Chương 17

Tôi chân thấp chân cao bước vào công ty, không phải vì quá đau nên mới thế, mà là muốn giữ vững độ tin cậy của lý do đi muộn. Tôi tăng độ khập khiễng lên thêm chút nữa. Vừa đến công ty, việc đầu tiên tôi làm là tới văn phòng Ứng Nhan vấn an, kì thật là tôi muốn cho hắn thấy thương thế của tôi.

Lúc tôi đi vào, Ứng Nhan với Tiểu Lý đang vô cùng chuyên chú kiểm tra lại hóa đơn của mọi người trong công ty, trên bàn làm việc chất đống chồng cao chồng nhỏ cùng đủ loại hóa đơn. Hai người gục đầu xuống bàn nghiên cứu hóa đơn là thật hay giả. Trên mũi Ứng Nhan còn mang thêm cặp kính bình thường không thấy đeo, nhìn nhã nhặn hơn nhiều, cuối cùng cũng có được bộ dạng của thanh niên tài tuấn rồi. Nhưng mà lúc này Ứng tài tuấn lại đang căng mắt nghiêm trọng đối chiếu hóa đơn, mặt dại cả ra. Tôi thầm cảm thán trong lòng, Ứng Nhan ơi là Ứng Nhan, ngài làm thế này thật ra là vì cái gì, nên nói ngài trung thành với công tác của đơn vị hay nên nói ngài là con rùa sắt keo kiệt chi li đây?

Nghe thấy động tĩnh, Ứng Nhan ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc khi thấy tôi: “Nha Nha, không phải chân cô bị thương à? Sao không ở nhà nghỉ ngơi đi?”

Tôi lập tức chân chó đi tới, cười nịnh: “Vết thương nhẹ không động tới dây chằn, chỉ là vết thương nhỏ thôi, không có việc gì, buổi sáng đến muộn, tôi đến đây để làm đơn xin phép.”

Ứng Nhan vung tay lên: “Không cần đơn, chân cô không tiện đi lại mà vẫn còn ráng đi làm, rất có tinh thần cầu tiến.”

Khóe miệng tôi giật giật, không tiện đi lại? Cái từ kia như đang hình dung người tàn tật ấy, chẳng lẽ tôi giả bộ quá đà à?

Ứng Nhan đi ra phía sau bàn, rót tách trà, duỗi cánh tay một cái, nói với Tiểu Lý: “Nghỉ ngơi chút đi, làm nửa buối sáng rồi, cũng mệt hả? Buổi chiều tôi với cậu tìm vài người làm một chầu.”

Ánh mắt hắn ta rơi xuống đùi tôi, lóe lên, trong lòng tôi thầm kinh hãi, có dự cảm không hề tốt.

Quả nhiên, hắn ta nhấc điện thoại lên, bấm bấm mấy dãy số: “An An, tôi muốn mượn nhân viên của cô, đồ đệ cô chân bị thương, dù sao cũng không thể đi giao hóa đơn, sáng nay cứ ở chỗ tôi kiểm tra hóa đơn đi.”

An An trong điện thoại phản đối mấy câu, đại loại là nói không đủ nhân lực linh tinh đủ thứ, vẻ mặt Ứng Nhan bắt đầu trở nên mất kiên nhẫn: “Trước kia Nha Nha chưa tới thì một mình cô cũng làm được tốt đó thôi. Cô chịu khó một chút. Quyết định vậy đi, Nha Nha tới chỗ tôi giúp việc mấy ngày.”

Thôi rồi, tôi kinh hồn táng đảm nghe Ứng Nhan với An An nói chuyện. Chuyện này, An An không những phải trở về những ngày ngày đôn đáo làm việc trước kia, mà còn phải đối phó với ma nhân Ứng lão đại.

Tôi vô cùng hận mình, sao lại nịnh nọt chạy tới đây cơ chứ, tôi thế này gọi là tự chui đầu vào lưới, tự tạo nghiệt thì không thể sống, vậy mà còn liên lụy An An bị Ứng Nhan mắng cho một trận. An An, thật xin lỗi chị.

Ứng Nhan giáo dục An An qua điện thoại xong, quay về bàn, tôi chịu phận bất hạnh ngồi xuống cạnh Ứng Nhan, cùng Tiểu Lí bắt đầu dây chuyền sản xuất. Anh ta kiểm tra hóa đơn thật giả, tôi phụ trách đối chiếu với hóa đơn kim ngạch.

Tôi ngồi chưa tới một phút đồng hồ thì ngoài cửa có tiếng gõ lốc cốc, Ứng Nhan đang bị chôn trong đống hóa đơn đến phiền, đầu không thèm ngẩng lên, vô cùng không kiên nhẫn lên tiếng: “Mời vào.”