Chương 161: Nguy cấp

Ngày hôm sau, tin tức người Bạch Dương đã bị phục kích tại Hà Cốc truyền tới Cửu Nguyên.

Lâu Phiền Vương vốn chưa tin, nhưng tới chạng vạng, càng ngày càng nhiều bại binh của Bạch Dương trốn vào đại doanh của Lâu Phiền, tất cả những bại binh Bạch Dương này đều mang một tin tức giống nhau, Bạch Dương vương bị bắn chết, một vạn hai ngàn kỵ bộ lạc Bạch Dương đã bị phục kích của Người Tần, toàn quân gần như là bị giết, lúc này Lâu Phiền Vương mới tin.

Lâu Phiền Vương khẩn trương triệu Công Thúc Thuyết đến đại trướng thảo luận đối sách.

– Quân sư, việc này ngươi thấy thế nào? Lâu Phiền Vương hỏi.

Công Thúc Thuyết trầm ngâm một lát sau nói: – Đại vương, Bạch Dương vương bị bắn chết, tin tức bộ lạc Bạch Dương gần như bị diệt tộc hẳn là không giả, tuy nhiên tại hạ nghĩ đại quân phục kích Bạch Dương Vương chắc chắn không phải là Người Tần của Cửu Nguyên.

Sự việc quá rõ ràng, Người Tần Cửu Nguyên tuy tổng cộng hơn ba vạn người, tráng định lại chỉ có năm nghìn người, vừa đóng ở thành Cửu Nguyên, vừa phải phân binh phục kích, sao lại có thể nhanh chóng đến được? xem tại TruyenFull.vn

– Không phải Người Tần Cửu Nguyên? Chẳng lẽ là Người Tần Quan Trung tới?

Lâu Phiền Vương lập tức mặt biến sắc, Quan Trung vốn là địa bàn Đế Quốc Đại Tần, nơi đó ít nhất có trên triệu Người Tần, một khi Trung Nguyên đế quốc phái binh tiến tới cứu viện Cửu Nguyên, vậy thì bộ lạc Lâu Phiền bọn họ nguy hiểm rồi, Lâu Phiền Vương từng lĩnh giáo qua sự lợi hại của đế quốc Đại Tần, bộ lạc Lâu Phiền tuyệt đối không thể chống lại.

Công Thúc Thuyết gật gật đầu, lại lắc đầu nói: – Cũng có thể là người Hung Nô.

– Người Hung Nô? Lâu Phiền Vương không khỏi sững người, đối với Hung Nô gần phương bắc này, Lâu Phiền Vương cũng không xa lạ, từ lúc Vương Ly mang theo hai mươi vạn đại quân chủ lực quân đoàn Trường Thành rời khỏi Cửu Nguyên, mùa thu hàng năm, đều có kỵ binh Hung Nô nam hạ Hà Sáo cướp đoạt trâu bò cừu dê, mùa thu năm ngoái, đột nhiên vọt tới bốn vạn kỵ binh Hung Nô!

Lâu Phiền Vương sở dĩ bức thiết muốn thâu tóm người Tần Cửu Nguyên, chính là vì để đối phó với sự uy hiếp của người Hung Nô.

Bởi vì người Hung Nô càng ngày càng có biểu hiện xâm lược, giả như theo thời gian, bọn chúng nhất định sẽ quay lại Hà Sáo.

Nếu quả thật là người Hung Nô, vậy thì thế cục vô cùng nguy hiểm, chứng minh rằng người Hung nô đã giải quyết xong người Đông Hồ, chuẩn bị nam hạ Hà Sáo, bất kể là người lão Tần, người Lâm Hồ, người Bạch Dương hay là người Lâu Phiền, chỉ e là khó thoát khỏi cái kết bị chinh phục, bao gồm cả Lâu Phiền Cương hắn, toàn bộ Hà Sáo, tất cả nam nhân, nữ nhân, người già còn có trẻ nhỏ đều sẽ bị biến thành nô lệ cho người Hung Nô.

