Chương 167 – Về nhà 1

Chu Thiến ngồi một mình trong căn phòng rách nát. Xử lý vết thương xong bác sĩ Lưu đưa cô về đây, trong suốt quá trình vẫn không ngừng đánh giá cô bằng ánh mắt quái dị. Nhưng Chu Thiến có suy nghĩ của riêng mình, thực sự không có tâm tư để ý đến ông ta. Đưa cô về xong bác sĩ Lưu cũng đi luôn

Căn phòng này hẳn đã có từ lâu. Trên nóc nhà cao cao là một cây gỗ mộc chắn ngang, trên đó là ngói xanh lợp mái, có một số chỗ bị tàn phá không thể nhìn nổi để lộ ra lỗ hổng, ánh mặt trời theo đó chiếu vào, chiếu vào nước bùn trên mặt đất lấp lóa.

Bốn bức tường là vết sơn trắng xóa nhưng cũng đầy những bụi bẩn, có một số chỗ còn bị nứt ra. Bức tường đối diện cửa lớn dán một bức ảnh Mao Chủ tịch, phía dưới là một bức ảnh đen trắng của một bà cụ. Trong bức ảnh, bà cụ cười vô cùng hiền lành

Mà Chu Thiến vẫn ngồi ở bên bàn lớn giữa phòng mà ngẩn người, cô vẫn còn chưa hoàn hồn

Đầu tiên phát hiện linh hồn lại nhập vào người khác một lần, được rồi, nhập thì nhập dù sao cũng chẳng phải lần đầu. Nhưng cô lại phát hiện mình đã quay về với cơ thể ban đầu. Tuy rằng chuyện này rất quái lạ, rõ ràng cô nhìn thấy tro cốt của mình được đựng trong chiếc bình và được cha mang về quê nhà nhưng có thể quay về với bộ dạng ban đầu của mình cũng chẳng phải là tệ hại. Dù sao cô đã gắn bó với bộ dạng này nhiều năm, vẫn rất có tình cảm chỉ là diện mạo này với Triệu Hi Thành mà nói là diện mạo hoàn toàn xa lạ. Điều này quả thực có chút phiền phức nhưng cô nghĩ, chỉ cần nói rõ mọi chuyện cho anh thì nhất định anh sẽ nhận cô. Thay đổi hình dáng nhưng cô vẫn là cô mà, cô không tin Triệu Hi Thành vì cô thay đổi hình dáng mà sẽ không yêu cô.

Được rồi, những chuyện này cô đều chấp nhận nhưng mà… vì sao lại đã qua hai năm? Với cô mà nói như trong chớp mắt, vậy mà sao cô đã trúng đạn bỏ mình được hai năm!

Hai năm! Hai năm! Nói cách khác, trong lòng Triệu Hi Thành cô đã chết hai năm, hơn nữa, Thế Duy đã được hai tuổi! Trời ạ, đây là chuyện cẩu huyết gì chứ?

Hai năm, 24 tháng, 730 ngày! Cô và Hi Thành thực sự ở chung cũng chỉ được hơn một năm nhưng giờ cô đã rời khỏi cuộc sống của anh được hai năm. Hai năm không phải là quãng thời gian ngắn, có thể xảy ra rất nhiều chuyện. Chu Thiến càng thấy hoảng loạn, lòng như bị ai cào, hận không thể lập tức bay đến bên Hi Thành và Thế Duy.

Không được, không được nóng ruột, vội vã, phải bình tĩnh, cô phải bình tĩnh, cần phải suy nghĩ cẩn thận xem tiếp theo nên làm thế nào!

Bất kể thế nào, cẩu huyết cũng được, quỷ dị cũng thế. Chỉ cần còn sống là cô lại có thể trở về bên Hi Thành và con.

Lúc này, Hổ Tử bưng một bát cơm từ ngoài đi vào. Đầu anh toát mồ hôi, ống quần đầy nước bùn nhưng tay lại rất sạch. Anh đặt bát trên bàn rồi nói:

– Châu Châu, mau ăn cơm đi! Hai hôm nay em đều ở ngoài, chắc chưa ăn gì

Chu Thiến nhìn nhìn, trong bát là ít rau xanh và mấy miếng thịt ba chỉ, Hổ Tử thấy cô nhìn bát thì coi cô như đứa trẻ mà xoa đầu cô nói:

– Biết em thích ăn thịt nên mới cố ý lấy cho em nhiều một chút. Bác Trương nhà bên mới giết heo hôm trước, đây đều là thịt mới đấy, không phải thịt muối đâu

Nói xong lại cười tự giễu: