Chương 164 – Một lưới bắt hết

Văn Phương nằm trên nền đất lạnh lẽo, cơn đau đớn toàn thân như muốn nuốt chìm cô. Cô hiểu mạng sống của mình cũng dần dần lụi tàn, cả người như rơi vào hầm băng, lạnh lẽo khôn cùng

Nhưng đúng lúc này, cô nghe được giọng nói quen thuộc, giọng nói đã từng xuất hiện trong những giấc mơ của cô. Là Hi Thành! Hi Thành đã đến, trời ạ, cảm ơn trời đất, cảm ơn người đã cho tôi được gặp anh ấy lần cuối trước khi chết

Cô dùng hết sức mới có thể hơi ngẩng đầu lên, tuy rằng sắc mặt anh không tốt nhưng vẫn tuấn tú như xưa. Hi Thành, nhìn qua đây đi, nhìn em đi, em xin anh, hãy nhìn em một lần

– Hi Thành! Hi Thành…

Cô khó nhọc gọi nhưng giọng nói của cô ta hoàn toàn bị chìm lấp, không còn sức để nói lớn hơn.

Rất nhanh cô phát hiện, cho dù cô có gọi lớn hơn thì anh vẫn sẽ không để ý đến mình bởi vì toàn bộ sự chú ý của anh đều đặt trên người đàn bà kia. Vẻ mặt anh dịu dàng như vậy, ánh mắt anh đầy sự đau lòng, giọng nói anh đầy sự quan tâm, trong lòng anh căn bản chỉ có Thiệu Lâm nên sao phát hiện được sự tồn tại của cô.

Anh phá song sắt đi vào rồi lại chỉ lo ôm Thiệu Lâm, thủ thỉ với cô ấy. Anh chỉ cần khẽ cúi đầu là có thể nhìn thấy ánh mắt đầy khát vọng của cô. Nhưng trong mắt anh, ngoài Thiệu Lâm ra thì chẳng có ai là tồn tại.

Cho dù là lúc cô có quan hệ thân mật nhất với anh thì anh cũng chưa từng nhìn cô với ánh mắt chân tình như vậy, chưa từng nói chuyện với cô bằng ngữ khí dịu dàng như vậy

Lòng Văn Phương chua xót, đau đớn, ngay sau đó nỗi đau lại biến thành sự uất hận khôn cùng, vì sao, vì sao lại đối với em như vậy! Em cũng là người phụ nữ từng mang thai với anh! Cho dù anh đối với em chỉ bằng 1 phần 10 cách anh đối xử với Thiệu Lâm thì em cũng đã thỏa mãn rồi. Em sắp chết rồi, cô độc thê thảm như vậy vì sao còn phải nhìn hai người hạnh phúc, ân ái! Không! Em không có được hạnh phúc thì hai người cũng đừng mong được hạnh phúc! Giờ em đã sắp chết, hai người cũng chết cùng đi!

Cảm xúc của Văn Phương hoàn toàn bị oán hận che lấp, cô hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng! Sự oán hận như khiến sức lực toàn thân trở lại, cô muốn hét thật lớn, muốn gọi mọi người tới, muốn hai người đó không thể trốn thoát, muốn hủy diệt bọn họ

Tiếng hét như điên của Văn Phương nhanh chóng khiến bọn Phong ca chú ý, ngoài cửa truyền đến những tiếng hỗn độn

Bọn Triệu Hi Thành hoảng sợ, lúc này anh mới phát hiện sự tồn tại của Văn Phương, anh nhìn Văn Phương nằm trong vũng máu, cả kinh nói:

– Văn Phương, sao cô lại ở đây!

Lập tức hiểu ra:

– Thì ra đều là do cô giở trò

Chu Thiến cũng hoảng sợ, vừa rồi Triệu Hi Thành xuất hiện khiến cô vừa mừng vừa sợ nên quên đi sự tồn tại của Văn Phương, không ngờ cô ta đã sắp chết rồi còn có thể hét lớn như vậy! Nhìn người ngoài sắp xông vào mà vừa giận vừa vội!

Văn Phương nhìn bọn họ cười thê lương:

– Giờ hai người chẳng ai đi được nữa, ở lại cùng chết với tôi đi! Ha ha…

Tiếng cười đột nhiên ngừng bặt, cô ta đột nhiên ho khan kịch liệt rồi phun ra một búng máu

Kế hoạch chạy trốn bị Văn Phương phá hoại, Hi Thành hận không thể một đạp đá chết cô ta nhưng giờ đã không còn thời gian so đo với cô ta, anh vội đẩy Chu Thiến lên cửa sổ.