Chương 17

Colin Berkhamshire không phải một người dễ bị cợt nhả. Gã biết điều đó,
và luôn làm những người khác phải nhớ rõ. Nó giúp gã được rất nhiều bực dọc

trong khi cố thu thập tin tức. Một cái nhíu mày đơn giản là tất cả những gì cần

làm để khiến kẻ bị thẩm vấn vanh vách kể mọi bí mật thầm kín nhất để gắng

thoát hình phạt. Không, gã không phải một thằng đàn ông dễ tính.

Không may, Gillian Blackmour dường như không biết chuyện ấy.

Gã theo gót cô về đến thành, quắc mắt với đám nông dân và hiệp sĩ, giúp cô

thoát khỏi mấy vụ chạm chán ghê tởm.

Gillian vẫn chẳng biết gì. Nếu cô quay đầu lại và nhìn thấy cái chau mày, cô

chắc chắn sẽ hiểu mình đã sai lầm thế nào khi lơ là sự chú ý của gã.

Cơn giận của Colin tăng dần sau mỗi bước chân bám theo cô. Cô ta nghịch

ngợm gì trong cái làng này? Cô tìm đến căn lều phù thủy dễ như đã từng đến đó

suốt. Colin không tin vào phù thủy hay bùa mê, nhưng gã đã nghe những tin

đồn. Bất kể Gillian đang trù tính chuyện chi, nó chắc chắn báo trước điềm gở.

Và nếu cô gái này làm tổn hại Christopher…

Nếu bảo Colin sẵn lòng hướng về Christopher thì đó chỉ là một cách nói

giảm. Christopher không những là em rể gã, mà còn là một người anh em. Họ

từng bôn ba cùng nhau, chiến đấu cạnh nhau. Christopher đã cứu mạng Colin và

gã đang đền trả ân huệ. Tiếc thay Colin không thể giữ được đôi mắt cho

Christopher. Điều đó làm gã đau lòng hơn những gì gã thừa nhận.

Gã không ở lại Blackmour để chuộc lỗi. Gã có thái ấp riêng nên thỉnh thoảng

vẫn ghé thăm khi có dịp. Chính xác hơn, gã ở lại bên Christopher vì hắn vẫn là

gia đình duy nhất mà gã muốn chia ngọt sẻ bùi. Và vì Christopher cần gã. Colin

rất sẵn lòng thọc mũi vào bất cứ ngóc ngách tan hoang, hôi hám nào chỉ để đảm

bảo không một ai nhen nhóm bất cứ âm mưu gì gây hại đến Rồng xứ

Blackmour. Gã đóng vai trò làm người đưa tin của Christopher, gieo rắc khiếp

hãi vào tâm can của những kẻ muốn giao dịch với Blackmour.

Đôi mắt Colin sa sầm lại khi bám theo Gillian băng qua đại sảnh. Gã không

bao giờ nghi cô là một kẻ phản bội. Cô quá nhút nhát. Một cô gái bé nhỏ kém

quyến rũ và thiếu tự tin. Cô thậm chí có thể xinh đẹp nếu không dành quá nhiều

thời gian thu mình lại. Không phải gã ghen tị với cô. Sau khi nhìn thấy chiếc

đầm rách của cô ở Warewick, ả ngạc nhiên là cô vẫn còn sống.

Mặc dù vậy, nếu Gillian làm hại Christopher, cô sẽ biết ngay cuộc sống quá

khứ ở Warewick thực sự dễ chịu nhường nào nếu so với tương lai.

Gã theo cô xuyên qua hành lang ào đến phòng Christopher, sau đó đứng đợi

ngoài cửa một lúc, gã muốn chắc chắn bắt tận tay day tận trán hành vi phạm tội

của cô.

Gã hé mở cánh cửa, lẻn vào phòng. Gillian đang đứng bên bàn, bỏ cái gì đó

vào cốc.

