Chương 17

Giữa giờ nghỉ trưa, mấy chị em trong phòng làm việc ngồi tán ngẫu với nhau rất vui vẻ, thì một người giao hoa đến tặng cho Hải Quỳnh. Một bó hoa hồng trắng rất đẹp, xen giữa là ba bông hoa hồng đỏ, là hoa của Khánh Vũ tặng. Mấy chị trong công ty thấy vậy thì ồ lên trêu trọc cô.

– Mới đi làm đã có anh nào tặng hoa rồi.

– Coi nó tần ngần mà đấm chết voi đó…..

Mỗi người một câu khiến Hải Quỳnh đỏ cả mặt. Lát sau chị Thương hướng dẫn của Hải Quỳnh bỗng phát hiện ra chiếc nhẫn trên tay cô bèn vặn hỏi ngay lập tức.

– Mai khai ra ngay lập tức, hôm qua đã xảy ra chuyện gì, tại sao hôm nay trên tay em đã có một chiếc nhẫn óng ánh thế này.

Phát hiện của chị Thương ngay lặp tức được mọi người bắt lấy cơ hội trêu Hải Quỳnh thêm.

– Ôi, hôm qua là nhẫn, hôm nay là hoa, ngày mai trao cả trái tim….ngưỡng mộ quá – Chị Nga ngồi kế bên Hải Quỳnh lên tiếng trêu.

– Mà này, ý nghĩa của ba bông hồng đỏ trong này là gì vậy? – Một chị lên tiếng hỏi.

Tất cả mọi người đều không biết, họ đang đoán già đoán non thì giọng nói của Tần Phong vang lên:

– Là “Anh yêu em”

Mọi người giật mình quay sang nhìn thì thấy Tần Phong đang đi ngang ngoài cửa nhìn vào phòng họ, còn có Quốc Anh đi bên cạnh. Ánh mắt tần Phong lạnh lùng vét qua bó hoa trên tay Hải Quỳnh rồi chiếu thẳng đến chiếc nhẫn trên tay cô giận dữ nói:

– Hết thắc mắc chưa….Nếu hết rồi thì làm việc đi.

Mọi người sợ hãi im lặng, lặng lẽ đi về chỗ bàn làm việc của mình, còn Tần Phong quay lưng đi một mạch về phòng làm việc của mình đóng sầm cửa lại.

Mọi người ai cũng cả kinh, tim muốn nhảy thọt ra ngoài vì sợ hãi. Phen này không chừng bị trừ lương. Chỉ có Quốc Anh vẫn cười toa toét nhẹ nhàng nói:

– Không có chuyện gì đâu, tên này bị hâm hâm, nên lúc nắng lúc mưa thất thường vậy đó.

Nói rồi anh quay lưng chạy theo chân Tần Phong. Mọi người ai nấy thở ra, ngầm thán phục Quốc Anh, chẳng ai có bản lĩnh mà dám **** tổng giám đốc là hâm hâm cả.

– Này, cậu làm mấy cô em gái trong đó suýt khóc đó có biết không hả – Quốc Anh mở cửa đi vào nhìn Tần Phong trêu chọc.

– Ra ngoài, mình muốn được yên tĩnh – Tần Phong không khách khí đuổi thẳng.

– Này, làm gì mà dễ xa nhau vậy, không phải là cậu tới tháng rồi chứ. Vậy thì gây đây…có cần mình đi mua giúp băng vệ sinh không, mình không ngại giúp đỡ bạn bè khi nguy cấp đâu – Quốc Anh vẫn không chịu buông tha, tiếp tục trêu chọc.

Tần Phong thẳng tay cầm quyển sổ trên bàn ném về phía Quốc Anh, anh vội vàng né tránh rồi phóng thẳng ra cửa sau khi để lại một tràng cười bất khả bắt chước.

Tần Phong bực tức nới lỏng cà vạt ra rồi ngửa cô vào thành ghế thở. Một nỗi buồn xâm chiếm lấy trái tim anh, chỉ hận không thể móc ra quăng đi để khỏi phải chịu nỗi đau khổ này.

