người nào!

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Tôi chẳng nghĩ nhiều như thế, Biện Bất Nghi, xưa nay huynh vẫn biết tôi làm gì cũng từng chuyện một!

Biện Bất Nghi gật đầu :

– Điều này thì ta đã biết từ mười mấy năm trước, ta cho rằng vật này chúng ta lấy được từ trong cơ dinh của Lương Tâm, nói không chừng có thể giúp được chúng ta!

Hoàng Phủ Sơn đột nhiên chỉ tay về hướng chân núi nói nhanh :

– Xem kìa, hắn chuyển hướng vào sau núi!

Biện Bất Nghi chau mày nhìn rồi nói :

– Tên họ Lương này thực khó hiểu, hắn dám làm vậy nhỡ khi Vưu Tam Lang đúng hẹn quay lại chuộc người thì hắn sẽ làm thế nào?

– Đó là chuyện nửa tháng sau.

– Đương nhiên, nhưng ít ra hắn cũng đã có cách ứng phó, hoặc là hắn có cách khiến hắn chẳng thấy sợ.

Lão hơi ngừng lại rồi nói :

– Chúng ta cơ hồ dọn sạch của cải trong tiệm của hắn đổ ra cho thiên hạ… thế mà hắn vẫn còn đem ra được tám mươi lạng giao cho Vưu Tam Lang.

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Cho nên Vưu Tam Lang và Bộc Phu lại thâm nhập vào tiệm của hắn, nếu như hắn còn kho tàng cất giấu nào thì chẳng qua nổi tai mắt Vưu Tam Lang.

Biện Bất Nghi gật đầu nói :

– Bệnh Thần Thâu Vưu Tam Lang chẳng phải là nhân vật hư danh…

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Tôi nghĩ rằng lão ta phải nên theo chân Lương Tâm không rời nửa bước, làm sao lão ta lại không lo lắng cho con gái mình.

Biện Bất Nghi cười nói :

– Vưu Nhị Thư nhất định chẳng phải là hạng nhi nữ tầm thường, không có nghề há dám lên Lương Sơn. Ta nhìn thấy mắt cô ta chẳng những rất đẹp, mà tinh anh hàm chứa nội công chẳng hề kém.

* * * * *

Chẳng sai, Vưu Tam Lang rất yên tâm về con gái mình, cho nên đêm hôm ấy lão ta cùng với Bộc Phu vượt tường đột nhập vào trong Hòa Khí Đương Phố.

Trong nội viên Hòa Khí Đương Phố, nhà trong cửa ngoài đều khóa kỹ lưỡng, hiển nhiên là để đề phòng trộm cắp.

Nhưng chỉ là đề phòng với những người khác, còn với nhân vật có tước hiệu Bệnh Thần Thâu như Vưu Tam Lang thì bao nhiêu khóa trong ngoài lốc nhốc kia chỉ là trò chơi.

Bộc Phu theo chân Vưu Tam Lang, nhìn thấy lão ta trổ nghề nhập nha thì chẳng khỏi khâm phục sát đất, may là thâm canh bán dạ, nếu không thì đã vỗ tay mà cười lên tán dương Vưu Tam Lang.

Hai người vào được bên trong tiệm rồi, Bộc Phu đặt thanh trảm đao của hắn lên quầy nhìn Vưu Tam Lang nói :

– Vưu huynh, xem lão huynh thế nào?

Vưu Tam Lang cười kha khá nói :

– Không cần đào quanh tìm bới, Vưu mỗ sẽ tìm ra bảo bối của Lương Tâm, ngươi chờ xem!

Bộc Phu đương nhiên chờ xem Vưu Tam Lang biểu diễn.

Vưu Tam Lang lúc ấy tợ hồ như biến thành một con người khác, hai mắt sáng lên, nét mặt rạng ngời, đôi tay xoa vào nhau kêu răng rắc hữu khí lực, nào còn giống một lão già bệnh hoạn ngoặt nghẹo.

Không sai, mỗi khi đến giờ lão ta hành động thì tinh thần phấn chấn lên trăm lần, tay chân hoạt bát tợ như một “Đại hầu tử” từ trên Hoa Quả sơn xuống!

Vưu Tam Lang đúng là tay lão luyện trong nghề, lão bước nhẹ đi quanh tường nhà một vòng, lão còn nghếch mũi lên cứ như là có thể đánh hơi được nơi cất giấu báu vật đâu đó trong tường.

Bộc Phu tay chống đao xuống đất, thân hình to lớn bất động, hai mắt mở to chăm chắm nhìn theo từng bước chân của Vưu Tam Lang mà như chẳng dám thở mạnh, chỉ mong nhìn thấy một nét biến đổi nào đó trên khuôn mặt đăm đăm của Vưu Tam Lang.

Bộc Phu đương nhiên cũng hiểu rõ mỗi người có bản lĩnh riêng, nếu như ra đao động thủ thì Bộc Phu chẳng hề kém sau người nào, nhưng trong ngón nghề đột nha khoét ngạch này thì Bộc Phu đành bái Vưu Tam Lang làm bậc thầy.

Nhớ lại chuyện họ gặp nhau cũng là vô tình, nguyên trên giang hồ nghe chuyện trong Mai Hoa sơn trang xuất hiện ma quỷ, Bộc Phu là người đầu tiên không tin. Cho nên liền xách thanh trảm đao của mình đơn thân độc mã tìm đến Mai Hoa sơn trang xem sự thể hư thực ra sao. Giữa đường gặp được cha con Vưu Tam Lang, anh hùng hảo hán gặp nhau dễ thân, chỉ sao mấy câu giao đãi thì đã hợp nhau mới kết bạn đồng hành, ba người đầu tiên là vào Thanh Phong trấn nghỉ lại.

Không ngờ vào nghỉ trong Thanh Phong khách điếm, nghe được tiềm cầm đồ Hòa Khí Đương Phố cầm cả mỹ nữ, lập tức khiến cho cả ba cảm thấy hứng thú hẳn lên, quyết định làm tiền Hòa Khí Đương Phố một vố, không ngờ lần đầu tiên đến lại gặp bọn Hoàng Phủ Sơn và Biện Bất Nghi.

