Chương 17

[Bỗng chốc, Mạch Nhiên cảm thấy hình như anh vừa biến trở về làm Thẩm tổng công chính nghiêm minh, bất cận nhân tình.]

Mạch Nhiên không rõ vì sao Thẩm Lâm Kỳ lại đột nhiên muốn giúp cô “thu dọn tàn cuộc”. Xem tình thế hiện tại, Mạch Nhiên nghĩ “lo liệu hậu sự” có vẻ hợp với tình hình của mình hơn. Bởi vì thông thường gặp phải chuyện như vậy, loại sự tình bị xâm phạm cảnh quay trên giường này, thì các nữ diễn viên đều sẽ lựa chọn im lặng, cho dù có chút khí chất, nhưng mà đối với bên ngoài cũng đều lấp liếm che đậy, nói năng thận trọng.

Nói trắng ra là, trong cái vòng luẩn quẩn này, nữ diễn viên luôn luôn ở vị trí nhu nhược. Mặc kệ trước kia danh tiếng có tốt thế nào, hình ảnh có tốt đẹp đến mấy thì bị mắng chửi vẫn là phía người con gái. Dù sao đối với công chúng mà nói, mắng chửi một người phụ nữ dương hoa so với mắng chửi một nam nhân háo sắc đến hoang dâm vô độ vẫn khoái chí hơn.

Nói là như vậy, nhưng sự tình nếu liên quan đến vấn đề hình tượng của Mạch Nhiên, cô vẫn không thể qua loa đại khái. Mạch Nhiên quyết định tạm thời dẹp ân oán cá nhân sang một bên, nhanh chóng đánh răng rửa mặt, thu dọn ổn thỏa chuẩn bị theo Thẩm Lâm Kỳ đến công ty.

Khi Mạch Nhiên thay xong trang phục từ trong phòng đi ra, cô phát hiện Thẩm Lâm Kỳ cũng đã tự mình chỉnh đốn gọn gàng. Sáng sớm vào cửa thì lôi thôi lếch thếch không còn chút gì, ngoại trừ ít râu ở khóe miệng, còn lại có thể xem như là nhân mỗ cẩu dạng.

Mạch Nhiên nói: “Em không có dao cạo râu, chỉ có dao cạo lông, hay là anh dùng tạm?”

Thẩm Lâm Kỳ khóe miệng co rút một chút, trong miệng đơn giản phun ra hai chữ: “Không cần!”

“Đừng khách khí mà, anh lát nữa còn ra ngoài gặp mọi người, vẻ mặt như vậy e rằng không tốt lắm.” Mạch Nhiên thề thốt chân thành nhìn Thẩm Lâm Kỳ bảo đảm, “Em không ngại, thực sự không ngại”

Mạch Nhiên cho rằng Thẩm Lâm Kỳ khi nghe như thế, ít nhất sẽ tức đến thổ huyết, nhưng mà anh lại cười nhạt một tiếng, sâu xa mà nói: “Không nên khách khí, anh đương nhiên sẽ không khách khí với em.”

Cái này, đến lượt Mạch Nhiên trợn tròn mắt, lời này của Thẩm Lâm Kỳ có ý gì? Khó mà thành… Mạch Nhiên nghĩ là do chính mình đêm qua khiến cho Thẩm công tử ngủ cả đêm ngoài cửa, chẳng biết thế nào, bỗng nhiên có chút run sợ đứng lên.

Để phòng ngừa Thẩm Lâm Kỳ đối với mình tiến hành trả thù cực kỳ tàn ác, trên đường đến công ty, Mạch Nhiên quyết định cùng Thẩm Lâm Kỳ thương lượng một chút chuyện đêm qua… Không , hẳn là anh hiểu lầm mới đúng!

Mạch Nhiên nói: “Việc đó… ngày hôm qua em nghe thấy tiếng chân anh đi khỏi nên mới đi ngủ.”

“Ừ.” Thẩm Lâm Kỳ lái xe, hừ một tiếng, có vẻ hoàn toàn không có ý định đáp lại Mạch Nhiên.

Mạch Nhiên tiếp tục nói: “Sao em lại không biết anh quay lại nhỉ? Nếu như anh nói một tiếng, em lập tức sẽ mở cửa cho anh vào, thật đấy!” Mạch Nhiên nói đến đây, hận không thể tát cho mình một cái, quá chân chó! Làm một nữ tráng sĩ, Mạch Nhiên tối qua đã hào hùng đến vậy, thế nhưng hảo nữ không so đo thiệt thòi trước mắt, cho dù Thẩm Lâm Kỳ lúc trước có quá đáng đến đâu, chỉ cần anh sau này đừng có như vậy nữa là tốt rồi. Nhưng Mạch Nhiên vốn rất nhu nhược.

“Em sao tối hôm qua không nói được như vậy?” Thẩm Lâm Kỳ rốt cuộc cũng chịu để ý đến Mạch Nhiên, nói ra câu đó cũng không có ý tốt.