Chương 17

Nửa đêm, hành lang khu chung cư vô cùng yên tĩnh, chỉ có ánh đèn chiếu sáng.

Giản Dao đứng trước cánh cửa lớn màu đen nặng nề. Nhớ đến ám hiệu vừa đoán ra, lòng cô lạnh toát.

Giản Dao bấm chuông nhưng bên trong mãi vẫn không có động tĩnh.

“Cộc… cộc… cộc…” Cô lại gõ cửa, vẻ gấp gáp. Điện thoại di động của Giản Dao đổ chuông. Là Bạc Cận Ngôn gọi, giọng nói trầm thấp của anh có vẻ uể oải: “Em bị mộng du đây à? Bây giờ là một giờ sáng.”

“Anh đang ở trong nhà à? Mau mở cửa!”

Chưa đến một phút sau, cánh cửa mở toang. Bạc Cận Ngôn mặc áo choàng tắm, đầu tóc ướt rượt, đứng sau cánh cửa. Cổ áo anh mở rộng, để lộ bộ ngực trắng trẻo, trên đó còn đọng mấy giọt nước.

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn Giản Dao, mỉm cười, nói: “Em có thể thay đổi ý định, điều kiện là sáng mai chuẩn bị bữa sáng cho tôi.”

Giản Dao vội giải thích: “Tôi… không phải…” Nhưng đã quay người, đi vào nhà.

Giản Dao nhanh chóng đi theo anh.

Kể từ lần đi xem nhà, Giản Dao chưa từng đặt chân vào căn hộ này. Trong phòng vẫn là ánh sáng tối mờ, phía đối diện vẫn là tấm rèm cửa tầng tầng lớp lớp màu đen như lần trước. Chỉ có điều, bây giờ ở giữa phòng khách đặt một bồn tắm màu trắng cỡ lớn, trông rất nổi bật. Bồn tắm đó lớn gấp đôi bồn tắm trong căn hộ của cô, bốc hơi nghi ngút. Rõ ràng Bạc Cận Ngôn vừa tắm ở đây. Trên chiếc ghế vuông nhỏ ở bên cạnh đặt một cái ly thủy tinh chân cao, bên trong đầy… nước trà màu vàng chanh óng ánh.

Bạc Cận Ngôn ngồi xuống sofa, vắt tréo đôi chân dài, nhìn Giản Dao chăm chú. “Em nói đi. Xảy ra chuyện gì mà nửa đêm em mặc áo ngủ, chạy xuống nhà tôi thế này? Trông giố…” Ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô. “Một con chim nhỏ hoảng hốt.”

Giản Dao ngồi đối diện Bạc Cận Ngôn. “Lý Huân Nhiên vừa gửi email về con số viết bằng máu cho anh.”

Bạc Cận Ngôn cầm chiếc laptop màu bạc trên chiếc bàn trà, đặt lên đùi. Mắt anh dán vào màn hình, hai tay gõ bàn phím. Sắc mặt anh bỗng tối sầm. Chỉ vài giây sau, Bạc Cận Ngôn gập màn hình lại, bỏ chiếc laptop sang một bên. Khi anh đứng dậy, Giản Dao thấy ánh mắt anh thờ ơ, dường như tỏa khí lạnh.

Cô nói khẽ: “Nếu đổi thành chữ cái tiếng Anh…”

Bạc Cận Ngôn quay người, đi vào căn phòng bên trong. Giản Dao không do dự, lập tức đi theo anh. Đây là thư phòng của Bạc Cận Ngôn. Bên trong phòng đặt một cái giá sách cực lớn với đầy hộp đựng hồ sơ, cao gần đến trần nhà, trông rất hoành tráng. Giản Dao đứng bên cạnh Bạc Cận Ngôn. Anh giơ tay với, rút ra một hộp hồ sơ. Giản Dao để ý thấy hộp này lớn hơn các hộp khác. Một bên hộp viết hàng chữ tiếng Anh: “Tên biến thái ăn thịt người Hoa tươi California, năm 2007-2011”.

Bạc Cận Ngôn rút một tập tài liệu, nhanh chóng mở xem. Giản Dao nhìn chăm chú gương mặt nghiêng của anh hỏi: “Tại sao Tôn Dũng để lại thông tin đó?”

“Không phải hắn.” Bạc Cận Ngôn trả lời, anh nói rất nhanh. “Tổ hợp mật mã này tuy đơn giàn nhưng đầu óc Tôn Dũng không thể nghĩ ra. Hơn nữa, dựa vào mô thức hoang tưởng của hắn, dù để lại tín hiệu cũng là tín hiệu về vật tổ sát thủ hay kỵ sĩ thánh đường gì đó.”

Giản Dao giật mình. “Lẽ nào Tôn Dũng chỉ là con rối, có kẻ đứng sau giật dây hắn phạm tội?” Cô đảo mắt qua đống ảnh xác chết trong tay Bạc Cận Ngôn. “Tên tội phạm của anh lúc ở Mỹ?”

Bạc Cận Ngôn lắc đầu, nơi đáy mắt ẩn hiện ý cười chế giễu. “No, biến thái có thể là bẩm sinh nhưng không phải bộc phát trong ngày một, ngày hai. Hành vi biến thái của Tôn Dũng phù hợp với quá trình trưởng thành hai mươi chín năm của hắn. Hơn nữa, hắn giết mấy nạn nhân đầu tiên trước khi tôi về nước. Tôi về Trung Quốc, về thành phố Đồng là quyết định tạm thời. Do đó, Tôn Dũng không phải bị kẻ khác chỉ đạo phạm tội để thách thức tôi.”