Như hiện tại con gái Bệnh Thần Thâu là Vưu Nhị Thư bị đưa vào kiệu tống vào núi sâu, nhưng Vưu Tam Lang không hề thấy chút lo lắng. Thứ nhất là lão nghĩ con gái mình chẳng phải là hạng liễu yếu đào tơ, đừng nói chẳng thua gì nam nhi hán tử mà đến chuyện giết người cũng thuộc hạng nhất lưu!

Điều thứ hai khiến lão càng yên tâm hơn là vì có Biện Bất Nghi và Hoàng Phủ Sơn bám theo giám sát Lương Tâm.

Chính Biện Bất Nghi đưa ra chủ ý, yêu cầu cha con Vưu Tam Lang đến tiệm cầm Vưu Nhị Thư, thêm Hoàng Phủ Sơn ở bên cạnh thuyết phục, nên cuối cùng cha con Vưu Tam Lang đồng ý.

Bấy giờ Vưu Tam Lang liền dẫn theo con gái Vưu Nhị Thư đến Hòa Khí Đương Phố.

Vưu Tam Lang “cầm” con gái thuận lợi, chỉ nhân vì trước đó ba ngày Hoàng Phủ Sơn và Biện Bất Nghi cơ hồ đem tài sản của cải trong tiệm phân phát hết cho thiên hạ, vậy mà khi Vưu Tam Lang “cầm” con gái thì lại thấy Lương Tâm vào trong, chốc lát quay ra nắm một trăm lạng bạc còn mới tinh. Chính điều này khiến nhân vật Bệnh Thần Thâu Vưu Tam Lang cho rằng còn có kho giấu của cải trong Hòa Khí Đương Phố.

Đó là nguyên nhân khiến giờ Vưu Tam Lang và Bộc Phu hiện tại đột vào đây sau khi Lương Tâm đã áp giải Vưu Nhị Thư đi rồi.

Lại nói, lúc này Vưu Tam Lang gõ nhẹ tay vào một cột nhà, lại ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy đà nhà nằm ngang kiên cố bề thế, bất giác lão nhoẻn miệng cười.

Bộc Phu vừa nhìn thấy thế liền đánh tiếng hỏi :

– Tìm thấy rồi ư?

Vưu Tam Lang nói :

– Cũng sắp, nếu như ta đoán không sai, nơi cất giấu của cải phải là trên đà nhà!

Bộc Phu bật cười khùng khục chỉ tay lên trần nhà nói :

– Đà nhà trống không, cất giấu nơi nào được chứ?

– Hà! Nếu như để người ta nhìn phát hiện ra ngay thì thà rằng cứ cất ngay trong tủ còn hơn!

Bộc Phu hơi sốt ruột nói :

– Lão Vưu, chẳng lẽ lão huynh nói là nằm bên trong đà nhà?

Vưu Tam Lang cười cười nói :

– Chủ nhân tiệm này gọi là Lương Tâm, đương nhiên lương tâm ở dây chẳng phải là tấm lòng tốt được khi mà hắn ra sức vơ vét bòn rút tận xương người nghèo sa cơ lỡ vận. Lương là rường nhà, tâm là bên trong, thế mới đúng!

Bộc Phu nghe thì gật đầu lia lịa nhắc lại :

– “Lương tâm” là trong lòng rường nhà, hay lắm, hay lắm!

Vưu Tam Lang chẳng đợi Bộc Phu nói hết câu thì cả người đã tung nhảy lên đứng ngay trên đà nhà, đưa mắt nhìn quanh rất cẩn thận.

Thế nhưng chẳng nhìn thấy gì, lão liền đưa tay gõ gõ vào đà nhà, giọng ngạc nhiên nói :

– Hai âm thanh khác nhau, vì sao lại không tìm ra nơi nào mở được nhỉ?

Bên dưới, Bộc Phu nói :

– Lão huynh nên tìm cho cẩn thận xem, chúng ta có nhiều thời gian.

Vưu Tam Lang chau mày nói :

– Trong gian nhà này chẳng cần thiết phải làm cây đà to quá cỡ như thế này, cây đà này một người ôm không xuể, theo ta nghĩ thì nhất định có vấn đề!

Bộc Phu tính nóng nảy, nghe thế khoát đao nói :

– Nếu đã có vấn đề thì lão huynh nhanh xuống, ta cho vài đao là xong.

Vưu Tam Lang nói :

– Chặt đổ là chuyện nhỏ, nhưng phá hỏng cơ quan thì chẳng tìm ra được thứ chúng ta cần!

Nói rồi lão từ trên bám theo cây cột tuột xuống, nhìn lại chiếc thạch đôn kê ngay dưới cột, co chân đá nhẹ mấy cái chẳng thấy có dấu hiệu khả nghi nào, Vưu Tam Lang càng cảm thấy kỳ hơn nói :

– Châu báu nhất định hắn cất giấu trong rường nhà kia, nhưng chẳng biết làm sao lấy ra?

Bộc Phu vẫn nói :

– Cứ để tôi lên xem, được thì cho vài đao…

– Không được, nhà sập xuống thì làm sao?

Vưu Tam Lang tay nắm đèn bắt đầu đi vòng quanh cột xem xét lại, đôi mắt lão sáng lên ngưng lại như muốn nhìn xuyên vào trong cột.

Xem qua mũi vòng phía dưới, rồi hai chân vòng kẹp chiếc cột, tay trái nắm đèn, tay phải bám cột di chuyển thân hình từ từ đi lên, cứ thế quan sát chiếc cột cặn kẽ từng thốn một.

Khi lên đến đỉnh cột, bất giác mắt lão sáng lên, miệng nở nụ cười.

Bộc Phu nhìn thấy lão ta cười thì vui lên cất tiếng hỏi :

– Tìm được cơ quan rồi sao? Lão Vưu, đúng là Thần…

Chẳng đợi đối phương nói hết câu, Bệnh Thần Thâu Vưu Tam Lang liền cất tiếng cười nói :

– Thì ra trên đầu cột có chiếc nêm sống, ha ha… trong giang hồ e rằng không có người thứ hai nhận ra được miếng nêm gỗ này lại là một cơ quan điều khiển.

