Chương 17

OK. Cứ lập biểu đồ ngày hôm nay đã đi trệch hướng thế nào so với kế hoạch gốc mà tôi đã đặt ra sáng nay.

Mục tiêu: Nhìn giống như người phụ nữ gợi tình và thạo đời trong bộ đầm đẹp đẽ tôn dáng.

Kết quả: Nhìn giống như phiên bản nữa của Heidi/Munchkin với tay áo nylông phồng kinh tởm.

Mục tiêu: Đặt cuộc hẹn hò bất chính bí mật với Jack.

Kết quả: Đặt cuộc hẹn hò bất chính bí mật với Jack rồi không tới nơi được.

Mục tiêu: Làm tình tuyệt diệu cùng Jack trong một nơi chốn lãng mạn.

Kết quả: Có đùi gà nướng lạc trên thảm picnic.

Mục tiêu toàn cục: Phởn phơ.

Kết quả toàn cục: Hoàn toàn khổ sở.

Tất cả mọi việc tôi có thể làm là nhìn chằm chằm im thin thít xuống đĩa của mình, tự nói với bản thân mình rằng chuyện này không thể kéo dài mãi mãi được. Ba và Nev đã đùa cợt cả tỷ lần về chuyện Đừng Đề Cập Đến Connor. Kerry đã khoe với tôi cái đồng hồ đeo tay Thuỵ Sỹ giá 4000 Bảng của chị ta và khoe khoang về việc công ty của chị ta đang mở rộng ra nữa thế nào. Và bây giờ thì chị ta đang kể cho chúng tôi rằng chị ta đã chơi golf với vị sếp thừa hành của Hãng hàng không Anh quốc tuần trước và ông ta đã cố săn tuyển chị ta.

“Tất cả bọn họ đều cố thử việc ấy,” chị ta nói, đang cắn một miếng đùi gà to đùng. “Nhưng cháu nói với họ rằng, nếu tôi đã cần một công việc…” Chị ta nói nhỏ dần. “Anh cần gì à?”

“Xin chào mọi người,” một giọng lãnh đạm quen thuộc vang lên từ trên đỉnh đầu tôi.

Rất chậm rãi tôi ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt trước ánh sáng.

Đó là Jack. Đang đứng đó tương phản với bầu trời xanh trong bộ đồ cao bồi của anh. Anh khẽ mỉm cười gần như không thể nhận thấy được với tôi, và tôi cảm thấy trái tim mình nảy lên. Anh ấy tới để gặp tôi. Tôi nên biết trước rằng anh ấy sẽ tới.

“Chào!” Tôi nói, nửa chừng sửng sốt.” Mọi người, đây là…”

“Tôi tên là Jack,” anh ấy cắt lời tôi một cách vui vẻ. “Tôi là một người bạn của Emma. Emma…” Anh ấy nhìn tôi, mặt anh ấy đột nhiên bối rối. “Anh đã lo là em cần gì.”

“Ôi!” Tôi nói với một tiếng thở phào nhẽ nhõm. “Ôi được rồi, đừng bận tâm, mọi chuyện này tình cờ xảy ra mà.”

“Thật tiếc quá ! » Má nói. “Cậu không thể ít nhất ở lại uống một chút sao ? Jack, hoan nghênh cậu tham gia cùng chúng tôi, hãy ăn đùi gà hoặc thứ khoái khẩu nào đó. »

« Bọn con phải đi, » Tôi vội nói. « Không phải sao, Jack ? »

« Tôi e là chúng tôi phải đi, » anh ấy nói và đưa một tay ra để kéo tôi dậy.

« Xin lỗi, mọi người,” tôi nói.

« Chúng tôi không sao đâu ! » Kerry nói với tiếng cười mỉa mai không thay đổi. « Chị chắc em có một việc sống còn nào đó phải làm, Emma. Trên thực tế, chị chắc rằng toàn bộ cái sự kiện này sẽ sụp đổ nếu thiếu em ! »

Jack dừng lại. Rất chậm rãi, anh ấy quay lại.

« Để tôi đoán nhé, » anh ấy nói một cách thích thú. « Cô hẳn phải là Kerry. »