Chương 166: Khó cả đôi đường

“Đúng vậy!” Dương Ngải Tiểu cũng cất giọng gay gắt phụ họa, “Chỉ cần đứa nghiệt chủng này còn sống trên đời, người ta sẽ ở sau lưng chúng ta nói này nọ, nói tộc trưởng của Dương gia thôn chúng ta là một cử nhân đại lão gia mà để tiểu thiếp sinh ra dã chủng, lại còn để quản gia mang đi chỗ khác lén nuôi dưỡng, thì chúng ta còn vác mặt đi đâu được? Hỏi chúng ta làm sao nói chuyện với người được?”

Trương thị, mẹ của Dương Ngải Tiểu, vì chuyện hạ độc hài tử này mà bị bắt trói, hiện giờ nếu như nó là con người khác, như vậy tội của Trương thị nhỏ hơn nhiều, nói không chừng lão thái gia ngược lại còn cảm kích Trương thị, xuất tiền đả thông quan hệ cho mụ. Do đó, Dương Ngải Tiểu càng đặc biệt châm dầu vào lửa trong chuyện này.

Nghe lời của họ, mặt của Dương lão thái gia càng xám xịt, toàn thân run rẫy, quay đầu chỉ vào các người hầu ở sau lưng bảo: “Mấy đứa các ngươi mau đem đứa nghiệt chủng này quẳng vào đống phân dìm chết cho ta, sau đó đem thi thể ra cho ta xem! Không làm ổn chuyện này, ta sẽ đánh chết các ngươi! Có nghe không!”

Mấy người hầu nam vâng dạ, chạy tới cướp lấy hài tử trên tay Bàn quản gia.

Bàn quản gia tuy thân hình khô đét, nhưng rất khỏe mạnh nhanh nhẹn, do đó tránh né xô đẩy hai ba lượt, đã khiến hai tên hầu té ngã ra đất.

Nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ, hơn nữa lão vẫn còn thua xa mãnh hổ, nên khi sáu bảy người hầu nam cùng xông tới, lão không còn là đối thủ nữa. Khi lão kháng cự không được, liền quỳ xuống đất cố sức bảo vệ hài tử dưới thân, miệng không ngừng cầu xin lão thái gia.

Mấy người hầu bị ra tử mệnh lện, nào dám hông tận lực, nên cố sức cướp lấy hài tử. Sơn nhi oa oa khóc lớn, nhưng tiếng khóc giống như con mèo con co ro giữa cơn mưa bão, trong nhà loạn cả lên.

Thấy Sơn nhi sắp bị các nam hầu cướp đi, Tống Vân Nhi chợt quát: “Dừng tay!”, rồi phóng nhanh lên trước, lách bách vài tiếng đã túm lấy mấy người hầu nam quẳng ra ngoài, khiến họ rơi lộp độp xuống đất, rên la inh ỏi.

Tống Vân Nhi quay sang nói với Dương lão thái gia: “Lão thái gia, Vân nhi cầu xin người, Sơn nhi mới có hai ba tuổi, người hãy đại phát từ bi tha cho nó đi.”

Bàng quản gia vốn ra là một mình không ai trợ giúp, sắp sửa trơ mắt nhìn đứa bé bị cướp đi đến nơi, không ngờ Tống Vân Nhi ra tay tương trợ, còn chưa kịp cảm tạ nàng thì nghe nàng đã lên tiếng cầu xin cho cậu bé, cảm động đến nỗi lão lệ tung hoành, ôm chặt lấy Sơn nhi quỳ lếch lại cầu xin Dương lão thái gia tiếp.

Có Tống Vân Nhi lên tiếng, Dương lão thái gia không tiện nói gì, mặt mày sậm xịt quay sang nhìn Tống đồng tri.

Tống đồng tri ho khan một tiếng, vừa định lên tiếng, thì Dương Thu Trì đã chen ngang: “Vân nhi, đây là chuyện nhà họ Dương của chúng tôi, muội không cần phải dính vào chuyện không đâu làm gì, mau trở lại đây!”

Tống Vân Nhi gấp đến đỏ gay cả mặt, dậm chân gắt: “Ca! Bọn họ định dìm chết hài tử. Cái này mà chuyện đâu đâu à?”

“Muội không biết sự tình bên trong, không nên chen ngang loạn vào! Mau trở lại đây!” Dừng lại một chút, Dương Thu Trì bèn lạnh giọng nói, “Mẹ của đứa bé này đã chết rồi, cha thì không biết là tên ác động chẳng có lương tâm nào, thứ dã chủng không rõ nguồn gốc cứ dìm chết đi thì tốt hơn!”

“Cái gì…!” Tống Vân Nhi đơn giản không tin vào tai mình nữa, không dám tin lời nói vô tình vô nghĩa này lại phát xuất ra từ miệng của nam nhân mà nàng một lòng ái mộ, tức thời mặt mày tái ngắt, cắn chặt răng hậm hực nói: “Ngươi…! Ngươi thực là máu lạnh! Ta nhìn lầm ngươi rồi!”