Bộc Phu vội nói :

– Để tôi lên xem!

Nói chưa hết câu thì cả người đã tung nhảy lên rường nhà, vừa lúc này nhìn thấy Vưu Tam Lang tay phải nắm lấy chiếc nêm gỗ kéo mạnh…

Tiếng gỗ chuyển mình kêu nghe khô khan, quả nhiên nhìn thấy trên mặt đà nhà xuất hiện một kẽ nứt ra theo sớ gỗ.

Vưu Tam Lang bên người luôn mang theo một ngọn tiểu câu đao, chính Vưu Nhị Thư cũng có một ngọn đao như thế, nhưng khi hôn mê bất tỉnh bị Lương Tâm lấy vứt đi.

Lúc này Vưu Tam Lang rút ngọn câu đao ra xỉa vài khe hở cậy lên.

Mặt trên đà nhà bật mở một khoảng tạo thành một ô cửa khá lớn, cửa bí mật vừa mở thì cả Vưu Tam Lang và Bộc Phu cơ hồ thất thanh reo lên.

Từ đà nhà ánh hoàng kim hắt phản ánh sáng ngọn đèn chói lọi, cả gian phòng phút chốc sáng rực lên.

Bộc Phu thân hình to cao như phát run, Vưu Tam Lang thì chết khựng cả người, tưởng chừng như chẳng thể tin nổi điều đang xảy ra trước mắt mình!

Nguyên chiếc nắp hầm bí mật mở ra để lộ bên trong vàng bạc châu báu chất thành đống.

Qua giây phút chết lặng vì bất ngờ, Vưu Tam Lang cất tiếng cười kha khá nói :

– Bộc huynh, nhanh tìm vài chiếc bao lớn đến đựng, vàng bạc châu ngọc thứ nào cũng có!

Bộc Phu liền nhảy xuống tìm quanh nhà, chốc lát tìm được hai chiếc bao gai hỏi :

– Vưu huynh, hai chiếc bao này đủ không?

Vưu Tam Lang cúi đầu nhìn cười nói :

– Được, chúng ta mỗi người một nửa.

Vưu Tam Lang vơ tay vào trong kho tàng bí mật vốc nào là minh châu, các đồ trang sức chẳng thiếu thứ gì.

Hai chiếc bao Bộc Phu mang tới đã đựng lưng nửa, bỗng nhiên ánh sáng vàng sáng rực lên sáng cả gian nhà, Vưu Tam Lang cả kinh, bên dưới Bộc Phu cũng nhìn thấy.

Bộc Phu mở tròn đôi mắt ngưng nhìn lên buột miệng hỏi :

– Cái gì mà sáng thế?

Vưu Tam Lang chưa trả lời, thò tay xuống dưới từ từ rút lên một thanh kiếm vàng.

Lập tức một đạo hoàng kim sáng lên tỏa rực, bên dưới Bộc Phu kinh động la lên :

– Kim kiếm!

Vưu Tam Lang từ trên đà nhà tung người nhảy xuống đất, hoành ngang thanh kiếm vàng trước ngực giọng còn đầy kinh ngạc lẫn vui mừng :

– Chẳng lẽ đây chính là thanh Kim kiếm của Long Môn bảo?

Bộc Phu nói :

– Thanh Kim kiếm bảo vật trấn môn của Long Môn bảo chủ Âm Trường Sinh, Bộc mỗ từng được nhìn thấy qua một lần, không hiểu làm sao nó lại xuất hiện nơi này!

Vưu Tam Lang nói :

– Trên giang hồ chưa từng nghe nói đến chuyện Âm bảo chủ bị mất thanh Kim kiếm trấn môn, chẳng lẽ thanh kiếm này là giả?

Bộc Phu tiếp lấy thanh kiếm xem qua một lúc gật đầu nói :

– Đây đúng là thanh Kim kiếm thật, Vưu huynh, hay là chúng ta mang thanh kiếm này trả lại nguyên chủ?

Vưu Tam Lang nói :

– Ta nghĩ trước khi chưa có chứng cứ rõ ràng, thì tốt nhất tìm cho được Lương Tâm truy ra lai lịch đích thực của thanh kiếm.

– Có phải huynh sợ Long Môn bảo truy vấn trách nhiệm, phát hiện ra chuyện chúng ta đột nhập trộm của Hòa Khí Đương Phố thì sinh lòng nghi ngờ?

Vưu Tam Lang nói :

– Ta biết Long Môn bảo và Khoái Lạc bảo chỉ vì chuyện tranh nhau nguồn nước mà chẳng hòa khí với nhau, trong giang hồ ai cũng biết chuyện này, sau được Mai Hoa sơn trang chủ đã chết là Kha Phương Đạt đứng ra hòa giải. Hiện tại nước trong con sông nhỏ trước Khoái Lạc bảo cũng chính là nước sông chảy ngang Long Môn bảo.

Bộc Phu nói :

– Nghe nói hai nhà giảng hòa, tránh đi một trường huyết chiến!

– Không biết thế nào, nhưng Kha Phương Đạt ngược lại gặp đại nạn, toàn gia Mai Hoa sơn trang lớn nhỏ bảy mươi hai người lại bị tuyệt diệt.

Nói đến đó, Vưu Tam Lang vỗ nhẹ tay vào thanh Kim kiếm nói tiếp :

– Thanh kiếm này nằm trong đà nhà Hòa Khí Đương Phố, mà Lương Tâm là tay chân của Qua Trường Giang!

Bộc Phu nói :

– Nói lui nói tới, nói một hồi tôi chẳng hiểu gì cả, thực ra nội tình bên trong là thế nào chứ? Theo tôi nghĩ thì tốt nhất chúng ta nên đi Long Môn bảo một chuyến, Âm Trường Sinh cũng là người cương trực khí khái, đáng để cho chúng ta đến đó!

