Chương 161 – Kế hoạch

Chu Thiến lặng lẽ tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong một nhà máy bỏ hoang, hai tay hai chân đều bị người trói chặt. Chu Thiến giật giật, dây thừng thực sự rất chặt, cô giãy vài lần mà đã thở hồng hộc nên cũng đành thôi. Cô kiểm tra lại người mình, may mà ngoài đầu hơi choáng thì cũng không có gì bất ổn, còn có thể cảm nhận được thai đạp, con hẳn là không sao. Chu Thiến thở phào nhẹ nhõm

Chu Thiến nhìn quanh, nơi này diện tích rất lớn, khắp nơi đều là rỉ sắt tro bụi, dầu mỡ đầy đất, góc nhà mạng nhện giăng đầy, xem ra đã lâu không có người đến. Mà đám người áo đen kia chẳng biết là đã đi đâu nhưng có thể nghe được loáng thoáng tiếng đi lại bên ngoài, hẳn là đang canh giữ ở bên ngoài

Chu Thiến giờ đã hiểu, mình bị bắt cóc. Trước kia xem TV thường thấy cảnh người nhà giàu bị bắt cóc tống tiền chỉ là không ngờ tình huống cẩu huyết này lại có ngày xảy ra với mình

Người bị trói thường có hai kết cục, một là bọn cướp nhận được tiền rồi được thả đi, một loại khác thì là con tin bị giết. Nghĩ vậy, lòng Chu Thiến run lên, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Có lẽ là cảm nhận được sự sợ hãi của mẹ mà thai nhi trong bụng cũng đạp đạp vài cái

Chu Thiến hít thật sâu, tự an ủi mình: đừng sợ đừng sợ, Hi Thành nhất định sẽ không để chuyện đó xảy ra, Hi Thành nhất định sẽ đến cứu hai mẹ con, bọn họ sẽ bình an trở về. Cô nói đi nói lại câu đó vài lần như đang an ủi mình và an ủi con. Dần dần, cảm xúc của cô cũng bình ổn trở lại, thai nhi trong bụng cũng trở nên yên tĩnh lại

Nhưng lúc này, một giọng nữ chói tai đột nhiên vang lên như đâm vào màng tai cô khiến cô lại kinh hoảng

– Thiệu Lâm, tôi thực sự bội phục cô, đối mặt với tình huống này mà vẫn có thể bình tĩnh được như vậy, không làm ầm không gây rối

Giọng nói quen thuộc này khiến Chu Thiến vội ngẩng phắt lên mà nhìn thẳng về nơi phát ra tiếng. Lòng cô dâng lên cảm giấc không lành

Vừa dứt lời, Văn Phương bước ra khỏi chiếc máy hỏng, cô ta mặc bộ quần áo đỏ như máu càng khiến sắc mặt tái nhợt. Cô ta cười cười nhìn Chu Thiến rồi lại quét mắt về phía bụng Chu Thiến, vừa nhìn đến bụng cô thì vẻ mặt lại trở nên cực kì phẫn hận.

Tim Chu Thiến thắt lại, cô gắt gao nhìn Văn Phương, trầm giọng nói:

– Văn Phương, thì ra là cô

Nếu là bọn cướp bình thường thì có lẽ cô còn có hi vọng sống nhưng lại là Văn Phương…

Chu Thiến nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Văn Phương mà tim như chìm xuống đáy vực.

Văn Phương cười dài lanh lảnh như tiếng quỷ kêu khiến người ta dựng đứng lông tóc. Cô ta đi đến bên Chu Thiến, từ cao nhìn xuống cô, cô ả nhếch môi cười, khóe môi co rúm lại khiến khuôn mặt cô ta càng trở nên đáng sợ.

– Thiệu Lâm, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày nằm trong tay tôi đúng không. Còn nhớ trước kia cô đối xử với tôi thế nào không

Vừa dứt lời, Văn Phương đã vung tay tát Chu Thiến.

Mặt Chu Thiến bị cô ta tát mà lệch qua một bên, gò mà trắng nõn nhất thời ửng đỏ

Văn Phương ngồi xổm xuống vỗ vỗ mặt cô nói:

– Ai ôi, nhìn khuôn mặt đáng yêu chưa này, vừa khẽ chạm vào đã đỏ rồi. Triệu gia chăm cô như chăm bảo bối, chăm cô cả người cao quý, giờ lại còn mang thai…

Nói xong vuốt bụng Chu Thiến, ánh mắt lóe ra tia oán hận.