Chương 17

“Bác Rodriguez, có chuyện gì thế?” Giọng tôi khản đặc lại và nặng trịch vì nước mắt dâng lên ngân ngấn. Dượng Ray. Dượng Ray yêu quý của tôi.

“Ông ấy vừa bị tai nạn ô tô.”

“Vâng, cháu tới ngay… Cháu tới ngay đây.” Chất adrenaline ngập tràn trong huyết mạch, reo nỗi kinh hoàng khắp cơ thể tôi. Sao khó thở thế này.

“Họ vừa chuyển ông tới Portland.”

Portland ư? ông làm gì ở Portland thế?

“Họ chuyển ông bằng máy bay, Ana. Bác đang tới đó đây. Bệnh viện OHSU[47]. Ôi, Ana, bác không nhìn thấy chiếc xe. Bác không hề nhìn thấy nó…” Giọng ông ấy vỡ vụn.

[47] OHSU: viết tắt của Oregon Health & Science University, Đại học Khoa học & Y tế Oregon ở Portland, một thành phố thuộc tiểu bang Oregon, nước Mỹ.

Bác Rodriguez – không!

“Bác sẽ gặp cháu ở đó.” Bác Rodriguez nói nghèn nghẹn rồi tắt máy.

Nỗi khiếp đảm ghê gớm ập xuống, nhấn chìm tôi. Dượng Ray. Không thể nào. Tôi hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh, rồi gọi cho Roach.

“Ana?”

“Jerry à. Ba tôi.”

“Ana, có chuyện gì?”

Tôi giải thích một mạch, chỉ kịp dừng lại để thở.

“Đi đi. Dĩ nhiên cô phải đi rồi. Hy vọng ba cô sẽ không sao.”

“Cảm ơn ông. Tôi sẽ báo tin cho ông sau.” Tôi vô tình dập mạnh điện thoại xuống, nhưng giờ tôi chẳng quan tâm.

“Hannah!” Tôi gọi to, giọng đầy lo lắng. Một lát sau, chị thò đầu vào cửa và thấy tôi đang thu dọn túi xách và vơ giấy tờ nhét vào cặp.

“Gì thế, Ana?” Chị chau mày.

“Ba tôi gặp tai nạn. Tôi phải đi đây.”

“Ôi trời…”

“Hủy mọi cuộc hẹn hôm nay. Cả thứ hai nữa. Tôi sẽ phải hoàn thiện phần giới thiệu cho buổi ra mắt sách điện tử – các ghi chú lưu trong tệp tin chia sẻ rồi. Nhờ Courtney giúp nếu cần nhé.”

“Vâng,” Hannah khẽ đáp. “Hy vọng ông ấy không sao. Đừng lo gì việc ở đây. Chúng tôi xoay sở thể nào cũng xong.”

“Tôi sẽ làm việc trên BlackBerry.” Nỗi lo lắng in trên khuôn mặt tái nhợt của chị ấy suýt làm tôi gục xuống.

Ba ơi.

Tôi vơ vội áo khoác, túi và cặp.

“Tôi sẽ gọi nếu có việc cần.”

“Nhớ gọi nhé. Chúc may mắn, Ana. Mong ông ấy bình an.”

Tôi mím môi khẽ cười đáp lại chị, gắng giữ vẻ bình tĩnh rồi ra khỏi văn phòng. Tôi cố không chạy nháo nhào trên đường ra quầy lễ tân. Sawyer bật dậy quáng quàng khi tôi tới.

“Bà Grey?” Anh ta gọi, lúng túng khi thấy tôi.

“Chúng ta sẽ tới Portland – ngay bây giờ.”

“Được, thưa bà,” anh ta đáp, nhăn mặt, nhưng vẫn mở cửa ra vào.

Đi bộ bây giờ có khi tốt hơn.

“Bà Grey,” Sawyer hỏi khi chúng tôi chạy về phía bãi đỗ xe. “Xin cho hỏi lý do gì chúng ta lại có chuyến đi không theo kế hoạch vậy?”

“Chuyện của ba tôi. Ông ấy gặp tai nạn.”

“Tôi hiểu rồi. Ngài Grey biết chưa ạ?”

“Tôi sẽ gọi anh ấy khi lên xe.” Sawyer gật đầu rồi mở cửa sau chiếc Audi SUV, tôi leo lên ngay. Những ngón tay run lẩy bẩy của tôi lôi chiếc BlackBerry ra và bấm nút gọi Christian.

“Bà Grey ạ?” Giọng Andrea khô khan và nghiêm túc khi làm việc.

“Có Christian đó không?” Tôi lập bập.

“Ưm… Ông ấy ở đâu đó trong tòa nhà, thưa bà. Ông ấy để điện thoại lại chỗ tôi để sạc.”

Tôi thầm rên rỉ vì thất vọng.

“Phiền cô nhắn giúp là tôi gọi, tôi cần nói chuyện ngay với anh ấy. Chuyện khẩn.”

“Tôi sẽ cố tìm ông ấy ngay. Thỉnh thoảng ông ấy hay đi lang thang bên ngoài.”

“Phiền cô bảo anh ấy gọi tôi nhé,” tôi nài nỉ, cố ngăn nước mắt không tuôn trào.

“Chắc chắn rồi, bà Grey,” cô ngập ngừng. “Mọi việc ổn chứ ạ?”

“Không,” tôi lí nhí, không tin vào giọng mình nữa. “Hãy bảo anh ấy gọi cho tôi.”