Chương 16: Trong nước

Sóng biển nhẹ nhàng vỗ về bờ cát trắng, Tiết Đồng đắm mình dưới làn nước biển mát lạnh, đôi tay trắng nõn đung đưa theo lần nước.

Long Trạch đi tới chỗ Tiết Đồng, cái đuôi đưa cao lên rồi rơi tõm xuống dưới nước, bọt nước theo đà bắn mạnh lên mặt Tiết Đồng khiến cô không thể mở mắt.

Tiết Đồng cuống quýt vùng vẫy ổn định thân mình dưới nước, cô lấy tay vuốt khuôn mặt đầy nước, ngước nhìn Long Trạch đang khoanh tay trước ngực, đôi mắt đầy tà ý chăm chú nhìn cô. Xem ra, hắn rất có tâm trạng để vui đùa.

Tiết Đồng dùng hai tay vẩy nước về phía Long Trạch, trước sự đáp trả của cô, đôi mắt Long Trạch lóe lên một tia hứng thú, nhẹ nhàng chuyển động thân mình né tránh bọt nước, cái đuôi tùy tiện quẫy đảo mặt nước, đỉnh đầu Tiết Đồng như vừa chịu trận mưa lớn, dáng người vô cùng thảm hại.

Chờ dòng nước dịu đi, Tiết Đồng mới dám mở mắt, vẻ mặt có chút bất mãn: “ Không cho anh dùng cái đuôi đùa nghịch, nếu không anh tự mình chơi đi.”

Long Trạch nở nụ cười ranh mãnh, lộ ra hàm trắng bóng: “ Tôi không thích.”

Tiết Đồng nhíu mày lộ vẻ khó chịu, Long Trạch bơi tới gần định dỗ dành cô, vừa thấy hắn đến gần mình, hai tay Tiết Đồng nhanh chóng đập ‘bõm’ xuống mặt nước tạt mạnh vào Long Trạch, rõ ràng hắn đủ nhanh để né tránh nhưng không biết vì lý do gì khiến hắn từ bỏ ý định ấy.

Tiết Đồng thấy hắn né không kịp, chắc mẩm hắn trúng chiêu dụ hoặc của mình, đôi mắt trong như nước chớp chớp đầy đắc ý, Long Trạch không chút tức giận mà chỉ cười cười: “ Xem tôi dạy dỗ cô như nào.”

Nói xong hắn dùng đôi tay rắn chắc của mình tạt mạnh nước về phía Tiết Đồng, rõ ràng hắn đang trả thù!

Trận chiến té nước diễn ra đầy kịch tính trên mặt biển xanh thẳm, bọt nước trắng xóa văng khắp nơi, giống như cơn mưa lớn đang không ngừng trút xuống mặt biển, tiếng thét lộn xộn của Tiết Đồng cùng với những trận đánh úp của Long Trạch.

Chỉ trong chốc lát, Tiết Đồng đành giơ tay đầu hàng, chiến bại hoàn toàn, hai tay mỏi nhừ không còn chút sức lực, cô lấy khửu tay quệt qua loa giọt nước còn đọng lại trên mặt, mở miệng cầu xin Long Trạch: “ Không chơi nữa, dừng tay, không chơi …!”

Ánh mặt trời phản chiếu lên khuôn mặt tuấn mỹ của Long Trạch, đôi mắt nâu vàng đầy mê lực, hắn bước tới gần Tiết Đồng nắm lấy cổ tay trái: “ Đi! Đi bơi, ở gần bờ có gì vui.”

Dứt lời, hắn kéo Tiết Đồng ra phía biển sâu.

Lực kéo của Long Trạch rất mạnh, Tiết Đồng cố gắng vùng vẫy nhưng không thoát được, bị Long Trạch túm về phía trước, cô bất đắc dĩ chấp nhận đi theo hắn. Long Trạch nhẹ nhàng quẫy cái đuôi dưới nước, hai người lúc này ở cách bờ rất xa, chân Tiết Đồng không chạm được dưới đất, cũng không biết nơi này sâu như nào, Tiết Đồng quay đầu nhìn lại, hóa ra đã cách bờ chừng vài trăm mét, hai người đã tiến vào vùng nước sâu Long Trạch vẫn như cũ tóm chặt tay Tiết Đồng bơi về phía trước.

Đối với chuyện bơi lội, Tiết Đồng chỉ được xem như biết bơi chứ không phải cao thủ gì, cô cảm thấy bất an, ngửa đầu nói: “ Không nên đi đến phía trước.!”

Tiết Đồng vừa mở miệng nói, dòng nước nhanh chóng tiền vào khoang miệng.

