Chương 17

Không lâu sau đó, vận mệnh lại cùng cô chơi một trò đùa càng hài hước hơn!

Vào một đêm trước khi nộp đơn thi thạc sĩ, chính là lúc mọi người liên hệ với giáo viên hướng dẫn và chọn chuyên ngành nghiên cứu, Lăng Lăng bất an hỏi Vĩnh viễn có xa không: “Em nên chọn ai làm giáo viên hướng dẫn đây?”

“Bạn bè của anh ở đại học T nói tổ đề tài của hiệu trưởng Chu của bọn em cũng tốt.”

“Em biết, nhưng giáo viên tổ đó đều rất khủng, không người nào đồng ý nhận em đâu.”

Anh vỗn dĩ đã dứt dạc đồng ý sẽ giúp Lăng Lăng tìm một giáo viên hướng dẫn tốt, bỗng nhiên lại nói với cô: “Để em theo Dương Lam Hàng, em đồng ý không?”

Cô thiếu chút nữa phun máu mà chết, vội vàng khẳng định lập trường: “Em có chết cũng không chịu!”

“Không cần quyết liệt vậy chứ, cũng đâu phải bắt em cưới anh ta đâu?”

Nhớ tới bản mặt xấu còn hơn Trương Kỳ kia, cô tức muốn ngứa răng: “Em chỉ liếc mắt nhìn hắn thôi đã thấy thực có lỗi với chính mình!!!”

“…”

“Hắn xem thường em như vậy, không có khả năng chịu nhận em đâu.”

“Em sai rồi! Anh ta đồng ý!”

“Không thể nào?!” Hăn ta nghĩ cái gì vậy, tại sao lại đồng ý dạy một sinh viên bị hắn bỡn cợt là không đáng một xu?

A! Một tia sáng lóe lên trong đầu cô: “Liệu có phải tất cả sinh viên đều không chịu nổi tính biến thái của hắn ta nên không có người chịu học với hắn không?

“…”

Thấy anh nãy giờ không nói gì, cô đột nhiên ý thức được mình không nên chỉ nghĩ đến cảm nhận bản thân mà quên mất sự khó xử của anh. Dù sao, cô cũng không phải sinh viên chuyên ngành Vật liệu, thành tích đại học cũng không tốt, lại bị hoãn tốt nghiệp một năm, phàm là giáo viên có lé mắt cũng sẽ không đồng ý nhận cô.

“Ngoài hắn ra không giáo viên nào khác muốn nhận em sao?” Cô thất vọng hỏi.

“Nếu anh nói đúng vậy thì em có cho rằng anh quá vô dụng, cái gì cũng không giúp được em không?”

“Không đâu, em biết anh đã cố hết sức.” Cô rầu rĩ vuốt vuốt tóc, bây giờ không thể đổi chuyên ngành, bởi vì khoa Vật liệu thi đề cấp một, Tin học và Điện đều thi đề cấp hai(*), khác biệt rất lớn. Hơn nữa, lớp phụ đạo Toán cô cũng học xong rồi, cô không có cách nào chỉ trong ba tháng còn lại tự học lý thuyết xác xuất!

Từ nhỏ đến lớn, cô vì nỗ lực mà trả giá không thua kém bất kỳ ai, nhưng số mệnh cố tình thích bắt nạt cô liên tiếp, khiến cho mọi cố gắng của cô cuối cùng đều trở nên vô nghĩa. Vì để có thể thi nghiên cứu sinh, suốt bốn tháng, mỗi ngày từ sáu giờ sáng cô đã đến thư viện chiếm chỗ, học đến khi đóng cửa mới về phòng ngủ, chịu đựng áp lực không ai tưởng tượng nổi, sống một cuộc sống ngày ngày chỉ biết ăn-học-ngủ cô đơn vắng vẻ, để rồi cuối cùng phải đi theo cái loại cấp trên không có nhân tính Dương Lam Hàng này.

Nghĩ đến đó, Lăng Lăng không nhịn được oán thán một câu: “Vận mệnh này của em… cũng bắt nạt người quá đáng đi!!!”

Trong lúc cô đang phiền muộn, trên màn hình xuất hiện một dòng hội thoại “ấm áp”: “Nếu em thật sự không có cách nào chịu được anh ta, anh sẽ giúp em liên hệ với giáo viên hướng dẫn khác… Em yên tâm, chỉ cần có anh ở đây, vận mệnh không có cơ hội bắt nạt em đâu…”

Cô cảm động thiếu chút nữa ôm màn hình khóc hu hu.

Từ khi ba bỏ đi, Lăng Lăng chưa bao giờ hy vọng lại có người đàn ông nào có thể đứng phía trước cô, vì cô che mưa chắn gió. Có được câu nói này, tâm ý này của anh cũng đủ để cô cảm thấy mãn nguyện.