“Đừng cử động”, Colin quát.

Gillian giật thót tim làm chất bột bắn tung tóe vào không khí. Colin sải bước

tới và trông thấy các loại thảo mộc rải rác trong tay cô. Gã trừng mắt.

“Định đầu độc lãnh chúa à?”, gã truy vấn.

Gillian hét lên khi cô ngã khuỵu trên gối và cố thu nhặt lại số thảo dược rơi

vãi từ trên bàn xuống dưới sàn.

“Ta bảo ngừng ngay, ả sát nhân!”

“Chúng không dành cho ngài ấy”, Gillian rên rỉ. “Chúng là của tôi!”

Colin rất hiếm khi sai lầm và gã nhận ra cảm giác đó khá bối rối.

“Của cô sao? Cô gái, tại sao cô muốn tự kết thúc mạng sống của mình?”

Gillian lờ gã và tiếp tục tìm kiếm các mẩu thảo dược rải rác. Colin khuỵu

xuống tóm lấy chiếc cằm cô, nâng mặt cô lên.

“Ta hỏi tại sao cô muốn kết liễu sinh mạng mình.”

“Tôi không có”, cô thì thầm, đôi mắt xanh nhòe lệ. “Đây là thảo mộc giúp

tôi xinh đẹp và có lòng can đảm. Như thế Christopher sẽ yêu tôi.”

Mắt Colin cay xè như thể chúng vừa thoát khỏi căn phòng đầy khói. Hỡi

Thánh nhân từ, gã nghĩ mình sắp khóc mất!

“Ta hiểu”, gã cộc cằn, gắng che giấu sự kinh ngạc của mình. “Can đảm và

xinh đẹp sao?”

“Và ngài đã làm chúng vung vãi hết rồi.”

Chưa lời buộc tội nào tổn thương gã nhiều như vậy. Gã bắt đầu phụ cô tìm

kiếm, nhặt từng chút một thứ bột nhìn từ xa thấy chúng có vẻ như món gì ăn

được. Rồi gã giúp cô thu gom những vật rơi trên bàn. Khi xong việc, gã cùng cô

gói tất cả trở lại túi da.

“Ta thực sự không thể nghĩ cô đang cố đầu độc Christopher”, gã nói với

hàng chân mày nhíu chặt.

Gillian nhìn vào gã, hai bên má ướt đẫm nước mắt. Tôi tha lỗi cho ngài, mặc

dù ngài đã hủy hoại cơ hội để tôi có được Christopher. Phu nhân Berengaria đã

tặng tôi phương thuốc nhan sắc và can đảm bí mật mà bà tích trữ, tôi tin chúng

là số thuốc cuối cùng.”

Colin hoài nghi, chủ yếu về chuyện Berengaria là một phu nhân và những

thứ thảo mộc này thực sự có thể làm con người ta xinh đẹp và dũng cảm. Nhưng

hắn chọn cách không nói quá nhiều. Gillian đang quẫn trí cùng cực, cô nghĩ thứ

thuốc đó không còn giúp ích cho mình nữa. Lần đầu tiên trong nhiều năm, Colin

nhận ra bản thân bị tác động bởi hương vị ngọt ngào của nữ nhân. Phải,

Christopher đã không chọn nhầm cô gái này.

Và nếu cô ta muốn tin rằng những thứ thuốc đó làm mình đẹp hơn, gã hoàn

hoàn sẵn lòng giúp đỡ. Nhưng, chết tiệt gã phải chắc chắn là cô không tự đầu

độc bản thân bởi chúng. Christopher đã yêu mến cô gái này. Mất cô ta hiển

nhiên gã sẽ gặp rắc rối.

“Ta nghĩ cô muốn chia sẻ chút ít”, Colin hỏi, cố ra vẻ vô tư, để Gillian không

nghi ngờ. “Chỉ thuốc làm đẹp thôi nhé. Ta đã có đủ sự dũng cảm rồi.”

