Chương 17

Nhâm Nhiễm cùng Gia Tuấn quay trở về quê nhà tại thành phố Z. Triệu Hiểu Việt tiếp đãi cô vô cùng chu đáo, bà đã dọn dẹp sẵn cho cô một căn phòng hướng về phía nam ở lầu 2 trong khu biệt thự, căn phòng được trang trí rất tao nhã và ấm cúng.

Kỳ Hán Minh chỉ về nhà ăn cơm một lần vào ngày mà họ trở về, ngoài ra ít khi về nhà đúng giờ. Triệu Hiểu Việt và Gia Tuấn đã quá quen thuộc với hành tung bất định của ông.

Gia Tuấn lớn lên tại thành phố này, tính tình lại khá ham chơi nên bạn bè nhiều vô hạn. Anh vừa đặt chân vào nhà là điện thoại reo liên tục, tiếp theo đó thì lịch hẹn hò, đi chơi, dã ngoại… được xếp kín. Ngày thứ hai sau khi về nhà, anh đã lái xe vi vu cùng bạn bè tận hưởng kì nghỉ.

Triệu Hiểu Việt lắc đầu than thở với Nhâm Nhiễm: “May mà nó đi học bên ngoài chứ nếu học ở đây, suốt ngày ăn chơi với đám cậu ấm này hệt như con ngựa hoang không ai giữ được, chắc tóc của dì cũng bạc sớm.”

Nhâm Nhiễm cười thầm, không tố cáo cuộc sống sinh viên của Gia Tuấn ở trường cũng ăn chơi ở mức độ tương tự.

Gia Tuấn dẫn Nhâm Nhiễm tham gia một số buổi dã ngoại mà anh cho là thích hợp với cô. Nhưng cô phát hiện, từ hồi anh nửa đùa nửa thật nói cô làm bạn gái anh, dường như anh đã nghiện một sở thích – thích chăm sóc cô như chăm sóc bạn gái trước mặt bạn bè. Bạn của anh cũng mặc nhiên hiểu họ là một đôi, điều này khiến cô ngượng ngùng, bối rối không ít.

Khi anh gọi cô đi chơi nữa, cô lắc đầu: “Không đi, không đi, không vui gì hết.”

Triệu Hiểu Việt cũng cau mày: “Tuấn con, một cô gái ngoan hiền như Tiểu Nhiễm, đừng suốt ngày dắt người ta vào trong quán bar, KTV chứ. Nơi đó toàn lui tới cô nàng không đàng hoàng, ăn mặc thì chả giống ai, trang điểm nhố nhăng, hơn nữa dù có những kiểu người nào, con cũng bớt lui tới đó đi.”

Nhâm Nhiễm cười giải vây cho anh: “Không hẳn đâu dì, bây giờ có nhiều sinh viên cũng thích hát karaoke. Con sợ ồn lại không thích uống rượu, không có đề tài nào để nói chuyện cùng nhóm bạn anh Tuấn nên tránh làm họ mất vui.”

“Được, được, được. Hôm khác anh ra bãi biển cắm trại câu cá rồi dắt em đi sau nhé.”

Nhâm Nhiễm cũng không phải cứ ở nhà suốt.

Trở về nơi cô sinh sống trước đây, cô không thể không nhớ về cuộc sống lúc trước. Với sự dẫn đường của Gia Tuấn, họ đã đến mộ của Phương Phi. Xưa nay cô rất sợ đến đó, hễ đặt chân vào đó là cảm giác đâu đó có tiếng vọng bên tai nhắc nhở cô và mẹ đã cách biệt mãi mãi, không thể bên nhau được nữa. Cô không thể tảo mộ như người khác, không thể đứng rất lâu trước linh vị để tưởng niệm người đã mất, cô chỉ nán lại một lúc thì đã thúc Gia Tuấn về. Thỉnh thoảng cô về thăm nhà quét dọn nhà cửa, lau chùi bụi bặm, mở cửa sổ cho thoáng. Cô còn trở về thư viện nơi mẹ làm việc trước đây và ở hẳn cả ngày trong thư viện. Mọi cảnh, mọi tình đều nhẹ nhàng chạm vào vết thương của cô, cô u buồn triền miên.

Dù sao cũng đang sống trong nhà người khác, cô không mong muốn cứ giữ vẻ mặt đau buồn hoài, cô cố gắng sinh hoạt bình thường, tránh để dì Triệu và Gia Tuấn lo lắng.

Cô thử liên lạc với vài người bạn trung học, tuy lúc đó cô bận bịu chăm sóc mẹ nên cũng chẳng có bạn thân nào rồi sau đó lại chuyển trường đến nơi khác. Nhưng bạn cũ hẹn gặp mặt xem phim, ăn uống, chia sẻ cuộc sống sinh viên với nhau thì cũng khá thú vị.