Vưu Tam Lang nói :

– Ta đồng ý lời của huynh đệ nói, thế nhưng trước hết cần tìm cho được con gái ta Vưu Nhị Thư, rồi chúng ta cùng đi một lượt!

Bộc Phu nhìn Vưu Tam Lang nói :

– Thanh Kim kiếm này không có vỏ, chúng ta tìm vải bố bọc nó lại, sau đó về khách điếm chờ bọn họ trở về.

Bọn họ chờ đương nhiên là chờ Vưu Nhị Thư trở lại. Cũng chẳng thể biết Biện Bất Nghi đã nói thế nào với Vưu Tam Lang mà lão ta rất yên tâm để Vưu Nhị Thư vào trong Hòa Khí Đương Phố, rồi còn lại để cho bọn Biện Bất Nghi và Hoàng Phủ Sơn bám theo chân Sinh Tử Đương Lương Tâm.

* * * * *

Trong núi thấy có động tĩnh khiến Hoàng Phủ Sơn tinh thần phấn chấn hẳn lên, Biện Bất Nghi liền ghé sát người chàng thấp giọng nói :

– Tuyệt đối không được ra tay, cứ bám chắc hắn là được!

Vừa lúc ấy liền thấy xuất hiện một chiếc kiệu vải trắng, kiệu chạy còn nhanh hơn cả kiệu trong tay Lương Tâm, chỉ trong nháy mắt đã thấy kiệu vượt qua đỉnh núi.

Lương Tâm đẩy chiếc kiệu quay trở lại, nhìn phương hướng thì hắn đúng là quay trở về lại Thanh Phong trấn.

Lương Tâm cùng chiếc kiệu chạy nhanh ngang qua nơi bọn Hoàng Phủ Sơn hai người nấp, nhưng đương nhiên hoàn toàn không mảy may hay biết.

Trong đầu hắn nghĩ thâm canh bán dạ đi trong đường núi này thì chẳng có người nào bám theo. Và hiển nhiên hắn đã áp tải kiệu đi như thế chẳng biết bao nhiêu lần rồi đều bình yên vô sự, cho nên hắn chẳng hề cảnh giác.

Lương Tâm đi xa rồi, Hoàng Phủ Sơn và Biện Bất Nghi liền nhảy ra rồi phóng chân chạy lên đỉnh núi hướng ngược lại, mục đích của họ chính là truy đuổi theo chiếc kiệu kia.

Lần trước tại Mai Hoa sơn trang chàng đã từng phát hiện thấy chiếc kiệu trắng này, thế nhưng đáng tiếc là cả ba nữ nhân áp giải kiệu đều đã chết.

Lần này thì cẩn thận hành động tỉnh táo thông minh hơn, nhất định cần nhìn cho đúng hướng kiệu vừa đi. Trong giang hồ những chuyện thần mật vốn chẳng thiếu, thế nhưng chuyện đưa mỹ nhân vào trong một vùng hoang sơn thế này thì đúng là ly kỳ ít nghe. Huống gì cho đến lúc này Tiểu Ngọc Nhi mất tích nơi nào vẫn còn chưa hay biết, không biết hiện tại cô ta như thế nào.

Hoàng Phủ Sơn nôn nóng hốt hoảng nhất là chuyện Tiểu Ngọc Nhi mất tích, nếu như Tiểu Ngọc Nhi đúng là xảy ra chuyện gì thì chẳng riêng chàng mà cả Biện Bất Nghi xem như sống dở chết dở.

Hai bóng người phi nhanh như hai làn khói xám, vượt qua sơn đạo liền nhìn thấy xa xa một khối trắng vừa xuống hết đường núi khuất vào trong một sơn cốc, Biện Bất Nghi liền chỉ tay nói với Hoàng Phủ Sơn :

– Không sai, ra khỏi sơn cốc này là con đường đến hướng Mai Hoa sơn trang.

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Trong Mai Hoa sơn trang tràn đầy quỷ khí, chúng làm sao lại đưa người vào đó, chẳng lẽ trong Mai Hoa sơn trang có vấn đề?

Biện Bất Nghi gật đầu cười nói :

– Nơi đặt quan tài mà lại đến bảy mươi hai chiếc quan tài thực sự người ta tránh xa còn chẳng kịp, ai lại đến gần đó. Thế nhưng, với người có manh tâm thì lại là chuyện khác!

Hoàng Phủ Sơn chau mày nói :

– Lão huynh nói là có người lợi dụng Mai Hoa sơn trang hoang vu lạnh lẽo với đống quan tài kia để che đậy?

Biện Bất Nghi nói :

– Ta chỉ suy nghĩ như vậy, nhưng vì ba năm trước, sau khi xảy ra Mai Hoa sơn trang, tại hiện trường không để lại một dấu vết gì của hung thủ!

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Hôm ấy còn nhớ vị phu nhân dẫn kiệu có truy vấn đến một “cung” gì đó, chẳng lẽ lân cận Mai Hoa sơn trang còn có cung điện gì chăng?

– Đây chính là nguyên nhân chủ yếu chúng ta cần truy cho ra, có lẽ… huyết án Mai Hoa sơn trang còn treo lưng đó có liên quan gì đến “cung” gì đó chăng?

Đột nhiên Hoàng Phủ Sơn chỉ tay về phía xa xa nói :

– Nhanh nhìn kìa, lại thêm một chiếc kiệu trắng khác xuất hiện!

Biện Bất Nghi đương nhiên cũng đã nhìn thấy, chỉ thấy hai chiếc kiệu đến hợp lại với nhau. Trong nháy mắt thấy một chiếc chạy nhanh rời khỏi sơn cốc, chiếc kiệu đầu tiên chẳng biết giờ đi hướng nào!

Khi Biện Bất Nghi và Hoàng Phủ Sơn truy theo đến nơi thì họ chẳng còn phát hiện gì nữa.

Hoàng Phủ Sơn kinh ngạc vô cùng nói :

– Đúng là gặp phải quỷ!

Biện Bất Nghi nén tiếng thở dài nói :

– Loại quỷ này đáng sợ hơn nhiều, đây là một đám người rất bí ẩn. Theo ta thấy, Lương Tâm nhất định phải biết rõ!