Nụ rười e thẹn của Gillian hiện lên mê hoặc. Colin thề sẽ bảo Christopher

rằng hắn đã tìm được cho mình một cô gái quyến rũ nếu có dịp.

“Chỉ một chút thôi. Tôi cần chúng cho bản thân mình.”

Colin gật đầu trang trọng, như thể gã thực sự cho rằng thứ vớ vẩn này sẽ có

hiệu quả.

“Tôi tin cái này là thuốc xinh đẹp. Đây.”

Colin nhận lấy cốc rượu có rắc một ít bột làm đẹp bên trên. Khi uống, gã tự

hỏi bản thân thứ này có thực sự làm gã đẹp trai không. Dù điều đó chẳng hề làm

gã bận tâm, dĩ nhiên rồi. Đẹp mã chả bao giờ có ích cho một người đàn ông trên

chiến trường.

Gã chờ đợi, đến khi không cảm thấy muốn nôn mửa, gã mới chắc chắn

Gillian không tự đầu độc mình.

“Trông ta thế nào?”, gã hỏi.

“Ờ, không có nhiều thay đổi cho lắm.”

Colin nhìn vẻ tiu nghỉu trên gương mặt cô bèn vội hắng giọng.

Cô biết không, ta từng nghe những thứ này phải mất ít nhất một tuần mới có

hiệu quả. Có lẽ đó là trong trường hợp đối với đàn ông. Thử đợi vài ngày xem,

quý cô, hãy kiên nhẫn. Ta dám chắc chúng sẽ phát huy công dụng với cô tốt

hơn.”

Gillian gật đầu và nhấc cốc rượu của mình lên. Cô nhắm mắt uống cạn, như

thể đang cầu nguyện mọi thứ sẽ thành công.

“Gillian? Chúa ơi, Colin, ta ngửi thấy mùi của cậu”, Christopher gầm gừ nơi

ngưỡng cửa. “Ngươi đang chọc ghẹo gì phu nhân của ta vậy?”

“À” Colin đánh trống lảng, “bọn ta đang thảo luận về các cây thuốc”.

“Ta chắc rằng ngươi thảo luận đủ rồi. Ra ngoài đi, Colin. Ta muốn gặp

Gillian bây giờ.”

Colin vỗ vào lưng Christopher khi gã rời khỏi phòng đi thẳng xuống hầm

rượu, gã cảm thấy bản thân cần thứ gì đó thật mạnh để chuốc say mình.

Christopher nằm im trên giường, chờ đến khi Gillian ngủ thiếp đi. Hắn đứng

dậy, xỏ tất và đi giầy, sau đó xách kiếm rời khỏi phòng. Đã nhiều đêm liền hắn

không luyện tập, hắn có thể nhận ra mình đang kém dần. Đấu kiếm với kẻ thù

vô hình không chỉ tôi rèn cơ bắp, mà còn giúp hắn cân bằng tâm trí.

Những kỹ năng đã ghi nhớ vẫn cần thời gian gợi lại, ngay cả khi đó là những

điều Christopher từng thành thạo lúc còn trông thấy. Mất đi đôi mắt là điều

đương nhiên! Ngay đến chuyện đơn giản như cách vung kiếm cũng phải học từ

con số không. Ban đầu, hắn học cách di chuyển lưỡi kiếm của mình từ bên này

sang bên kia mà vẫn vững đôi chân. Hắn ngã dập mặt xuống đất vào lần đầu

bằng cú đẩy lực ra phía trước. Đó, dĩ nhiên, chỉ là trò mạo hiểm sau việc hắn

học động tác đỡ gạt mà không làm tiêu tùng hết cả bữa ăn của mình. Thánh thần

ơi, thậm chí bây giờ, nhớ tới cơn chóng mặt ấy cũng khiến hắn buồn nôn.