“ Sợ cái gì? Không phải có tôi ở đây sao?.” Long Trạch tăng tốc độ nhanh hơn, chỉ vài giây sau họ đã ở rất xa so với bờ. Đường ven biển nhìn phía xa hệt như dải lụa trắng, với khoảng cách này, hiện cô muốn quay về cũng không thể.

Xung quanh đều là dòng nước trong suốt, cổ tay trái vẫn đang bị Long Trạch giữ chặt, không biết được mình sẽ còn bị lôi đi bao xa, Tiết Đồng dần hoang mang, nước biển tràn vào mũi, miệng cảm giác mặn chát cay cay. Không biết Long Trạch đang nghĩ gì, Tiết Đồng bắt đầu giãy dụa, muốn thoát khỏi cánh tay hắn: “ Buông … trở về.”

Long Trạch thấy cô giãy dụa, liền nhẹ nhàng thả lỏng cổ tay Tiết Đồng, dáng vẻ nhàn nhã như đang rong chơi: “ Nơi này mới giống bơi lội.”

Tiết Đồng không chú ý đến Long Trạch, xoay người bơi trở về bờ.

Cảm giác giữa bể bơi và biển sâu vô cùng khác biệt, cảm giác an toàn hoàn toàn biến mất, xung quanh bốn phía đều là đại dương mênh mông làm cho người ta cảm thấy mình trở nên bé nhỏ, cánh tay yếu ớt rẽ nước cũng trở nên vô lực.

Xa xa sóng biển dập dềnh lại ùa tới, thoáng chốc đã vượt đỉnh đầu của Tiết Đồng, ở trong nước thời gian dài cô ngoi lên khỏi mặt nước hít thở, vô tình lại được uống thêm mấy ngụm nước biển, vị mặn chát xộc thẳng lên mũi, cay nồng cảm giác rất khó chịu, Tiết Đồng chịu không nổi sự tra tấn vị mặn của nước biển liền lặn sâu dưới mặt nước.

Cơ thể chìm sâu dưới mặt nước, chân tay cũng trở nên bối rối khùa khoạng khắp nơi. Trong cơn hoảng loạn xuất hiện đôi tay vững chắc kéo chặt eo của cô lại, cả người dần dần ngoi lên mặt nước.

Long Trạch dùng sức ôm chặt Tiết Đồng dựa sát vào người mình, đưa cô ngoi lên khỏi mặt nước. Rời khỏi vực nước sâu, Tiết Đồng vội vàng hít thở dẫn đến những trận ho khan rát họng, nước mắt theo gò má lăn xuống. Bản năng sinh tồn làm cho cô đưa tay ôm cổ Long Trạch, chỉ thiếu mức hai chân chưa kẹp chặt thắt lưng hắn.

Long Trạch ôm chặt cơ thể mềm mại của Tiết Đồng, hắn không nghĩ rằng vì động tác trắc trở của mình khiến bộ ngực no đủ của cô lộ ra trước mắt, dưới làn nước biển trong veo ẩn hiện cảnh xuân đến mê người, Long Trạch hắng giọng trấn an Tiết Đồng: “ Không có việc gì. Đừng sợ.”

Giọng nói của Long Trạch nhẹ bẫng, ấm áp tựa như đang dỗ dành đứa trẻ.

Hít thở rồi tự mình bình tĩnh lại, tinh thần Tiết Đồng trở nên tỉnh tảo hơn. Cả người không còn chút sức lực, chân tay cô không còn chịu sự điều khiển của não bộ, chỉ vô thức bấu víu vào người đàn ông cao lớn trước mắt, cố gắng giữ chặt cánh tay hắn để không cho cơ thể mình chìm xuống.

Đôi tay mảnh dẻ vẫn ôm chặt cổ Long Trạch, hắn cũng thêm lực siết chặt cơ thể Tiết Đồng sát vào người mình: “ Cô đủ sức để tự mình trở về bờ sao?.”

Tiết Đồng lắc đầu.

“ Thật kém cỏi.” Long Trạch ôm chặt lấy eo của Tiết Đồng: “ Vậy cô ôm cho chắc, không được vùng vẫy, còn giãy dụa tôi sẽ ném cô xuống biển.”

Rõ ràng hắn hại cô trở nên thê thảm đến như vậy mà còn dám mở miệng dọa nạt cô. Thôi được, cô nhịn, nghiêng người ôm chặt cô hắn, nâng hai chân kẹp chăn thắt lưng Long Trạch.

