Chương 16 – Tuyên chiến

Lời của anh kiêu ngạo cuồng vọng, ái muội cực kì.

Hứa Kha không biết sắc mặt mình bây giờ trông như thế nào, nhưng có thể cảm nhận được một dòng sóng nhiệt trong khoảnh khắc đi từ hai má đến tận vành tai, vừa tức giận lại vừa xấu hổ. Cô tuyệt đối không thể ngờ rằng anh lại có thể không kiêng nể gì mà nói ra những lời gàn dở đến thế.

Nơi đông người, cô không muốn dây dưa nói năng lằng nhằng với anh, chỉ đáp lễ anh bằng hai chữ: “Buồn cười!” Sau đó, xoay người bước đi.

Anh đưa tay kéo lấy cổ tay cô, đặt cô lại chỗ cũ. Cô mặc một chiếc áo lửng tay, da thịt chạm vào lòng bàn tay anh, lập tức cảm nhận được một loại sức mạnh nam tính, tráng kiện mà mạnh mẽ. Bàn tay anh rất rộng, ngón tay thon dài, nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, giống như muốn phá tan cánh tay của cô vậy.

Hứa Kha không giãy dụa chỉ nhíu mày lườm anh: “Bỏ tay.”

Anh chăm chú nhìn vào đôi mắt cô, chậm rãi nói: “Anh không quên, anh nghĩ, em cũng sẽ không quên.”

Một loại cảm giác hờn giận đột nhiên dâng lên trong lòng, miệng Hứa Kha tự động thốt lên “Phải, không quên, nhưng không muốn tiếp tục, lại càng không muốn giẫm lên vết xe đổ. Anh dựa vào cái gì mà mở miệng nói ra những lời cuồng ngôn như vậy? Anh chỉ tự mình đa tình, tự cho mình là đúng .”

Những lời này, thực ra cô không muốn ra lời. Nhưng giờ phút này, cô bị một câu “Người là của anh, ảnh cũng là của anh” kia chọc giận, những điều giấu kín trong lòng này, lúc này cứ vậy mà tuôn ra, giống như những cây kim sắc nhọn, khi trôi qua yết hầu, khiến cô hơi đau đau.

Anh run rẩy một chút, âm điệu đột nhiên có chút khàn khàn, “Đó là tấm ảnh chung duy nhất của chúng ta… Em thực sự nhẫn tâm hủy diệt nó ư?”

Những lời thâm tình này khiến Hứa Kha buồn cười.

Cô nhếch khóe môi lên, giọng nói kìm được mà mang theo một chút trào phúng: “Tôi chẳng có gì là không đành lòng cả, anh không nghĩ lưu nó lại là một chuyện rất buồn cười sao? Quá khứ của chúng ta thế nào, anh đều rõ hơn bất kì ai khác.”

Sâu thẳm trong đôi mắt của Thẩm Mộ hiện lên một chút buồn thương khiến cô không hiểu nổi, anh im lặng một lát, chậm rãi nói: “Với anh mà nói, vô cùng quan trọng.”

Hứa Kha lạnh nhạt nói: “Còn với tôi mà nói, thật là buồn cười. Anh muốn chụp ảnh chung, thiếu gì phụ nữ nguyện ý làm theo, mỗi ngày một cái cũng có thể chụp được.”

Lông mày anh nhíu chặt lại, đôi mắt hơi buồn thương kia trong phút chốc bị sự tức giận bao trùm.

“Trả lại cho anh.” Lời ít ý nhiều, tiếng nói trầm thấp mang theo vẻ uy hiếp.

Hứa Kha không hề sợ hãi, lạnh nhạt nói: “Tôi đã xé ra rồi .”

Anh nhếch đôi môi mỏng lên, hai bên má hơi giật giật, đây là dấu hiệu chứng tỏ anh đang tức giận. Cô với dáng vẻ khi tức giận của anh vô cùng quen thuộc, cũng biết rằng khi anh tức giận thì chuyện gì cũng có thể làm được. Nhìn ánh mắt tăm tối của anh và thần sắc mưa bão sắp đến, cô không hiểu sao lại có chút căng thẳng. Không chờ cô kịp phản ứng lại, đôi môi anh đã dừng ở trên môi cô.

Hứa Kha sợ hãi, tuyệt đối không thể ngờ được màn trình diễn này lại xảy ra ban ngày ban mặt dưới ánh mắt của bao nhiêu con người, lại còn trên khu phố buôn bán tấp nập sầm uất này. Đầu cô chấn động một tiếng, tức giận đến mức có thể ngất ra đó.

Anh tựa hồ đang tuyên cáo sự sở hữu của mình, gắt gao ôm chặt lưng áo cô, đem tấm thân yểu điệu của cô kề sát vào trong ngực anh, dùng sức mạnh thật lớn vây cô lại.