Hắn lắc đầu xua vội ký ức sải bước tiến tới. Bây giờ hắn có thể đỡ kiếm dễ

dàng và tạo ra những cú đâm vững chắc sau mỗi lần vung kiếm.

Hắn đi chưa được năm bước thì nghe tiếng ai đó bước theo mình.

“Colin?”

“Khốn kiếp. Christopher, ngươi tinh ý quá đó.”

Chistopher hằn học trong khi sải bước về phía trước. “Ta chẳng có gì để nói

với ngươi. Không thể moi được một đáp án nào từ Gillian về câu chuyện hai

người đã nói trong phòng ta. Vậy nên, ta sẽ giết ngươi, nếu ngươi thậm chí đã

hôn cô ấy khi mà ta không dám.”

“Ta à? Đời nào. Không phải vì cô ấy không duyên dáng. Theo ta thấy, mỗi

giờ trôi qua, vẻ đẹp của cô ấy càng lúc càng tăng.”

Christopher không đáp lại. Nhan sắc hoặc những khiếm khuyết của Gillian là

điều cuối cùng tồn tại trong đầu óc hắn. Với hắn, được ngủ cùng cô mới là ý

nghĩ đầu tiên và quan trọng nhất. Chúng liên tục xuất hiện. Cả ngày lẫn đêm. Cả

trong mơ và lúc tỉnh táo. Hắn không thể dập tắt mùi hương tinh tế tỏa ra từ

người cô cứ chực chờ choán lấy mũi hắn, cũng không thể xóa đi những ký ức về

mỗi buổi sáng thức dậy bên cạnh và thấy cô ôm hắn như ôm một cái chăn ẩm

ướt. Nhưng tất nhiên, cô sẽ không muốn hắn. Tại sao chứ, khi mà hắn có quá ít

thứ để trao cho cô?

Christopher lần từng bước hướng lên căn phòng trên tháp rồi chờ ở đó cho

đến khi hắn nghe tiếng chân Colin dừng lại phía sau.

“Chúng ta thắp nến được không?”, Colin hỏi.

“Được, nhưng ngươi tự lấy đi.”

Christopher làm động tác giãn cơ rồi bắt đầu thao tác với lưỡi kiếm. Đánh và

đỡ, đỡ và đánh. Đâm bên phải, cắt vào tay cầm kiếm, sau đó đâm vào tim, luôn

luôn là trái tim. Thời trai trẻ, Christopher theo đuổi một trường phái đấu kiếm

hào hiệp hơn, trì hoãn hạ sát vì phép lịch sự. Giờ thì giết phải nhanh, hoặc bị

giết. Hắn biết nếu mình đối mặt với một đấu thủ thực sự hắn sẽ may mắn đến kì

quặc nếu rời trận đấu với tay chân toàn vẹn, chưa nói tới sống chết. Hắn phải

công kích trực tiếp vào tim và không được bỏ lỡ mục tiêu của nùnh. Đó là cách

duy nhất để sống sót.

Christopher dừng lại khi nghe tiếng Colin bước trên những bậc thang, rồi

chờ đợi lần nữa trong lúc gã anh vợ bắt đầu cằn nhằn.

“Hay ta kể cho ngươi nghe về việc ta đã làm gì trong phòng ngươi hôm nay

nhé?”, Colin hỏi.

Christopher đâm kiếm tới và rút lại. “Tùy ý ngươi.” Hắn tập trung lực cho

một đòn khác.

“Vợ ngươi đã tới gặp một mụ phù thủy tên Berengaria vào sáng nay.”

Christopher sững lại giữa chừng, hầu như suýt ngã sóng soài. “Cô ấy làm

gì?”

“Ta theo dõi cô ấy vào làng, rồi quay về lâu đài. Ta sợ cô ấy định giết

ngươi.”

Christopher chỉ có thể đứng chống nạnh và thở hổn hển. Berengaria? Người

phụ nữ mà Gillian luôn gọi trong những cơn mê sảng à?