Hoàng Phủ Sơn gật đầu tiếp lời :

– Qua Trường Giang cũng phải biết!

– Qua Trường Giang tự nhận mình độc bá nhất phương, hắn tự nhiên chẳng khi nào chịu thừa nhận có dính dáng gì đến huyết án Mai Hoa sơn trang!

– Không thừa nhận là một chuyện, biết hay không biết lại là một chuyện khác, họ Qua tất sẽ biết quy luật mà miệng câm như thóc.

Nói đến đó chàng nhìn Biện Bất Nghi nói một cách dứt khoát :

– Biện Bất Nghi, chúng ta không thể để vuột mất chiếc kiệu này!

Biện Bất Nghi nói :

– Đương nhiên, nếu không thì ăn nói thế nào với Bệnh Thần Thâu Vưu Tam Lang?

Hoàng Phủ Sơn cười khổ nói :

– Để mất Vưu Nhị Thư, Vưu Tam Lang nhất định sẽ liều mạng với chúng ta, lúc ấy thì huyết án chẳng những không lần ra được chút manh mối nào mà trước tiên gây thêm một đại địch!

Biện Bất Nghi nói :

– Ta thấy rằng Tây Lương Đao Hồn Bộc Phu chẳng dễ chơi, thân hình vạm vỡ tay chân rắn chắc, thêm thanh đại đao trong tay hắn một nhát có thể chém bay đầu một con bò mộng. Nghe nói hắn xông lên núi trở bọn thảo khấu cướp đường, chém đối phương như chém chuối trong vườn!

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Người có tính tình cương liệt thì đao pháp cũng rất dũng mãnh!

Biện Bất Nghi và Hoàng Phủ Sơn lần qua ba ngọn núi, xa xa chân trời đã thấy ráng hồng ửng lên, trời sắp sáng.

Vừa lúc ấy cũng nhìn ra phía trước một trang viện nổi bật lên giữa những cánh rừng mai đang độ bắt đầu khai hoa.

Biện Bất Nghi nói :

– Hoàng Phủ Sơn, vòng qua ngọn núi này đã là Mai Hoa sơn trang, chúng ta nhanh tiếp cận.

Chiếc kiệu vải trắng phía trước xa bỗng nhiên rẽ vào một cánh rừng, đến khi bọn họ hai người đến nơi thì chỉ thấy rừng xanh um cản trở bước đi, chẳng còn nhìn thấy kiệu đâu.

Trước mặt một khe núi nhỏ hai bên bờ cây cối um tùm, Biện Bất Nghi và Hoàng Phủ Sơn giơ tay vạch cây đi xuống khe núi. Chẳng ngờ khe núi hoàn toàn không sâu, chỉ mấy bước nhảy là đã đến đáy khe, bất giác ngớ người đưa mắt nhìn quanh.

Hoàng Phủ Sơn thở dài nói :

– Hỏng rồi, chúng ta đuổi nhầm đường!

Biện Bất Nghi nói :

– Nhất định chỉ quanh quẩn đâu đây trong khe núi này, chúng ta tìm cẩn thận xem!

Hai người bấy giờ lùng sục trong khe núi, khe núi chẳng mấy lớn nên chỉ một chốc cơ hồ như họ đã giẫm nát cả khe, nhưng vẫn không nhìn thấy động tĩnh nào cả.

Đúng lúc bọn họ thất vọng, đột nhiên cuối đuôi mắt Hoàng Phủ Sơn nhận ra một điểm trắng lướt nhanh qua, chàng vội vàng gọi Biện Bất Nghi nói :

– Ở đây!

Biện Bất Nghi quay đầu cũng nhìn thấy, chẳng đợi nói liền tung chân phóng chạy đuổi theo, vừa chạy vừa chỉ tay về phía trước nói :

– Hoàng Phủ Sơn, kia chẳng phải Mai Hoa sơn trang sao, mẹ ơi… đúng là có vấn đề!

Lần này thì bọn họ hai người giở hết khinh công chạy chừng như chân không chạm đất truy theo hướng Mai Hoa sơn trang, nào ngờ hai người vừa đuổi một đoạn thì bóng trắng kia lại chẳng nhìn thấy đâu!

Trời đã sáng, nhìn về hướng Mai Hoa sơn trang mái ngói tường hồng lẩn khuất trong những cánh rừng mai đang rộ vàng thật là một cảnh sắc tuyệt đẹp, thế nhưng nếu ai biết đó giờ là một nấm mồ hoang chứa bảy mươi hai chiếc quan tài thì chẳng khỏi tránh xa!

Biện Bất Nghi chạy đuổi đến dưới một gốc cây già mới dừng lại tựa người vào thân cây thở dốc.

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Biện Bất Nghi, nếu như không tìm lại được Vưu Nhị Thư, nhỡ Vưu Tam Lang đòi con gái thì lão huynh nói thế nào đây?

Biện Bất Nghi thở hắt ra một hơi dài nói :

– Ngươi cũng chịu một phần!

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Chính huynh đưa ra chủ ý!

Biện Bất Nghi đưa tay lên vỗ mạnh vào đầu mình, nhìn nét mặt lão ta lúc này thì đúng là đang hối hận, thiểu não nói :

– Ta sao lại quên nhỉ, lẽ ra ta nên nói với nha đầu kia… Ài, ta thật đáng chết!

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Huynh đang hối hận vì chủ ý tồi của mình đấy à?

– Không, chủ ý của ta hoàn toàn chính xác, chỉ có điều ta quên bảo Vưu Nhị Thư thận trọng đề phòng trúng Tiên Nhân Mê Lộ Thảo của Sinh Tử Đương Lương Tâm. Hoàng Phủ Sơn, ta xem thì Tiểu Ngọc Nhi nhất định cũng đã trúng mê dược này của chúng!

Hoàng Phủ Sơn chau mày nói :

– Vưu Nhị Thư tất nhiên là trúng Tiên Nhân Mê Lộ Thảo, tình hình thế này xem ra chúng ta chỉ còn cách thẳng mặt hành động!