Một lần Hải Quỳnh và Tần Phong hẹn cùng nhau đi xem phim. Nhưng không ngờ một người bạn của Tần Phong lại bất chợt kéo anh đi tham dự một buổi tiệc. Khi anh đến, các cô gái liền bu lấy anh, dù Tần Phong đã khéo léo từ chối nhưng vẫn không thoát được sự chèo kéo của họ. Vì vậy mà anh đến chỗ hẹn trễ một tiếng.

Tần Phong lo lắng gọi điện cho Hải Quỳnh, nhưng cô không bóc máy. Anh lo lắng vội vàng chạy đến, đến nơi thấy cô đang ngồi co ro bên bệ thềm, hai tay ôm lấy hai đầu gối, đầu gục xuống tay đ1ng thương như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Tần Phong thấy xót xa vô cùng, thầm mắng mình rồi chạy đến bên cô chẳng nói chẳng rằng ngồi xuống kế bên ôm chầm lấy cô khẽ thì thầm trong hơi thở đứt quảng:

– Anh xin lỗi, anh đã đến trễ – Rồi cúi đầu nhìn mặt cô khẽ trách – Sao em không bóc máy.

Hải Quỳnh chờ Tần Phong cả tiếng đồng hồ đến độ chân tê hết cả đành ngồi bệch xuống bậc thềm, trong lòng có chút tức giận. Nhưng nghe giọng nói thiết tha chân thành của Tần Phong lại nghe hơi thở hổn hển vì chạy vội đến đây nên cơn giận của Hải Quỳnh nhanh chóng tiêu tan.Cô bèn trả lời câu hỏi của Tần Phong.

– Lúc nãy vào học, em để chết độ rung, lại để diện thoại trong túi nên không nghe thấy anh gọi.

– Sao không gọi cho anh? – Tần Phong nhìn cô yêu thương nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ngắn nhưng mượt mà của cô.

– Em sợ làm phiền lúc anh đang bận – Cô thành thật trả lời.

– Đồ ngốc, anh không sợ em làm phiền – Tần Phong khẽ cười ôm chặt cô vào lòng hơn nữa, cảm thấy yêu cô gái trong lòng mình rất nhiều – Trễ rồi không xem phim nữa, mình đi đâu ăn đi.

– Ừ ….- Hải Quỳnh gật đầu đồng ý rồi ngẩng đầu lên nhìn, vô tình bắt gặp một vệt son môi màu hồng trên vai áo Tần Phong.

Vệt son môi màu hồng nhạt rất mờ nhưng vì Tần Phong hôm nay mặc áo màu trắng nên vết son hiện ra rất rõ. Sắc mặt Hải Quỳnh bỗng trầm xuống, cô đẩy Tần Phong ra rồi đứng lên.Quya đầu nhìn thẳng Tần Phong gằn giọng hỏi:

– Lúc nãy anh đi đâu.

– Anh tham dự buổi tiệc của một người bạn – Tần Phong bình thản trả lời, sắc mặt vẫn tươi cười vui vẻ không hay biết gì về vết son trên vai áo mình.

– Là nam hay là nữ – Hải Quỳnh tiếp tục hỏi.

– Có người đợi lâu quá hóa dấm chua luôn rồi – Tần Phong phá ra cười, rồi đứng dậy ôm lấy Hải Quỳnh và nhẹ nhàng bảo – Là nam.

– Có thân thiết lắm không? – Hải Quỳnh bỏ qua sự trêu ghẹo của Tần Phong, cô cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng nên đẩy anh ra hỏi tiếp.

– Em sao vậy, dù không thân thiết lắm thì anh cũng phải lịch sự đến tham dự vì được mời chứ. Người ta đã tha thiết mời, lẽ nào lại từ chối. Anh cũng có quyền tự do tham dự bữa tiệc nào mà anh muốn đi chứ – Tần Phong nhíu mày nhìn Hải Quỳnh đáp.