“Ngươi đang đùa”, hắn gắng nói.

“Ta không đùa. Cô ấy vào lều của họ một lúc lâu; sau đó quay về nhà. Và

rồi, vì lo lắng cho mạng sống quý giá của ngươi, ta đã theo Gillian vào phòng

ngươi, cáo buộc cô ấy là kẻ sát nhân.”

“Và?”

Colin khịt mũi. “Ngươi sẽ không tin điều ta sắp kể đâu.”

“Cứ kể đi.”

“Cô ấy mua thảo dược để biến mình trở nên xinh đẹp và can đảm. Như thế

cô ấy mới có thể chiếm được ngươi, nếu ngươi hiểu điều đó.”

Christopher tựa vào bức tường ngay sau lưng mình, rồi trượt dài xuống sàn

nhà. Hắn ngồi duỗi chân, cố gắng tiếp nhận những thông tin này.

“Cô ấy muốn chiếm lấy ta.” Hắn ngạc nhiên.

“Phải. Và cô ấy nghĩ mình không làm được nếu không xinh đẹp. Tại sao việc

đó lại quan trọng đến vậy, ta không biết.”

“Cô ấy hẳn đã nghe chuyện về Lina.”

“Không phải từ miệng ta.”

“Có vẻ từ cái miệng oang oang của thằng nhóc Jason”, Christopher bực bội.

“Nó đang tự hát tự nghe trong tư viện khi ta tìm nó vào buổi trưa. Gillian bỏ nó

lại với bốn vỏ rượu rỗng. Ta nghĩ nó đã kể vài chuyện không nên. Giờ thì, hãy

kể thêm về chuyện liên quan đến phu nhân của ta nào.”

“Cô ấy bỏ mấy loại thảo dược bùa chú vào cốc rượu rồi uống cạn thứ hỗn

hợp quái quỷ đó. Ta không nghĩ chúng gây hại.” Colin nói thêm, “vì ta đã tự

thân kiểm nghiệm”.

Gã dừng một chút. “Ta khẳng định phu nhân của ngươi rất không hài lòng

khi không thấy hiệu quả tức khắc trên gương mặt khốn khổ của ta.”

“Phải cần nhiều thảo dược hơn, bạn ta à.”

“Ừ”, Colin kiểu cách, “ngươi có thể sở hữu tất cả nhan sắc nhưng hãy nhớ

rằng ta có toàn bộ sức mạnh và trí tuệ. Cứ thoải mái giữ lấy cái mặt đẹp đẽ của

ngươi”.

“Và ngươi nên gắng giữ cái đầu trên cổ”, Christopher đề nghị, “bằng cách để

ta yên. Ta có nhiều chuyện phải suy nghĩ”.

Hắn nghe Colin làu bàu nguyền rủa, cầm lấy nến và rời khỏi căn phòng.

Christopher ngồi nguyên đấy ngẫm nghĩ. Vậy là Gillian muốn chinh phục hắn.

Tại sao, nhân danh mọi phước lành của đấng trên cao, sao cô ấy lại muốn một

người chồng mù lòa? Bởi vì cô không có ai khác? Hay vì cô không còn lựa chọn

nào?

Không, nếu cô ấy không quan tâm đến hắn, chỉ cần đơn giản chịu đựng sự

chăm sóc của hắn rồi kiếm một người tình. Đó là chuyện xảy ra hầu như thường

ngày trên toàn cõi nước Anh.

Cô muốn chlếm được hắn. Tại sao?

Không phải vì vàng bạc. Cô đã có rồi. Và chắc sẽ không dùng vàng để chống

lại hắn. Qua kinh nghiệm đau buồn, hắn biết rằng Gillian không có khả năng là

kẻ phản bội. Và càng không thể vì cô muốn tổn thương hắn. Không phải cô đã

nói trong cơn mê sảng rằng cô yêu hắn? Đó hoàn toàn có khả năng là sự thật

phải không?

