Chương 16 – Quảng, Vũ, Lan

Na Lan nói: “Hình như cảnh sát cơ bản đã loại trừ khả năng anh ta gây án.”

Đặng Tiêu cười nhạt: “Thời nay cái gì cũng chuyên nghiệp hóa rồi, kể cả giết người. Tần Hoài thừa tiền để thuê sát thủ.”

Na Lan chợt hỏi: “Hôm đầu tiên tôi sang nhà Tần Hoài đi làm, bữa trưa ăn hải sản ở quán Loa Cư, thấy có người gọi điện cho anh ta…”

“Chính là tôi.” Đặng Tiêu thẳng thắn một cách đáng kinh ngạc.

“Anh đang giám sát, theo dõi anh ta hay theo dõi tôi?”

“Tôi chưa vô duyên đến mức ấy đâu. Muốn biết hắn đang ăn ở đâu, quá dễ. Đảo Hồ Tâm có ngần ấy nhà hàng, ai cũng biết hắn hay ăn ở quán nào, tôi chỉ gọi điện hỏi chủ quán là biết ngay hắn đã đến chưa?”

“Vậy thì, anh là địch thủ công khai của Tần Hoài?”

“Nhưng tôi chưa từng phạm pháp, trái lại, tôi đang đi tìm chính nghĩa, thu thập chứng cứ để bắt những tên nham hiểm bất nhân như Tần Hoài hiện nguyên hình.”

“Tôi không biết ba năm qua anh đã thu thập được bao nhiêu chứng cứ, nhưng anh dốc sức vào Tần Hoài như thế, liệu có bỏ quả những khả năng khác không?” Có vẻ như Na Lan đang ‘nói đỡ’ cho Tần Hoài.

Đặng Tiêu gật đầu: “Đương nhiên là có thể. Cô thử nêu ví dụ xem?”

“Ví dụ Tư Không Tinh. Tôi có thể chứng mình cô ta rất ngưỡng mộ Tần Hoài, hậm hực với Ninh Vũ Hân…”

“Và cả cô nữa.”

“Thậm chí cả Quảng Diệc Tuệ.” Na Lan không muốn giải thích thêm, thực ra Tư Không TÌnh không cần thiết coi cô là tình địch. Nhưng vì Tư Không Tình đã soi đến cả tình cảm của Tần Hoài ba bốn năm về trước, thì cô ta cũng có thể liên quan đến vụ mất tích của Diệc Tuệ. Nhất là vì cô ta có cái mác ‘bất chấp thủ đoạn’.

Đặng Tiêu gật đầu: “Đây cũng là một cách nhìn mới, tuy nhiên, yêu và ghen đến nỗi giết người thì e quá ư kịch tính.”

Na Lan thầm nghĩ: mọi tình tiết vẫn chưa đủ kịch tính hay sao? Đặng Tiêu nói: “Cô cứ nghe tôi nói thêm, rồi sẽ biết kẻ đáng để cô nghi ngờ nhất chính là Tần Hoài.”

Lúc này Na Lan mới chú ý đến một cái phong bì đặt bên Đặng Tiêu. Anh ta mở phong bì lấy ra một tấm ảnh rồi đặt lên bàn. Na Lan nhận ra cô gái xinh đẹp duyên dáng mặc áo bơi này là Ninh Vũ Hân. Bên lè tấm ảnh là bài báo cắt ra, nhìn biết ngay là báo cũ, có tiêu đề là “Kết thúc cuộc thi bơi mùa xuân, Ninh Vũ Hân đoạt ba huy chương vàng độ tuổi thiếu niên”. Kề với nó là tấm ảnh Vũ Hân trẻ trung đang tươi cười, kính bơi đeo lật lên trán dưới mũ bơi.

Đặng Tiêu nhìn phản ứng của Na Lan, cô vẫn thản nhiên.

Anh lại lấy ở phong bì ra một tấm ảnh người đẹp mặc áo bơi khác, vẻ tươi tắn làm sáng cả phòng trà hơi âm u. Na Lan thấy tay anh run run khi cầm tấm ảnh, đôi mắt sâu rớm lệ. Cô hỏi: “Chắc là Quảng Diệc Tuệ?”

Đặng Tiêu lại lấy ra một mẩu báo cũng rất cũ, đầu đề là “Ngôi sao mới của đường đua xanh”, tiêu đề phụ là “Cúp Đường đua Dương Thành, nhóm học sinh cấp III có năm đóa hoa mới nở”. Một tấm ảnh chuoj chung năm thiếu nữ top đầu, chú thích “Năm đóa hoa vàng đã giành toàn bộ giải Nhất nhóm vận động viên học sinh cấp III. Từ trái sang phải: Tuân Mỹ Tình, Đổng Khiết, Quảng Diệc Tuệ, Lý Hải Cầm, Dương Nhạc”.

Đặng Tiêu lại cầm phong bì lên nhưng hơi dừng lại và chú ý nhìn Na Lan. Cô lắc đầu, nói: “Thôi, tôi không muốn ôn lại quá khứ huy hoàng của tôi làm gì.” Cha cô cũng từng thu thập những mẩu báo như thế về cô, tiếc rằng ông không có cơ hội xem lại nữa.