– Có nhiều cô gái xinh đẹp không?- Hải Quỳnh vẫn sẵn giọng hỏi.

– Tiệc nào mà chẳng có cả nam lẫn nữ cơ chứ – Tần Phong trả lời trong giọng nói có phần bực bội khi Hải Quỳnh cứ chât vấn mãi cứ như thể anh đã làm điều gì xấu lắm vậy đó.

Hải Quỳnh bặm môi cúi đầu không nói gì thêm, hai mắt rưng rưng vì cảm thấy rất uất ức.

Thấy sắc mặt Hải Quỳnh không tốt, Tần Phong liền ôm chầm lấy cô nhẹ giọng nói:

– Anh tới trễ là anh sai, anh xin lỗi có được chưa.

Hải Quỳnh vốn định bỏ qua, nhưng bị Tần Phong ôm lấy vào lòng, mắt vô tình lại chạm vào vệt son môi thì cảm thấy nhức nhói, không kìm lòng được, cô bèn lên tiếng hỏi thẳng:

– Anh có chuyện gì giấu em không?

Tần Phong trầm ngâm một lát rồi buông Hải Quỳnh ra, nghiêng đầu cúi xuống nhìn cô nói:

– Hải Quỳnh, anh không thích em như vậy – Tần Phong lạnh lùng nói, anh biết mình mãi vui nên đến trễ hẹn khiến cô chờ đợi mệt mỏi, nhưng không thể vì chút chuyện cỏn con này mà cô chất vấn anh như tội phạm.

Dù anh yêu Hải Quỳnh, luôn muốn được ở bên cô, nhưng cũng không thể vì cô mà từ bỏ tự do của bản thân được.

Câu nói của Tần Phong khiến Hải Quỳnh thấy shock vô cùng. Cô nhìn anh chằm chằm, hai mắt bắt đầu mờ nhạt muốn khóc, nhưng cô mím môi lại kìm nén tiếng nấc uất nghẹn. Cô hít một hơi nói:

– Anh đã không thích em như vậy thì coi như chúng ta chưa quen đi.

Vừa nói xong Hải Quỳnh quay lưng bỏ chạy ra đường bắt ngay chiếc taxi vừa chạy tới, nhanh chân cui vào xe đóng sầm cửa lại, hối thúc tài xế chạy đi.

Tần Phong hơi bất ngờ trước thái độ của Hải Quỳnh, anh đứng khựng vài giây rồi vội vã đuổi theo nhưng chiếc taxi đã chạy mất. Đành nhìn theo luyến tiếc.

Tần Phong về nhà gọi liềm máy cuộc gọi cho Hải Quỳnh nhưng cô không nghe máy, cuối cùng tắt máy luôn. Tần Phong chán nản thảy điện thoại xuống giường rồi cũng gieo mình nằm xuống.

Ngẫm nghĩ lại thấy lời nói của mình cũng có phần quá đáng. Cô phải đợi lâu nên có phần tức giận nên mới giận dỗi chất vấn như thế. Vậy mà anh lại không nhẹ nhàng năn nỉ mà còn nổi nóng.

Nhớ lại tiếng sập cửa xe mạnh bạo lúc nãy mà tim anh cảm thấy nhức nhói vô cùng. Đây là lần đầu tiên hai người cãi nhau, vốn chuyện này không có gì lớn nhưng cô lại quay lưng đi không thèm nói gì khiến Tần Phong thấy tự ái.

Người ta thường nói:” Hai người yêu nhau mà lần đầu cãi nhau, ai xuống nước trước, thì sau này bất luận ai đúng ai sai, người đó vẫn là người thau cuộc”

Vì tự ái, tần Phong tự nhủ, anh tuyệt đối sẽ không xuống nước trước. Cầm điện thoại mở ra thấy gương mặt tươi cười của Hải Quỳnh, Tần Phong thở dài biết rằng mình mãi mãi là người thua cuộc, anh mệt mỏi bỏ điệnt hoại xuống tắt đèn đi ngủ, đợi ngày mai nắng lên.