Biện Bất Nghi nói :

– Còn sớm, còn sớm, chúng ta tuy biết dê vào miệng hổ, nhưng còn chưa biết được con hổ kia là ai. Nếu như chỉ tóm được bọn tay chân hay người trung gian thì chỉ sợ đả thảo động xà. Ngươi quên rằng đối phương tàn độc ác hiểm, đến ngay người của mình mà còn ra tay.

Lão ta nói là nhắc lại chuyện đêm trước Hoàng Phủ Sơn gặp chiếc kiệu trắng lân cận Mai Hoa sơn trang vô tình cứu được Thủy Tiên, nhưng đối phương đã ra tay diệt khẩu hai nữ nhân kia, đủ thấy tổ chức này rất nguy hiểm và tàn bạo.

Nhất là hai ngọn ám khí hình răng hổ kia lại rất độc, trúng là tắt tử không nói thêm được một tiếng nào.

Biện Bất Nghi đưa mắt nhìn quanh Mai Hoa sơn trang một vòng. Chỉ thấy mai nở một màu vàng tươi đung đưa cành lá trong gió xuân, quả là một cảnh sắc bình yên tuyệt đẹp.

Đáng tiếc là bao nhiêu cỗ quan tài chứa trong trang viện, khiến cho những cánh rừng mai và trang viện xinh đẹp này ba năm rồi trở thành hoang phế, chẳng người đến thưởng cảnh.

Hoàng Phủ Sơn giọng trở nên âu sầu nói :

– Biện Bất Nghi, chúng ta có nên vào trong trang viện truy tìm không? Có lẽ…

Biện Bất Nghi lắc đầu nói :

– Trong trang viện đều là người chết, chúng ta sẽ không phát hiện ra gì đâu, theo ta thấy…

Lão ngưng lại bước chân tới trước mấy bước, đưa mắt nhìn chung quanh bốn phía một lúc nói tiếp :

– Ta cho rằng quanh đâu đây nhất định có đường ngầm, có điều đương nhiên chẳng dễ dàng để người khác phát hiện ra mà thoi!

Hoàng Phủ Sơn gật nhẹ đầu nói :

– Tôi cũng đã sớm nghĩ đến điều này nhưng có điều là quanh đây không nhìn thấy một dấu vết nào khả nghi!

Biện Bất Nghi ánh mắt ngưng lại ở một nơi sơn phong xa hơn nói :

– Chẳng nhìn thấy sơn động nào, đến một hang sói cũng chẳng thấy!

Nói đến đó lão nghiến chặt răng nói :

– Đại lão lão nói đúng, huyết án của Mai Hoa sơn trang quả chẳng đơn giản, Thiên Diện Thái Tuế Kha Phương Đạt là người thế nào, vậy mà toàn trang lớn nhỏ đều bị tận diệt, hung thủ đồ tể này là kẻ nào chứ?

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Kha Phương Đạt vốn cũng là một nhân vật quái kiệt giang hồ năm xưa hưng phong tác lãng chẳng ít, ai dám động đến lão ta chứ! Thế mà…

Biện Bất Nghi nói :

– Đây chính là nguyên nhân Đại lão lão cần chúng ta truy cho ra.

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Có lẽ tìm ra được nơi mà chiếc kiệu trắng kia ra vào thì có thể lần ra được manh mối nội tình!

Biện Bất Nghi vẻ bực tức quay bước trở lại bên gốc cây già, giơ tay đấm vào cây một cách vô tình, bất chợt nghe thân cây rung lên, cành lá lào xào.

Biện Bất Nghi chau mày ngước mắt nhìn lên, thấy thân cây lớn lấn hai người ôm, cành lá lại thưa thớt hẳn là những ngày cuối đông lá rụng trơ cành thành ra như thế.

Hoàng Phủ Sơn thấy Biện Bất Nghi cứ ngưng mắt nhìn lên tán cây già bất giác bật cười nói :

– Lại suy nghĩ hoang tưởng gì nữa chăng, Biện Bất Nghi, chẳng lẽ lão huynh cho rằng gốc cổ thụ này có vấn đề?

Biện Bất Nghi mắt vẫn cứ ngưng nhìn tán cây cao đến năm trượng, lẩm bẩm nói :

– Đáng để lên đó xem xét!

Hoàng Phủ Sơn chẳng nhịn được bật cười nói :

– Biện Bất Nghi, coi chừng thần kinh huynh có vấn đề rồi, tán cây thưa thớt thế này chẳng giấu nổi chiếc kiệu đấy chứ?

Biện Bất Nghi chẳng nói gì, đột nhiên tung người lên không, chân vừa đứng trên tán cây trọc bỗng buột miệng la lên :

– Í, một hốc cây thật lớn!

Hoàng Phủ Sơn nghe nói thì liền tung người nhảy lên theo, nhìn thấy ngay đầu tán cây trọc một hốc cây đen ngòm lớn cả người chui vào được, buột miệng nói :

– Nếu như thân hình nhỏ bé thì chui vào trong thì chẳng khó khăn gì!

Biện Bất Nghi vẫn không chịu bỏ ý nghĩ trong đầu mình nói tiếp :

– Chỉ đáng tiếc thân cây cong ngoằn không thể nhìn thấy rõ, ta nghĩ vấn đề chính là dưới gốc cổ thụ này…

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Thôi đi, đằng nào thì một chiếc kiệu cũng không thể nào chui lọt vào được, chúng ta nhanh đi tìm Lương Tâm đòi hắn giao người ra!

Biện Bất Nghi nói :

– Tóm được tên họ Lương bức hắn khai ra chiếc kiệu trắng kia đưa đi đâu, chính ta đã nghĩ điều này từ khuya!

Hoàng Phủ Sơn cười nói :

– Đương nhiên, trước mắt ngoài việc đi tìm Lương Tâm thì chẳng còn cách nào khác!

Biện Bất Nghi lắc đầu nói :

– Ta không muốn đi tìm Lương Tâm tất nhiên là có nguyên nhân.

– Nguyên nhân gì?