Long Trạch dùng sức rẽ nước sang hai bên, rất nhanh tạo nên một đường bơi vô cùng thông thoáng,Tiết Đồng không thể thích ứng với tốc độ bơi kinh người của hắn, cô đánh nhẹ vào người Long Trạch khiến hắn dừng động tác. Ở dưới nước, bộ não của Tiết Đồng hoàn toàn đi ngược lại hành động của cô, Tiết Đồng không ngại ngùng nép người vào ngực Long Trạch, sống chết bám chặt lấy hắn.

Trên mặt Long Trạch xẹt qua tia cười đầy kích thích, hai tay ôm chặt Tiết Đồng, ở bên tai cô nói: “ Đừng sợ, tôi đưa cô đi, tận hưởng cảm giác bơi lội.”

“ Anh, anh chậm một chút.” Tiết Đồng bất đắc dĩ duỗi thẳng hai chân xuống nước, chỉ dùng tay bắm chặt cổ hắn, hơi lệch người sang một phía, cố gắng không để ngực mình ép sát vào người Long Trạch.

Cái đuôi Long Trạch chậm rãi đong đưa trong nước, tay hắn mơn chớn tấm lưng trắng nõn của Tiết Đồng, dưới tác động của nước biển, da thịt cô đặc biệt trở nên mịn màng trơn trượt.

Long Trạch ôm chặt Tiết Đồng bơi lội trong nước, khác với tốc độ bơi chết người như ngày thường của hắn, lần này hắn trở nên dịu dàng ôn nhu đến lạ thường.

Động tác Long Trạch trở nên mềm mại trong nước khiến Tiết Đồng cảm thấy rất thoải mái, từ từ buông thả tâm tình trong nước, cô biết Long Trạch sẽ không làm tổn thương cô.

“ Hay là cô thả lỏng cơ thể đi, tôi mang theo cô bơi lội như vậy sẽ thoải mái hơn.” Long Trạch mở lời đề nghị.

Tiết Đồng gật đầu, thả lỏng thân thể lênh đênh trên mặt nước, khuôn mặt nhỏ xinh ngẩng lên nghênh đón ánh nắng mặt trời rọi xuống, với tư thế như này sẽ không dễ dàng bị chìm xuống dưới nước.

Long Trạch chỉ dùng sức của một cánh tay cũng ôm gọn Tiết Đồng, bơi lội một hồi thì ôm Tiết Đồng đặt trước ngực mình, khiến cô đối diện với hắn, hai tay hắn vòng qua thắt lưng ôm chặt cô khiến cô dựa chặt vào lồng ngực mình.

Chân Tiết Đồng đụng phải chiếc đuôi đang uốn lượn trong nước của Long Trạch, hắn nhẹ nhàng cười, cái đuôi phía sau vòng đến phía sau lưng Tiết Đồng cọ cọ vài cái. Cảm giác tiếp xúc da thịt này khiến hắn cảm thấy Tiết Đồng giống như con cá chạch, rất trơn mịn.

Thân thể tiếp xúc gần gũi này cảm giác rất dễ chịu, thậm chí khiến hắn cảm thấy vô cùng hưng phấn, hắn dùng đuôi vòng qua sau lưng rồi mơn chớn xuống dưới đôi chân trắng mịn của cô. Rất thỏa mãn, có chút sung sướng, hắn càng ra sức ôm chặt thân hình mềm mại vào trong lòng.

Trên người Tiết Đồng quá thiếu vải, ngực lại dán chặt vào ngực Long Trạch, nước biển ấm áp được sưởi ấm bởi ánh nắng mặt trời là điều dĩ nhiên, thế nhưng toàn thân cô lại nóng như lửa đốt?

Trước nay Tiết Đồng chưa từng tiếp xúc thân mật với người đàn ông khác, xem ra việc bơi lội cùng Long Trạch không phải lựa chọn sáng suốt, cô có chút thẹn thùng, dùng tay tạo khoảng cách với Long Trạch: “ Trạch, về bờ đi được không?.”

Long Trạch nhìn cô: “ Không phải cô muốn bơi lội sao?.”

“ Nhưng … Ở dưới nước quá lâu, tôi cảm thấy khó chịu.”

Rõ ràng thời gian ở dưới nước chưa lâu, nhưng nghe cô nói trong người khó chịu tâm tình Long Trạch lại dịu xuống, giọng ôn hòa: “ Vậy tôi đưa cô trở về.”

Đuôi của Long Trạch lại uyển chuyển rẽ nước, tay hắn ôm chặt lấy Tiết Đồng, dùng tốc độ ốc sên ‘bò’ về bờ. Đến khu nước cạn, chân Tiết Đồng chạm lên mặt đất liền nhẹ nhàng dung sức thoát khỏi vòng tay của Long Trạch.