Cứ nghĩ về việc cô tìm đến một phù thủy làng xin thuốc biến mình thành

xinh đẹp để có thể chiều lòng hắn là biết.

Hắn đứng dậy rời căn phòng trên tháp, xuống cầu thang mà không cần nghĩ

ngợi, đi một mạch về phòng mình. Hắn vào trong và cài chốt cửa, lẳng lặng

bước đến gần giường và cởi quần áo Gillian không cựa mình cho tới lúc hắn

trườn vào tấm chăn nằm cạnh cô.

“Christopher?”

“Ừm”, hắn đáp, vươn tay kéo cô lại gần. “Đến đây, để ta sưởi ấm giúp em.”

“Ngài vừa đi đâu vậy? Em tưởng ngài rơi khởi giường.”

Christopher mỉm cười. Gillian chẳng bao giờ ý thức rõ về những gì mình nói

trong khi ngủ.

“Không, cô gái, ta ra ngoài dạo một vòng.”

“Hmmm”, cô thì thầm. “Giờ ngài sẽ ở lại, đúng không?”

Hắn cúi đầu đặt môi lên trán cô. “Phải, ta sẽ ở lại.”

“Em thấy rất an tâm”, cô lẩm bẩm, rồi ngủ thiếp.

Ồ, đơn giản là không có lời khen nào tốt hơn. Christopher vòng tay ôm lấy

cô và nhắm mắt. Ngọt ngào, khiêm nhường, ôn tồn, Gillian cảm thấy an tâm vì

hắn. Ai mà nghĩ tới chứ? Chỉ mình Gillian có thể bước thẳng vào hang rồng và

thuần hóa triệt để một con quái thú, điều mà không thiếu nữ nào khác trong

nước Anh có khả năng làm được.

Kể cả Lina. Ừ thì, cô ta đã tổn thương hắn đủ sâu bằng những lời cay độc

sau khi hắn bị thương, nhưng có những chỗ trong lòng hắn ả không bao giờ có

thể đến gần và chạm vào được.

Những chỗ mà Gillian đã tuyên bố chủ quyền.

Christopher cảm thấy những bức tường bao quanh tim mình đổ sụp hoàn

toàn, nỗi hoang mang cuồn cuộn trong lồng ngực. Ôi, cô có khả năng hủy hoại

hắn dễ biết chừng nào nếu quay lưng với hắn ngay lúc này!

Gillian cựa mình. Christopher vẫn nằm yên lúc cô đặt tay lên ngực hắn, vuốt

ve hắn như cô vẫn làm với Wolf mỗi khi nó cáu.

“Suỵt”, cô khe khẽ xoa dịu. “Christopher, ngài đang nằm mơ. Chỉ là cơn ác

mộng thôi. Hãy yên tâm.”

Trong một tích tắc, Christopher không nói được ai đang mơ và ai đang tỉnh.

Những cử động của Gillian chậm dần và ngừng hẳn. Christopher thở ra chầm

chậm, cảm nhận sự căng thẳng tiêu tan khỏi mình. Gillian sẽ không rời xa hắn.

Cô cần hắn.

Và, Thánh thần cứu rỗi, hắn cần cô, cần sự dịu dàng, tâm hồn ngọt ngào của

cô. Trái tim cô ngây thơ và thuần khiết, như một sự đối lập với hắn. Kỳ lạ,

nhưng lần đầu tiên hắn nhận ra mình cần học cách tin tưởng hệt như cô đã từng.

Hắn đặt một nụ hôn lên tóc cô.

“Đừng rời bỏ ta”, hắn lẩm bẩm, không lấy làm ngạc nhiên khi lời lẽ ấy thoát

ra từ miệng.

Và, như thế Gillian nghe được, cô ôm hắn chặt hơn.

Christopher muốn khóc.