Chương 162 – Manh mối

Biệt thự Triệu gia vô cùng bi thảm

Những người bị thương nặng đều đã đưa đến bệnh viện, những người bị thương nhẹ thì ở nhà cho bác sĩ xử lý

Triệu Hi Tuấn nhận được tin cũng vội vã quay về, lòng lo lắng chẳng kém một ai

Mọi người đều ngồi trong đại sảnh, mắt chăm chú nhìn chiếc điện thoại. Triệu Hi Thành ngồi ở ngay bên cạnh, điện thoại vừa kêu là anh sẽ nghe máy

Reng reng reng!

Tiếng điện thoại vang lên thanh thúy trong căn phòng rộng yên ắng như kích thích thần kinh mọi người! Triệu Hi Thành vội nghe máy:

– Alo!

Vẻ mặt anh đầy lạnh lùng nhưng cũng đầy sự chờ mong, mọi người đều lo lắng mà nhìn anh

Nhưng một lát sau, sắc mặt anh dần trầm lại:

– Ngại quá, cô ấy không ở đây, tôi sẽ nhắn lại

Anh thất vọng cúp máy nói với mọi người:

– Là bạn của Thiệu Lâm…

Triệu phu nhân cuối cùng không chịu nổi, lo lắng nói:

– Cũng sắp đến đêm rồi, sao bọn họ còn chưa gọi điện đến đòi tiền chuộc? Thiệu Lâm trong tay bọn họ không biết thế nào nữa, những người này còn chờ gì nữa? Chẳng lẽ không muốn tiền sao?

Nói tới đây, Triệu phu nhân lại rơi nước mắt. Khó khăn lắm mới có cảnh ga đình quây quần vui vẻ, Thiệu Lâm cũng sắp sinh cháu nhưng sao giờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy? Vì sao nhà mình lại gặp nhiều gian nan như vậy?

Triệu lão gia ngồi bên cạnh bà, vỗ vỗ vai vợ, thở dài an ủi:

– Những người này không đơn giản, bọn họ đang chơi đòn tâm lý với chúng ta, làm cho chúng ta sốt ruột như vậy mới dễ đáp ứng yêu cầu của bọn họ

Triệu Hi Tuấn nói:

– Vì sao chúng ta không báo cảnh sát? Có lẽ cảnh sát sẽ có cách chưa biết chừng?

Triệu Hi Thành nói dứt khoát:

– Không được! Không được báo cảnh sát! Chúng ta không thể làm chuyện mạo hiểm, vạn nhất bị bọn họ phát hiện, Thiệu Lâm sẽ gặp nguy hiểm

Triệu Quốc Xương cũng nói:

– Đúng thế, chỉ cần mẹ con Thiệu Lâm bình an thì bao nhiêu tiền cũng chẳng là gì

– Chỉ cần bọn họ mở miệng, chúng ta lập tức sẽ trả tiền, người trong tay bọn họ chẳng lẽ chúng ta còn lựa chọn khác sao? Làm sao phải rắc rối như vậy, giờ thời tiết lạnh thế này, chẳng biết buổi tối bọn họ có chăm sóc Thiệu Lâm cẩn thận không, bụng Thiệu Lâm lớn như vậy, hành động không tiện…

Triệu phu nhân vừa khóc vừa nói như phát tiết sự lo lắng trong lòng

– Được rồi!

Triệu lão gia không nhịn được quát:

– Mọi người đã lo lắng lắm rồi, bà còn muốn mọi người lo lắng hoảng sợ hơn sao?

Những lời của Triệu phu nhân nhưng cắm thêm đinh vào lòng Triệu Hi Thành, anh đã vô cùng lo lắng sợ hãi, những cảm xúc này dày vò anh nhưng anh phải cố gắng giữ bản thân không rối loạn. Anh phải bình tĩnh để ứng đối với mọi tình huống nhưng đầu óc lại vô cùng lộn xộn như có hàng vạn con ngựa nhảy chồm, lại như bị búa tạ đánh vào, đau đớn không thể chịu nổi

Anh đứng lên, anh cảm thấy không thể cứ chờ đợi như vậy, sự đau khổ này sớm muộn cũng khiến anh phát điên. Anh đi ra ngoài đến sân trước, gió lạnh từng đợt thổi lên người anh khiến anh thoáng run lên nhưng cảm giác này lại khiến sự lo lắng trong anh dịu lại một chút. Anh nhìn góc vườn yên tĩnh, từng ngọn cỏ nhành hoa, từng gốc cây hòn đá ở đây đều rất quen thuộc. Tại nơi này, Thiệu Lâm từng nắm tay anh tươi cười xinh hơn ánh trắng, cô thì thầm vào tai anh, dịu dàng dựa đầu vào vòm ngực anh. Ở nơi đây, anh từng nắm tay cô tản bộ, nghe cô kể hôm nay bé cưng đạp bụng bao nhiêu lần, nghe cô kể đã làm gì. Sự yên tĩnh, ấm áp đó là những tháng ngày vui vẻ nhất đời anh. Ở đây, cô từng cười nói với anh, cả đời sẽ không rời xa…