Chương 16 – Sự tồn tại đặc biệt

Đã rời khỏi cô ba năm, Bạch Nhật Tiêu vẫn giống những năm trước kia, hàng tháng tự mình làm quần áo gửi về cho cô. Anh không nói cho cô biết, bắt đầu từ mùa xuân năm cô mười lăm tuổi năm ấy, váy dài cô mặc trên người đều do anh tự mình thiết kế, tự mình cắt quần áo, tự mình may lại. Toàn thế giới chỉ có nàng mới sở hữu món quà độc nhất vô nhị này.

Thành tích trong học viện của anh vẫn ‘cầm cờ đi trước’. Đến năm thứ ba Bạch Nhật Tiêu xin làm nghiên cứu sinh chương trình học. So với người bình thường anh thông minh hơn, so với người bình thường lại càng chăm chỉ hơn, ngoại trừ mỗi ngày dành thời gian nhớ đến cô gái nhỏ, thời gian của anh cơ hồ đều chỉ dùng để học tập. Anh biết nghỉ hè năm nay cô muốn tham gia học bù những ngày nghỉ nên không trở về. Anh không muốn cô nhìn thấy mình lại cảm thấy không được tử nhiện, hơn nữa bản thân anh cũng phải rút ngắn lại thời gian học trong thời gian ngắn nhất.

Anh không đi tìm Chung Thi Âm, Chung Thi Âm lại chủ động đến tìm hắn. Cô đến căn nhà thuê của anh, nhìn anh đang may những phần vải cắt lại với nhau trong phòng ngủ tràn đầy khuôn mặt tươi cười của Bạch Nhật Huyên, cô tự giễu hỏi một câu, còn yêu cô ta sao? Kiên trì đến vậy cho tình yêu này sao? Anh không trả lời, chỉ mời cô ngồi trong chốc lát lại tiếp tục vội vàng, hy vọng trước cuối tháng có thể gửi quần áo trở về. Trước khi cô rời đi, đã từ bỏ tự tôn của mình hỏi anh, có thể hay không cho em một cơ hội. Cô vẫn không do dự như trước, chúng ta, không có khả năng. Cô chảy nước mắt rời đi, không quay lại tìm anh lần nào nữa.

Ba năm sáu tháng, anh ở Boston xa xôi vì cô trong trường thi động viên cố lên, mà bản thân mình cũng đã chấm dứt buổi kiểm tra trước khi lên nghiên cứu sinh.

Khi trường đại học đã nghỉ hè, Bạch Nhật Tiêu trở về, mang theo quà cho cô chúc mừng thành tích mới, một số tiền lớn làm ra một cô nhóc công chúa, một con búp bê ngọt ngào giống hệt cô vậy. Một khắc vừa bước vào cửa lại thấy cô mặc váy dài của mình, anh vui sướng đến ‘dật vu ngôn biểu’ [1], tựa hồ như lại thấy được, cười dịu dàng, lại cho cô một cái ôm thật mạnh đầy khát vọng. Cô đặt bé búp bê anh tặng ở đầu giường, mỗi ngày nhìn búp bê giống mình như đúc đi vào giấc ngủ.

Trải qua vài năm lắng đọng lại, Bạch Nhật Huyên tựa hồ đã dần dần thả lỏng cảnh giác với anh, ít nhất bây giờ đang ngồi trong đại sảnh cùng anh. Cô sẽ không kích động muốn chạy trốn, mặc kệ việc cô cũng không dám nhìn anh. Đang chờ này dán bảng, cuộc sống bình thường của cô là mỗi ngày nhàn nhàn ngồi trong nhà nghe phong linh treo trên cửa sổ kêu đing đang vang vang, bắt đầu trong hư ảo mà muốn một tình yêu. Bạch Nhật Tiêu ít ra ngoài, luôn ở phía sau Bạch Nhật Tiêu bắt tay vào làm những đề trên trang web máy tính, pha cà phê. Anh thường xuyên đến Hoàng Đình quốc tế thực tập, làm quen với nghiệp vụ. Bạch Nhật Tiêu tính toán, muốn sau khi tốt nghiệp quay về nước tiếp quản sự nghiệp Tài chính.

Vào mùa hè, An Như Nguyệt mang Bạch Nhật Huyên đi du lịch ở đảo Okinawa [2], Bạch Nhật Tiêu cũng đi theo. Cô không dám thay áo tắm, không dám lộ quá quá nhiều trước mặt anh. Anh cũng không thích bày ra những đường nét đàn ông hoàn mỹ của mình trước mặt người khác, áo sơ mi quần tây đen, tao nhã dựa vào ghế dựa, dịu dàng nhìn cô chơi đùa trong nước cười rạng rỡ. Dáng người của một mỹ nữ khiến người ta phải ghen tị nhìn Bạch Nhật Tiêu ngồi một mình, chủ động bước tới gần cười quyến rũ, lại bị anh lạnh lùng quát tránh xa.