Công Thúc Thuyết lại nói: – Mặc kệ là người Trung Nguyên tới hay là người Hung Nô, đều không thể là bằng hữu của Lâu Phiền chúng ta, mà chỉ có thể là kẻ địch của chúng ta, cho nên, Đại Vương vẫn nên sớm an bài đi.

Lâu Phiền Vương lúng túng nói: – Ngươi nói xem, an bài như thế nào?

Công Thúc Thuyết trầm giọng nói: – Không cần lại phân binh vây thành, nhanh chóng đem tất cả tộc nhân tụ tập đến tại đại doanh thành bắc, còn có mười lăm ngàn kỵ của bộ lạc Lâm Hồ, cũng phải cùng tụ tập với chúng ta! Lại phái người chặt đủ nhiều cây Hồ Dương, ở bốn phía đại doanh dựng hàng rào chắc chắn, thiết kế chướng ngại vật, canh phòng nghiêm ngặt người Trung Nguyên hoặc là người Hung Nô đánh lén.

Lâu Phiền Vương ngạc nhiên hỏi: – Không cố thủ ngoài thành Cửu Nguyên, mà lại ở tại lũy doanh?

Công Thúc Thuyết lắc đầu nói: – Đại vương nếu quay về doanh trại Bắc Giả, Lâm Hồ Vương cũng nhất định muốn quay về doanh trại Vân Trung, cứ như vậy, bộ lạc Lâu Phiền chúng ta sẽ một mình đối mặt với người Trung Nguyên hoặc là người Hung Nô, vậy thì thật quá không ổn, cho nên, chỉ bằng cách ngay ngoài thành Cửu Nguyên doanh trại Trát Hạ, tụ hợp với người Lâm Hồ cùng nhau ngăn địch.

Lâu Phiền Vương bừng tỉnh hiểu ra, quát to: – Người đâu.

Sớm có thân vệ đi nhanh vào, cất cao giọng nói: – Đại vương có gì chỉ bảo?

Lâu Phiền Vương vung mạnh tay lên, lớn tiếng quát: – Truyền lệnh, tả hữu vạn kỵ dẫn nhân mã bản bộ hỏa tốc trở về đại doanh thành Bắc, lại phái người thông tri cho Lâm Hồ Vương, bảo hắn ta mang theo đại quân cũng đến doanh trại Hạ Trát thành Bắc.

Cửu Nguyên, hành dinh tướng quân.

Mông Cức vừa mới chợp mắt, bỗng nhiên thân binh tiến vào bẩm báo: – Tướng quân, người Hồ hình như muốn rút vây!

– Hử, người Hồ muốn rút vây?

Mông Cức nhíu mày, lập tức mặc giáp đứng dậy, mang theo hơn mười thân binh vội vàng đi tới trên lầu địch cửa đông, đứng ở trên lầu địch nhìn ra bên ngoài, người Hồ vốn lấp kín bên ngoài thành quả nhiên đã không còn bóng dáng.

Rất nhanh, cửa nam, cửa tây cũng truyền đến tin tức người Hồ rút vây, chỉ có cửa Bắc là không có tin tức.

Ngay lúc Mông Cức mang theo thân binh đi lên lầu địch cửa Bắc, rất nhanh ý thức được chắc là có chuyện gì, người Hồ không phải là rút vây, mà là đem tất cả binh lực đều tập trung ở đại doanh thành Bắc, người Hồ đột nhiên có hành động này, khiến Mông Cức cảm thấy vô cùng khó hiểu, chẳng lẽ trong đó có âm mưu gì?

Người Hồ muốn dẫn người Lão Tần ra khỏi thành đánh lén, hay là bởi vì có nguyên nhân gì khác?

Ngay lúc Mông Cức suy ngẫm trăm lần không có giải đáp, lại có thân binh vội vàng tiến đến bẩm báo: “Tướng quân, ngoài cửa nam phát hiện một đội quân không rõ thân phận, ít nhất cũng trên vạn chúng!

– Hả? Trên vạn đại quân?