Biện Bất Nghi ngưng mắt nhìn vào hướng Mai Hoa sơn trang, vừa lúc ấy thấy một đàn chim sẻ ríu rít theo nhau bay trong nắng mai vào hướng trang, trong đầu lão thoáng lên một suy nghĩ, Có người nói, chim sẻ thành đàn thường không ở xa con người, nếu trong thâm sơn cùng cốc không dấu chân người thì làm sao nhìn thấy chim sẻ?

Chỉ một ý nghĩ ấy đủ cho lão ta nhận định trong Mai Hoa sơn trang này nhất định có người ở!

Đương nhiên trong tình hình này thì bất cứ một dấu hiệu nào khả nghi cũng đáng để cho lão ta chú tâm suy nghĩ, lão đúng là một con người tỉ mỉ tinh tế.

Hoàng Phủ Sơn thấy Biện Bất Nghi chẳng đáp lời mình, bèn hỏi lại :

– Biện Bất Nghi, tôi hỏi lão huynh vì sao không đi tìm Lương Tâm, sao chẳng đáp chứ?

Biện Bất Nghi thâu ánh mắt nhìn Hoàng Phủ Sơn một cái nói :

– Sao ngươi không nghĩ xem chúng ta dù tóm được Lương Tâm thì hắn nhất định sẽ trả lời là không biết, mà ta cũng tin tưởng Lương Tâm chẳng hề biết. Nếu như chúng ta tức giận mà thịt mất họ Lương, thì manh mối duy nhất của huyết án này xem như tuyệt đoạn, ta thì chẳng hy vọng như thế!

Hoàng Phủ Sơn chau mày lo lắng nói :

– Nhưng thời gian càng lâu thì càng nguy hiểm cho Tiểu Ngọc Nhi!

Biện Bất Nghi cười khổ nói :

– Còn cả Vưu Nhị Thư, vị cô nương kia là bảo bối thiên kim của Bệnh Thần Thâu Vưu Tam Lang.

– Ài, thế thì lão huynh càng phiền hà to!

– Hắc! Ngươi cũng không tránh khỏi trách nhiệm đâu!

Hoàng Phủ Sơn phất tay một cái nói :

– Đi! Chúng ta cứ vào Mai Hoa sơn trang truy tìm xem, biết đâu lần ra được manh mối nào!

Lần này thì Biện Bất Nghi chẳng phản đối, đương nhiên đầu óc vốn thông minh tỉnh táo của lão giờ cũng lú lẫn cùng đường, chỉ còn cách theo chân Hoàng Phủ Sơn vào Mai Hoa sơn trang một chuyến, coi như là thử vận may!

* * * * *

Trong Mai Hoa sơn trang vẫn hoang vu vắng lạnh, cỏ cây cứ chen nhau mọc lên trong những tia nắng ấm đầu xuân. Lá cây rụng xuống đã ba thu không ai quét dọn đóng thành lớp trên mặt đất, mùi ẩm mốc nhẹ thoảng lên càng tăng thêm nét hoang phế.

May mà những hàng mai vốn được cố chủ của nó trồng ngay hàng thẳng lối và cắt tỉa công phu, nên vẫn còn giữ được vẻ đẹp cố hữu của nó.

Trời đã sáng hẳn nhưng trong Mai Hoa sơn trang vẫn còn âm u tối tăm, ba tòa đại viện chứa đầy các cỗ quan tài lớn nhỏ giờ phủ đầy bụi, đèn lồng tang treo lâu ngày giờ rách nát, màu giấy bạc phếch, mọi cái tồn tại và biến đổi theo thời gian một cách tự nhiên, chẳng hề nhận ra một dấu vết gì xáo trộn khác thường.

Biện Bất Nghi đi một mạch từ trước viện đến sau viện, mới quay đầy hỏi Hoàng Phủ Sơn :

– Hoàng Phủ Sơn, Thiên Diện Thái Tuế Kha Phương Đạt sinh thời gây không biết bao nhiêu thù địch, nên có lắm người muốn lấy mạng lão ta, ngươi nghĩ xem lão ta gặp tai họa dưới tay địch nhân nào chứ?

Hoàng Phủ Sơn dừng lại bên một chiếc quan tài, nói :

– Vấn đề này tôi đã từng thảo luận nhiều với Đại lão lão, giờ nhắc lại há chẳng thấy thừa lắm sao?

Biện Bất Nghi nói :

– Nhưng đây chẳng phải là năm bảy mạng người, mà một loạt đến bảy mươi hai mạng lớn nhỏ toàn gia Mai Hoa sơn trang, ta cho rằng chúng ta đã đi lệch hướng rồi chăng!

Hoàng Phủ Sơn chau mày hỏi :

– Thế nào chứ?

– Ta nghĩ Mai Hoa sơn trang trên giang hồ có tiếng tăm, mà chủ nhân của nó Thiên Diện Thái Tuế Kha Phương Đạt cũng là một tay kiêu hùng nhất phương, cho nên huyết án này theo ta thì không thể do một nhà nào hạ thủ nổi, mà khả năng nhiều phương hợp lại hành động!

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Đại lão lão ngược lại không nghĩ như thế, gây ra đại huyết án diệt môn này càng ít người càng tốt. Bởi vì đáng ngại nhất là miệng lưỡi thiên hạ về sau, chỉ cần lộ ra thì kể như chuốc đại họa vào thân ngay!

Biện Bất Nghi vỗ tay vào một chiếc quan tài nói :

– Trong giang hồ võ lâm chuyện thị phi hư thực xưa nay lẫn lộn bất nhất, có lắm chuyện người ta nghĩ không thể như vậy, nhưng người tâm trí thì lại thực hiện để qua mắt thiên hạ. Hơn nữa, chuyện gây ra phải hết sức bất ngờ thì càng thuận lợi, cho nên ta nghĩ đại huyết án này chẳng thể xảy ra như thường tình như trong suy nghĩ cố hữu của mọi người!

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Lão huynh quá ư ảo tưởng! Đi thôi, ở đây có tìm đi tìm lại thì cũng không gì ngoài mấy chiếc quan tài này!

