Chương 169: Người thân cận

Trở về Ninh quốc phủ, thăm thân thăm bạn hết vài ngày, Dương Thu Trì bèn chuẩn bị xuất phát.

Đêm trước hôm xuất phát mấy ngày, Tống đồng tri dẫn theo Tống Vân Nhi đến Dương phủ bái phỏng, đi theo còn có hai trung niên, một thì cao cao ốm ốm, một thì mập mập lùn lùn miệng luôn nở nụ cười, chính là hình danh sư gia Kim sư gia và Tiền cốc sư gia Long sư gia của Tống đồng tri lúc còn ở Quảng Đức huyện.

Sau khi phân chủ khách ngồi xong, Tống đồng tri nói: “Hiền điệt, ngày, ngày mốt là cháu phải đi nhậm chức ở Hồ Quảng rồi, Vân nhi theo cháu niên tuế còn nhỏ, tính, tính tình không tốt lắm, phiền cháu quan tâm nhiều.”

Dương Thu Trì chấp tai: “Bá phụ nói vậy làm chi, Vân nhi tuy nhỏ tuổi, nhưng người nhỏ mà gan lớn, cơ linh lanh trí, cháu còn mong muội ấy giúp đỡ nhiều nhiều.”

Tống Vân Nhi cười hì hì, sau đó nghênh mạt nói: “Hừ…! Ca, huynh đang khen muội hay là chửi muội vậy?”

Mọi cười cùng cất tiếng cười.

Tống đồng tri lại hỏi: “Hiền điệt lần này đi, trong, trong nhà đã sắp xếp ổn thỏa hay chưa?”

Cuối năm trước họ đã bàn kỹ để Dương mẫu lưu lại nhà ở inh quốc phủ coi sóc chuyện làm an buôn bán, Phùng Tiểu Tuyết theo Dương Thu Trì đi nhậm chức. Sau khi trở về suy nghĩ kỹ, Phùng Tiểu Tuyết và Dương Thu Trì vẫn còn lo Dương mẫu một mình ở đây không ai chiếu cố.

Nhưng lần này tới Hồ Quảng trấn Viễn châu núi cao đường hiểm, trong thời Minh thì nó vẫn thuộc vùng man di, thực tế không thích hợp để lam chốn an cư. Hơn nữa, Ninh quốc phủ là đất thuộc kinh thành, lại có công cuộc làm ăn mà Dương gia cần phải coi sóc (là thứ tiếp thu từ Hác viên ngoại), nếu như ủy thác cho người khác chiếu cố, Dương mẫu dù sao cũng không thể yên tâm. Do đó, Dương mẫu đã quyết định không cùng con trai tới Hồ Quảng nhậm chức.

Dương mẫu tuy không muốn rời xa bọn họ, nhưng vì để con trai yên tâm đi nhậm chức, nên cố gắng giấu tâm sự trong lòng, gượng cười bảo để một mình ở lại đây cũng chẳng sao, hơn nữa lại còn có Tống đồng tri và Chu tri phủ chiếu ứng làm chi?

Hiện giờ khi Tống đồng tri đề cập đến chuyện này, có mặt Dương mẫu tại đó, Dương Thu Trì nhìn Phùng Tiểu Tuyết, nói: “Con và Tiểu Tuyết đã thương lượng rồi, chúng con muốn để tiểu Tuyết ở lại lo lắng cho mẹ, hơn nữa nhiều chuyện làm ăn như vậy, một mình mẹ lo không xuể đâu, hãy để tiểu Tuyết giúp mẹ để cho đỡ bớt phần nào.”

“Như vậy cũng tốt!” Tống đồng tri khen: “Lần trước thương, thương lượng ta có chút do dự, bỡi, bỡi vì có câu Bách thiện hiếu vi tiên, trăm điều tốt chữ hiếu đứng hàng đầu, hiền, hiền điệt cùng vợ đi nhận nhiệm sở lưu mẹ già ở nhà, tuy, tuy nói là một phen hảo ý, nhưng là bách bất đắc dĩ, lại, lại không thể thỏa đương. Hiền điệt hiện giờ xử lý vậy là hay, hay lắm, chỉ, chỉ có khổ mình cháu mà thôi.”

Dương mẫu nói với Dương Thu Trì: “Như vậy không được, Tiểu Tuyết cứ đi với con đi, một mình con đi nhậm chức ở xa xôi ngàn dặm như vậy, bên thân chẳng có người thân nào chiếu cố, mẹ không an tâm.”

Tống Vân Nhi xen lời: “Sao lại không có? CÓn con đây chi? COn chẳng phải là người thân hay sao?”

Tống đồng tri quát: “Vân nhi đừng có nói leo. Bá, bá mẫu của con nói ở đây là thiếp thân, có nghĩa là người trải chiếu quét giường, tắm rửa thay đồ, con làm được không?”

Tống Vân Nhi nghe thế mặt đỏ hồng, cố nén thẹn thốt: ‘Con không làm đâu, ngay cả mền gối con con còn nhờ người khác trải xếp dùm đây chi.”