Mông Cức sững sờ, không để tâm tới người Hồ thành Bắc, lập tức mang theo hơn mười viên thuộc cấp cùng với hơn trăm thân binh vội vàng đi lên lầu địch cửa nam, đứng ở trên địch lầu nhìn ra xa bên ngoài, chỉ thấy trên đường thẳng bụi đất bay lên, một đội quân khổng lồ quả nhiên đang chậm rãi hướng về Cửu Nguyên.

– Các ngươi xem, trên người bọn họ đều khoác lân giáp!

– Còn có trường kích và chiến xa, bọn họ là người Tần!

– Không đúng, bọn họ không phải người Tần, là phản quân Quan Đông!

– Nói láo, ngươi sao biết bọn chúng là phản quân Quan Đông?

– Người lão Tần chiến bào đen sì, nhưng chiến bào bọn chúng lại là màu đỏ.

– Ta nghe nói chiến bào của quân Hán là màu đỏ, chẳng lẽ Lưu Bang đã đánh bại Hạng Vũ?

Chỉ trong chốc lát, hơn mười thân binh dưới trướng Mông Cức bắt đầu đứng lên, có kích động, có căng thẳng, tâm trạng càng phức tạp, năm sáu năm qua, các lộ chư hầu ở vùng đất Trung Nguyên rộng lớn hỗn chiến không ngớt, thành Cửu Nguyên hẻo lánh gần như là bị quên đi, hơn nữa đế quốc Đại Tần đã diệt vong, người lão Tần lại càng trở thành một đám di dân suy vong.

Hiện tại, đại quân Trung Nguyên rốt cục lại xuất hiện tại Cửu Nguyên, không biết là phúc hay là họa?

Đế quốc Trung Nguyên có thể phái một đội quân khổng lồ hướng về Cửu Nguyên như thé, rõ ràng là trận hỗn chiến của các lộ chư hầu đã có kết quả, lại không biết bá chủ mới của Trung Nguyên sẽ đối đãi như thế nào với người Tần của quận Cửu Nguyên? Là giống Hạng Võ đem toàn bộ vùi xuống hố giết hết hay là giống như Lưu Bang tại Quan Trung không hề đụng đến một vật nhỏ nào?

Tướng lĩnh dưới trướng nói rất nhiều, Mông Cức lại dường như có chút hiểu.

Đội quân này hơn phân nửa chính là đội quân Sở mà Bách Lý Hiền từng nhắc tới.

Mông Cức lập tức ra lệnh cho bốn viên thuộc cấp phân chia gác bốn cổng, sau đó vội vàng trở về hành dinh tướng quân, lại sai thân binh đi đến Dịch quán mời Bách Lý Hiền, Mông Cức đã từng tuyệt giao với Bách Lý Hiền, nhưng vẫn thường xuyên chú ý tới hành tung của Bách Lý Hiền, cho nên biết Bách Lý Hiền cũng không có rời khỏi Cửu Nguyên, mà vẫn ở trong Dịch quán.

Thành Nam Cửu Nguyên, hai vạn quân Sở đang theo đường thẳng cuồn cuộn về phía trước.

Khi cách thành Cửu Nguyên còn năm dặm, Hạng Trang đã cưỡi Ô Truy mã liền khoan thai giơ tay phải lên.

Trong chốc lát, tiếng kèn thê lương trầm thấp vang lên, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, quân Sở đang cuồn cuộn tiến lên phía trước đều dậm chân tại chỗ.

Rất nhanh, thám mã Lưu Tinh quay lại truyền tin tức, thành Đông thành tây Cửu Nguyên cũng không có phát hiện người Hồ, chỉ tại thành bắc phát hiện đại doanh người Hồ, người Hồ ngoài thành Cửu Nguyên đã rút vây, và tập trung hạ trại, ngược lại là có chút bất ngờ, xem ra trong người Hồ Cửu Nguyên cũng không quá lợi hại, chắc người Hung Nô chỉ có một nhân vật là Mạo Đốn.

Hạng Trang ra lệnh một tiếng, hai vạn quân Sở liền xuyên xuống đại doanh thành Nam Cửu Nguyên.

Ngoài Thành Tây Cửu Nguyên bảy tám dặm có tòa núi thấp, nói là núi thấp, kỳ thật cũng là sườn núi cao nhất gần đó.

Đỉnh núi thưa thớt cây Hồ Dương trong rừng, Lâu Phiền Vương, Công Thúc Thuyết đang ở trong vòng vây hơn mười Hồ kỵ nhìn xa xa động tĩnh bên quân Sở, đối với phía Na đột nhiên xuất hiện đại quân Trung Nguyên này, trong lòng Lâu Phiền Vương vừa tràn ngập sự sợ hãi lại tràn ngập sự ảo tưởng, ông ta vô cùng sợ hãi đại quân Trung Nguyên này, về mặt khác ông ta lại ảo tưởng có thể đánh tan đại quân này.

Ước chừng nhìn ra xa hơn nửa nén hương, Lâu Phiền Vương không kìm nổi hỏi Công Thúc Thuyết nói: – Quân sư, nhìn ra gì không?

Công Thúc Thuyết tay nhấc mui lán nhìn ra xa nửa ngày, cuối cùng chắc chắn nói: – Đại vương, nhìn màu sắc chiến bào, đây là đại quân Hán Vương Lưu Bang.

Dừng lại một chút, Công Thúc Thuyết lại nói: – Quân Hán đột nhiên xuất hiện tại Cửu Nguyên, xem ra sự hỗn chiến tại đất Trung Nguyên đã có kết quả, hiện giờ hẳn là thiên hạ thuộc về Hán Vương Lưu Bang rồi.

– Lưu Bang?

Lâu Phiền Vương nói: – Ý quân sư nói, Lưu bang sẽ tiếp tục thu phục Cửu Nguyên?

Công Thúc Thuyết thở dài, bất đắc dĩ nói: – Nếu Trung Nguyên nhất thống, thu phục Hà Sáo cũng là chuyện sớm muộn.

– Người Lâu Phiền chúng ta nên làm gì bây giờ?

Lâu Phiền Vương nhíu nhíu mày, tức giận nói: – Chẳng lẽ còn phải giống như trước cứ chịu thần phục trước Đế quốc Đại Tần, lại thần phục dưới chân Đế quốc Trung Nguyên sao?

Công Thúc Thuyết lắc lắc đầu, hạ giọng nói: – Đại vương cũng có thể lựa chọn người Hung Nô.

Lâu Phiền Vương im lặng không nói, ý tứ của Công Thúc Thuyết đã rất rõ ràng, đại quân Đế Quốc Trung Nguyên nếu đã vào Hà Sáo, thì Lâu Phiền Vương lại muốn nhất thống Hà Sáo, sau đó lấy Hà Sao làm cơ sở gốc phía Bắc kháng Hung Nô, mộng đẹp nam ngự đế quốc Trung Nguyên cũng đã tan biến, hiện giờ, trước mặt người Lâu phiền chỉ có hai đường, một là đầu hàng Hung Nô, hoặc là phục tùng dưới Đế quốc Trung Nguyên!

Đột nhiên trong lúc đó, phía Đông Nam bỗng truyền đến tiếng vó ngựa như thủy triều, Lâu Phiền Vương vội chăm chú nhìn, chỉ thấy hơn mười kỵ binh Trung Nguyên đang nhanh chóng hướng về bên này tới gần, khi khoảng cách một trăm bước, chợt có hai kỵ từ trong đội phân ra, chạy quay đầu trở về, rõ ràng, là đội thám báo này đã phát hiện trên đỉnh núi có Hồ kỵ, trở về xin viện binh.

– Đại vương, đi thôi, kỵ binh thám báo quân Hán đã phát hiện ra chúng ta.

Lập tức Công Thúc Thuyết tiến lên khuyên nhủ.

– Đi, quay về đại doanh! Lâu Phiền Vương kêu lên một tiếng trầm đục, lúc này quay người lên ngựa, rồi đột nhiên giơ roi chạy như bay xuống đỉnh núi.

Khi hơn mười kỵ thám báo quân Hán đuổi đến chân núi nhỏ, Lâu Phiền Vương sớm đã mang theo hơn mười Hồ kỵ phi như bay hướng về đại doanh Lâu Phiền phía bắc…!