Chương 169 – Người một nhà

Lúc điền phiếu kiểm tra quan hệ cha con, Chu Minh Xa hỏi tên Chu Thiến, Chu Thiến nghĩ nghĩ rồi đáp:

– Tần Tiểu Thiến

Chu Thiến không muốn đổi tên, bị mọi người gọi là Thiệu Lâm hơn một năm, giờ cả đời lại bị gọi là Châu Châu thì phiền muốn chết. Về phần họ, bà Tần nuôi Châu Châu lâu như vậy đương nhiên phải theo họ bà

Chu Minh Xa vừa nghe đã cảm thấy đây đúng là trời cao an bài, cướp đi một cô con gái Thiến Thiến rồi lại trả cho ông một cô con gái Thiến Thiến khác. Tuy rằng chưa có kết quả kiểm tra, còn phải chờ vài ngày nữa nhưng ông nhìn Chu Thiến, càng nhìn càng cảm thấy đây chính là con gái mình thì lòng mừng vui vô hạn

Ra bệnh viện, Chu Minh Xa hỏi cô:

– Giờ con ở đâu?

Chu Thiến cúi đầu:

– Giờ bà đã mất, con không có chỗ ở!

Chu Minh Xa đau lòng khôn xiết, cầm tay Chu Thiến nói:

– Thiến Thiến, tuy rằng chưa có kết quả kiểm tra nhưng chú đã coi con là con gái của mình, con có đồng ý đến nhà chú ở không?

Trong mắt ông đầy sự tiếc thương, chờ đợi, lại có chút lo lắng như thể sợ nghe thấy lời từ chối của cô. Nhìn cha như vậy, lòng Chu Thiến chua xót mà lại ấm áp, cô gật gật đầu

Chu Minh Xa tươi cười, ông dẫn Chu Thiến đi về nhà, trên đường, đi qua một siêu thị nhỏ, Chu Minh Xa dừng lại rồi kéo Chu Thiến vào

Chu Minh Xa lấy một chiếc xe đẩy nhỏ, nói với Chu Thiến:

– Muốn ăn gì thì tự lấy vào xe đi

Vừa nói vừa không ngừng lấy đồ ăn vặt vào xe, vừa lấy vừa trưng cầu ý kiến của cô:

– Cái này thế nào, có thích không? Cả khoai tây nữa? Đậu phụ khô con thích ăn không, chị con rất thích ăn…

Nói tới đây, vẻ mặt ông lại xót xa:

– Lúc chị con còn sống, điều kiện gia đình không tốt, chú chưa bao giờ dẫn nó đến siêu thị mua đồ ăn vặt hết. Con nhà người ta đồ ăn vặt chất thành núi trong nhà, chỉ có con bé là chẳng có gì nhưng nó chưa từng oán trách.

Giọng nói có chút nghẹn ngào

Lòng Chu Thiến xót xa, nhẹ nhàng nắm tay cha

Chu Minh Xa ngẩng đầu nhìn cô tươi cười:

– May mà tìm được con, ông trời cũng không tệ với ta, hơn nữa giờ con lại khỏe mạnh lại, thật tốt…

Ông vuốt vuốt tóc cô.

Bị đần mà lại có thể khỏe mạnh, bình thường vốn là chuyện không thể tin được nhưng lòng Chu Minh Xa vui sướng ngập tràn, cố chấp cho rằng mọi thứ đều là trời cao an bài. Con gái khỏe mạnh bình an vốn là chuyện tốt nhất, về phần chuyện này có hợp lý hay không thì cần gì để ý nhiều như thế? Chu Minh Xa lại cầm một bình sữa, mua thêm ít hoa quả

– Con gầy thế này nhất định phải bồi bổ thêm

Nhìn con gái xanh xao vàng vọt, lòng ông rất khó chịu. Con gái trước kia đã phải sống cuộc sống thế nào đây? Về sau nhất định phải bù đắp cho con bé. Nghĩ vậy ông lại lấy thêm thực phẩm dinh dưỡng.

Chu Thiến bật thốt:

– Cha, đủ rồi, đừng lấy thêm nữa!

Chu Minh Xa ngẩn ra, kinh ngạc, vui mừng nhìn Chu Thiến:

– Con… con gọi ta là gì?

Chu Thiến cũng sửng sốt, đang nghĩ tiếng “cha” này có phải là gọi quá sớm rồi không. Dù sao theo lẽ thường mà nói, trước khi xác định rõ ràng tình hình thì sao có thể gọi cha như vậy được? Nhưng khi cô nhìn đến vẻ mặt vui mừng của cha thì lại nghĩ tới nỗi đau khi mình chết của cô, lòng chùng xuống. Có gì đâu? Đây vốn là cha của cô, nghĩ nhiều thế làm gì!