Biện Bất Nghi nói :

– Đám quan tài này nếu như không đóng kín thì thối um trời!

Bọn họ hai người vừa đi vừa nói chuyện, nhưng khi vừa ngang qua gian viện thứ ba thì bỗng nghe “bốp” một tiếng.

Âm thanh tuy rất nhỏ, nhưng trong tòa trang viện to lớn yên lặng thế này thì nghe rất rõ.

Biện Bất Nghi bất giác quay đầu nhìn lại, buột miệng kêu lên :

– Kỳ quái!

Hoàng Phủ Sơn cũng nghe thấy, chàng cùng Biện Bất Nghi liền quay trở lại đại viện, chỉ thấy ở một cỗ quan tài bên dưới rỉ ra một dòng nước đùng đục.

Nước rỉ ra không nhiều, cứ từng giọt một mà thời gian cách nhau có đến một tuần trà.

Biện Bất Nghi và Hoàng Phủ Sơn liền ngồi xuống xem, Biện Bất Nghi đầu mày nhíu lại nói :

– Nước rữa ra từ tử thi rất độc, không thể để chạm vào người dược!

Ngừng lại giây lát lão nói tiếp :

– Cơ thể con người tối độc, cho nên con người cũng là loài “động vật” yếu kém nhất, có người chỉ đi trượt té cũng để bị thương chẳng nhẹ; nhưng con thú rơi trên cao xuống chẳng quan trọng gì. Có điều, cơ thể con người có hai loại độc là độc sống và độc chết!

Hoàng Phủ Sơn hếch hếch hai cánh mũi hỏi :

– Làm sao lão huynh biết được?

Biện Bất Nghi cười nói :

– Chớ quên ta chuyên tâm nghiên cứu y thuật đấy nhé!

Hoàng Phủ Sơn đã thấy khó chịu giơ tay bịt mũi lại hỏi tiếp :

– Thế nào gọi là độc sống, độc chết?

Biện Bất Nghi nói :

– Cái gọi là độc sống, chính là độc tiết ra khi con người ta còn sống. Con người ta ăn ngũ cốc tạp lương, còn ăn thịt trâu bò dê lợn, lại ăn chim muông tôm cá, thậm chí có người còn ăn cả rắn chuột côn trùng. Chung quy con người ta ăn lắm thứ mà lẽ ra không nên ăn, cho nên trong người tích lắm thứ độc. Những loại độc này nếu tiết ra ngoài được thì may còn sống thêm được dăm ngày, còn nếu như không tiết ra được thì cầm chắc cái chết, bởi thế nên gọi loại độc tiết ra được này chính là độc sống!

Hoàng Phủ Sơn nghe lão ta lý giải thì hơi phục nói :

– Có lý, thế lão huynh nói xem thế nào là độc chết?

Biện Bất Nghi chỉ tay vào đám nước rỉ ra kia nói :

– Con người ta chết đi, bao nhiêu độc tích tụ trong máu huyết cơ nhục do thối rữa mà chảy ra gọi là độc chết. Ngươi nhìn kia, chính là độc chết, thứ nước ấy mà chậm vào tay thì tay bị độc xâm nhập có thể thối rữa!

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Nơi đây có nhiều tử độc như thế, ai dám đến nơi này chứ?

– Chúng ta đến được!

– Ý lão muốn nói là người khác cũng đã đến!

– Mà chúng ta cũng đã phát hiện.

Hoàng Phủ Sơn gật đầu nói :

– Đương nhiên người khác cũng phát hiện chúng ta!

Biện Bất Nghi cười lớn nói :

– Không sai, ta tin rằng huyết án này chẳng bao lâu nữa thì phơi bày ra ánh sáng!

Hoàng Phủ Sơn cười khổ nói :

– Đã ba năm rồi, chúng ta cũng mất ngần ấy thời gian để truy tìm, nhưng đến hiện tại vẫn chưa một chút đầu mối.

Biện Bất Nghi trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi bước lui sau đại sảnh, lão bỗng nhận ra một miệng giếng trong rừng mai, liền tung chân phóng chạy nhanh đến đó.

Lão cúi đầu nhìn xuống giếng, nhận ra bóng người nhưng đương nhiên là bóng của Hoàng Phủ Sơn, chàng cũng chạy sát theo bên lão ta đến đó.

– Mặt nước không một gợn sóng.

Hoàng Phủ Sơn đứng bên cạnh nhìn xuống giếng.

Biện Bất Nghi đầu mày nhíu chặt lại nói :

– Ta có linh cảm, nơi này nhất định có người!

Hoàng Phủ Sơn phì cười nói :

– Nơi này chỉ có quỷ!

Biện Bất Nghi nói :

– Trên đời này vốn chẳng có quỷ, nơi này thì càng không thể có quỷ!

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Đương nhiên trên thế gian này chẳng bao giờ có quỷ, quỷ mà tôi nói đây chính là đám người lén lén lút lút giấu mặt bên trong không xuất hiện kia. Người mà giấu thân bí ẩn thì xem ra còn nguy hiểm hơn quỷ, ác tính trong con người chính là quỷ dữ!

Biện Bất Nghi mỉm cười nói :

– Không sai, chúng là lũ quỷ đê tiện, lũ quỷ bỉ ổi, lũ quỷ chẳng còn chút tính người…

Lão chửi một hơi, rồi cùng Hoàng Phủ Sơn cười phá lên, đoạn hai người sóng vai bên nhau rời khỏi Mai Hoa sơn trang.

Biện Bất Nghi nghiêng đầu nhìn Hoàng Phủ Sơn nói :

– Hoàng Phủ Sơn, giờ làm thế nào?

Hoàng Phủ Sơn nói :

– Tiểu Tước Nhi đưa gia đình Thủy Tiên về Bách Linh cương, tôi nghĩ chúng ta trước tiên nên trở lại Thanh Phong trấn gặp Vưu Tam Lang và Bộc Phu. Đông người cùng nghị sự bàn bạc thì vẫn dễ hơn, lão huynh thấy thế nào?

Biện Bất Nghi nói :

– Đúng ý ta nghĩ, đi, về Thanh Phong trấn!