“ Tôi có thể tự mình đi.” Tiết Đồng nhỏ giọng.

Long Trạch lập rời tay rời khỏi người Tiết Đồng.

Uống nước biển cũng không ít, Tiết Đồng không tự nhủ sẽ không bao giờ quay trở lại biển, cô ngồi trên bờ cát trắng, có thể trở lại bờ, yên ổn ngồi ngắm cảnh cảm giác an toàn hơn rất nhiều. Ánh mặt trời ấm áp chùm lên thân ảnh nhỏ nhắn, làn da trắng nõn như được tiếp thêm sức dưới ánh nắng vàng, hai tay Tiết Đồng chống ra sau thoải mái ngả người hưởng thụ cảnh đẹp.

Lúc sau, Long Trạch đem khăn tắm đưa cho Tiết Đồng: “ Cô lau qua cát trên người.”

Tiết Đồng nói cảm ơn rồi lau sạch cát trên người, quay trở lại ghế tựa của Long Trạch, cô tùy tiện khoác khăn tắm lên người phơi nắng. Một lúc sau Long Trạch chuyển ghế dựa đặt cạnh bên Tiết Đồng, lúc này hắn đã sớm biến thành hình người, trên người chỉ mặc độc chiếc quần dài tới đầu gối.

Nhìn kĩ thân hình của Long Trạch cũng không tệ, cơ bắp rắn chắc không hề có chút khoa trương, chân tay thon dài đủ độ, Tiết Đồng âm thầm kinh ngạc, không phải hắn không thích mặc quần áo sao?

Long Trạch nằm trên ghế, híp mắt lại, qua quãng thời gian khá lâu, hắn mới mở miệng: “ Cô không thích bơi lội?.”

Giọng nói của Long Trạch nhu thuận, trầm ấm, Tiết Đồng chậm rì trả lời: “ Đúng vậy! Cũng như anh, rất thích ở trong biệt thự.”

“ Tôi cảm thấy ra ngoài rất phiền phức.” Hắn nghiêng đầu nhìn Tiết Đồng, nói: “ Nhưng mang theo cô ra ngoài chơi cũng rất thoải mái.”

Đúng là rất thú vị, vì hắn tìm được người chơi cùng! Tiết Đồng nghĩ thầm, nhưng không trả lời.

“ Nếu cô thích, về sau tôi thường xuyên mang cô đi chơi.” Long Trạch nhìn Tiết Đồng im lặng không trả lời, giọng hắn có chút buồn bã.

Tiết Đồng nghe được lời này trở nên hớn hở bất giác nở nụ cười nhẹ. Thời gian cũng không còn sớm, Tiết Đồng vươn người ngồi dậy: “ Chúng ta ngắm mặt trời mọc mới trở về ăn cơm sao?. Anh đã đói chưa?.”

“ Nói sau đi! Đi thôi, đi dạo.” Nói xong Long Trạch đứng lên.

Vốn định nằm nghỉ ngơi một lúc, nhưng xem dáng vẻ chờ đợi của Long Trạch, Tiết Đồng đành ngồi dậy bỏ khăn tắm trên người xuống.

Không nghĩ rằng Long Trạch sẽ xoay người lại, bàn tay to lớn của hắn áp xuống lòng bàn tay của Tiết Đồng, kéo cô đi lên phía trước, lẩm bẩm: “ Cọ xát! Cọ xát!.”*

Rõ ràng là đang nói thầm, lộ ra vẻ không được tự nhiên.

“ Đi thôi.” Long Trạch nắm tay kéo cô đi dọc trên bờ cát trắng.

Tiết Đồng cúi đầu, định rút tay về nhưng không được bởi Long Trạch nắm quá chặt. Cô nghiêng đầu nhìn hắn, khuôn mặt hắn vẫn điềm nhiên như thế, trái với sự tự nhiên của Long Trạch thì trong lòng Tiết Đồng có chút gợn sóng, cô cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay, tựa như được phết một lớp mật ong, ngọt ngào trầm ấm.

Nói sao thì vẫn cảm thấy có chút không được tư nhiên, đầu hơi giật giật, cô lắp bắp mở miệng: “ Trạch, anh có thể buông tay tôi ra không?.”

Lông mi Long Trạch rung rung, đôi mắt nâu vàng ẩn chứa suy nghĩ sâu xa liếc nhìn Tiết Đồng: “ Cô vốn là người của tôi, buông cái gì mà buông!.”