Chương 160 – Kẻ bịt mặt

– Thỏ con ngoan ngoãn, mau mở cửa ra, mẹ đã về nhà, cho các con bú!

Chu Thiến tựa vào thành giường, vừa vuốt bụng vừa khe khẽ hát bài hát thiếu nhi. Triệu Hi Thành ở bên, ôm cô nói:

– Sao không bật đĩa cho đỡ vất

Chu Thiến ngẩng đầu cười nói:

– Em muốn tự hát,ngày nào cũng hát cho con nghe, như vậy con sẽ nhớ giọng của em. Chờ con sinh rồi, nghe giọng em sẽ cảm thấy rất than thiết

Triệu Hi Thành cười nói:

– Được rồi, được rồi. Biết em là mẹ hiền, biết em thương con rồi. Ôi chao, lần trước không phải bảo em nghĩ tên cho con sao, em nghĩ chưa? Giờ đã 6 tháng rồi, tính dần đi thôi

– Thực ra em cũng có nghĩ đến vài cái tên nhưng chuyện này có phải là nên nói cho cha mẹ không. Nếu không cha mẹ sẽ không vui

Hai ông bà rất hết lòng với đứa cháu này, không thể chỉ vì chút việc nhỏ mà làm họ thất vọng được

Triệu Hi Thành nghĩ rồi nói:

– Vẫn là vợ nghĩ chu đáo nhất

– Em nghĩ, em bảo ông bà nghĩ tên, chúng mình cũng nghĩ tên rồi mọi người cùng chọn, xem cái tên nào hay nhất. Như vậy ông bà cũng cảm thấy được tôn trọng

Triệu Hi Thành gật đầu:

– Cứ làm như vậy đi

Sau đó lại hỏi:

– Em nghĩ ra được vài cái tên rồi sao? Nói anh nghe nào

Chu Thiến cười cười, lấy quyển sổ nhỏ đầu gường ra. Triệu Hi Thành ôm cô, tựa đầu lên vai cô mà nhìn qua:

– Thế An, Thế Vinh, Thế Khôn… Ừm. Đến hàng cháu thì tên đệm đều là chữ Thế, mấy cái tên này hay lắm, rất hợp với con anh. Cứ để đó đi, về sau không phải nghĩ tên cho mấy đứa con lại nữa

Lúc 4 tháng, Chu Thiến đã đi kiểm tra thai và biết được em bé là con trai khiến hai ông bà vui quên trời đất. Thực ra nam hay nữ bọn họ cũng không quan trọng, tuy rằng muốn có cháu đích tôn nhưng thai đầu là con gái thì cũng rất thích, sinh them nữa là được nên bọn họ cũng không khiến Chu Thiến bị áp lực. Nhưng quan niệm truyền thống vẫn là thâm căn cố đế, biết con dâu mang thai cháu trai thì sự vui sướng thực sự không thể dấu được. Đến ngay cả Triệu lão gia tử cũng luôn ôn hòa với Chu Thiến, ở nhà cũng luôn chú ý không nổi cáu để tránh con dâu bị ảnh hưởng

Chu Thiến nói với anh:

– Nếu anh thích thì ngày mai em đi nói với cha mẹ.

Đang nói, Chu Thiến đột nhiên a lên một tiếng. Triệu Hi Thành lo lắng vội hỏi:

– Sao thế? Có phải là không thoải mái không?

Chu Thiến ôm bụng cười cười:

– Không có, vừa rồi là cục cưng đạp

Vẻ mặt Triệu Hi Thành đầy sự ngạc nhiên:

– Thật sao? Hình như gần đây rất hiếu động, để anh xem nào

Anh lại vén áo cô lên, bụng nhô cao, chỉ thấy bên trái khẽ giật giật. Triệu Hi Thành tươi cười khẽ nói:

– Lại đạp rồi này. Tiểu gia hỏa này có phải là nghe thấy chúng ta nói chuyện về nó nên lên tiếng không?

Anh cúi người, khẽ hôn lên chỗ em bé vừa đạp. Nhìn cảnh này, lòng Chu Thiến cảm thấy vô cùng ấm áp, vui vẻ. Cô mỉm cười nói:

– Nhất định là vừa rồi nói chuyện to quá nên con tỉnh rồi

Triệu Hi Thành lại dán lỗ tai lên bụng cô, cẩn thận nghe ngóng một hồi rồi cười nói với Chu Thiến:

– Không đúng, con đang vui đấy, anh còn nghe thấy như con cười nữa cơ

Chu Thiến cười khẽ vỗ đầu anh:

– Nói hươu nói vượn, con còn ở trong bụng sao đã biết cười

Triệu Hi Thành nắm tay cô rồi hôn lên đôi bàn tay của cô, sau đó ngồi sát bên cạnh cô. Anh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng. Anh ôm cô vào lòng, khẽ hôn lên trán cô: