Chương 17: Bánh bao đậu đổ bị bỏ rơi rồi

Hôm sau trên mạng, Trác Yến thấy Trương Nhất Địch nhắn lại cho cô.

Anh kể cho cô nghe một câu chuyện cười.

Ngày xưa có một vị hoàng tử, chàng bị một á phù thủy để ý.

Ả ta muốn lấy hoàng tử, nhưng hoàng tử không nhận lời.

Vì hoàng tử đã có người yêu, đó là một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần.

Ả phù thủy bị từ chối nên cảm thấy rất tứ giận, giáng lời nguyền xuống chàng hoàng tử – mỗi năm chàng chỉ có thể nói nhiều nhất là một từ.

Cho dù là thế, hoàng tử cũng không khuất phục.

Để tỏ tình với người chàng yêu, chàng đã đợi năm năm, không hề mở miệng.

Đến năm thứ năm, cuối cùng chàng đã có thể đến trước mặt công chúa.

Chàng tỏ tình với nàng: “Công chúa, ta yêu nàng!”.

Những kết quả là công chúa chỉ nói một từ đã khiến hoàng tử suýt nữa thì ngất đi.

Đoán xem công chúa đã nói gì?

Công chúa nói: “Gì?”.

Kể xong, Trương Nhất Địch hỏi.

Bánh Bao Đậu Đỏ xem xong có thấy vui không?

Trác Yến xem xong, phản ứng đầu tiên là đập bàn cười ha hả.

Cô thấy rất thú vị.

Nhưng cười mãi rồi, nước mắt tự dưng rơi xuống.

Lời tỏ tình của chàng hoàng tử, không phải ai muốn cũng có, ả phù thủy cho dù uy hiếp chàng bằng lời nguyền nhưng vẫn không thể có được tình yêu của chàng.

Chàng chỉ để lại cho nàng công chúa chàng yêu.

Lời tỏ tình của chàng, tuy chỉ năm từ ngắn ngủi – năm từ này đối với kẻ khác thực sự là quá bình thường, nhưng đối với chàng, đó lại là những từ chàng khổ tâm chờ đợi năm năm ròng rã mới có thể nói ra.

Trong năm năm đó, ai có thể hiểu được chàng đã chịu đựng bao nhiêu nỗi buồn và cô đơn?

Nhưng cô công chúa ngốc nghếch không biết gì kia, chỉ dùng một từ đã dập tắt năm năm của chàng trong tích tắc.

Cô bẫng thấy mình có phần giống với nàng công chúa khờ khạo khiến người ta bực mình kia, hoặc thực sự cô còn đáng ghét hơn nàng ta – thính lực của công chúa chỉ kém ở tai, còn cô, lại kém ở trái tim.

Quãng thời gian đã qua, rất nhiều việc cô đều không lắng nghe bằng trái tim; cõ lẽ rất nhiều lần trong vô ý, cô đã làm tổn thương chàng hoàng tử kia.

Cô nhìn mẩu chuyện cười rất lâu rất lâu.

Sau đó di chuột, lại thay đổi chữ ký…

Bánh Bao Đậu Đỏ muốn nói lời xin lỗi…

Mấy hôm sau Trác Yến lại nhận được tin nhắn của Trương Nhất Địch.

Bánh Bao Đậu Đỏ không cần xin lỗi. Bánh Bao Đậu Đỏ chỉ cần vui vẻ là được.

Bánh Bao Đậu Đỏ không có lỗi, thứ có lỗi chỉ là thời gian.

Trác Yến lặp đi lặp lại trong lòng câu cuối:

Bánh Bao Đậu Đỏ không có lỗi, thứ có lỗi chỉ là thời gian.

Lẩm nhẩm mấy lần, cô bỗng thấy lòng mình thật bình thản. Mọi buồn bã phiền toái, đau khổ oán hận trước kia như đều được giải tỏa trong tích tắc.

“Phải, cõ lẽ thực ra chúng ta đều không có lỗi, thứ cõ lỗi chỉ là thời gian”.

Dù là Đổng Thành, Lâm Quyên hay Ngô Song, họ và cô đều đã từng có quãng thời gian vui vẻ.

Khi ấy, thời gian của họ chưa phạm lỗi, nên đều để lại cho họ những hồi ức tươi đẹp; còn hiện nay, là thời gian đã xảy ra chút vấn đề, nó không sắp xếp ổn cho thứ tự xuất hiện của từng người, mới đẫn dến quá nhiều những điều không vui.

Thực ra thứ sai lầm chỉ là thời gian, còn họ, có sai gì đâu? Mỗi người đều chỉ đang theo đuổi cuộc sống bản thân muốn, không phải sao?

Trác Yến bỗng cảm thấy cô đã trưởng thành hơn.

Cô cảm thấy tuổi thanh xuân một năm nay có chút nặng nề; nó khiến cô hiểu rằng thế nào gọi là buồn, cũng vô thức dạy cô hiểu được khoan dung như thế nào – mỗi người đều không thể xem là có lỗi, thứ có lỗi, chỉ là thời gian.

Năm thứ ba vội vã trôi qua không để lại chút dấu vết nào, chớp mắt Trác Yến đã lên năm thứ tư.

Có lúc cô thấy mình như đang mơ, ban đầu cô vẫn còn là một nửa đứa trẻ chưa hết non nớt, không biết bao giờ mới tỉnh; nhưng cũng chính trong giấc mơ này, cô phát hiện ra dáng vẻ của bản thân bất giác đã dần dần thay đổi – từ bao giờ mà cô đã giống một người trưởng thành rồi?

Nhưng khi tỉnh cơn mơ này, có phải cô đã tóc bạc da mồi? Khi đó bên cạnh cô có phải vẫn còn một người, cũng tóc trắng như nhau, cũng da dê nhăn nheo như nhau, cũng đi đứng chậm chạp không vững như nhau? Họ có phải mỗi ngày đều nắm tay nhau đứng trước của sổ, qua đôi mắt đã kèm nhèm nhìn mặt trời tuyệt đẹp xuất hiện trên bầu trời trong xanh bao la?

Cô rất mong sẽ có một người như thế có thể luôn ở cạnh cô, rất mong hai người có thể từ từ già đi trong cơn mơ dài của thời gian, rất mong rằng hai người họ với gương mặt nhăn nheo khi nhìn nhau, ánh mắt vẫn còn ánh lên tình cảm.

Cô rất mong, người đó là Đổng Thành.

Từ học kỳ hai của năm thứ ba, mọi người đã bắt đầu bàn tính cho tương lai của chính mình.

Trác Yến luôn chuẩn bị học lên thạc sĩ sau khi tốt nghiệp, không hề quan tâm kỹ đến những chuyện như tìm việc, đi du học… Cô cảm thấy những việc đó không liên quan gì đến cô.

Nhưng một cuộc điện thoại của Đổng Thành đã làm rối loạn mọi kế hoạch của cô.

Có lúc cô thật sự không hiểu, tại sao Đổng Thành đã quyết định rồi mà luôn thay đổi; còn điều cô không hiểu hơn nữa là chính cô – tại sao cô lúc nào cũng thỏa hiệp và khoan dung với mọi thay đổi của cậu?

Thực ra, không khoan dung thì sao? Quyền lựa chọn chưa bao giờ nằm trong tay cô.

Đối với cô, ngoài cam chịu ra, thì là rút lui.

Đã kiên trì bao lâu rồi thì làm sao có thể nói lui là lui? Nên đành tiếp tục cam chịu.

Đổng Thành đã nói qua điện thoại thế này: “Học kỳ sau tôi có cơ họi đi du học ở Úc, nên tôi muốn thay đổi kế hoạch học cao học ban đầu. Yến Tử, lúc cậu về nhà chẳng có nói trường cậu vừa thiết lập quan hệ bạn bè với một trường đại học ở Úc sao? Tôi nhớ cậu còn nói là trường các cậu và các trường bạn ở các nước có thể trao đổi sinh viên; thế nào, có muốn thử không? Chúng ta cùng đi du học ở Úc nhé!”.

Đổng Thành nói rất hào hứng, như thể tương lai xán lạn tuyệt đẹp đã trải thảm ngay trước mắt mà không vấp phải cản trở nào.

Trong lúc cao hứng, cậu như không hề nhận ra sự bất ngờ và khó xử của Trác Yến.

Nếu muốn trao đổi du học sinh để đi Úc thì cuối học kỳ trước đã phải chuẩn bị rồi; đến lúc này mới thay đổi ý định không học cao học mà đi du học, trừ phi có quan hệ với lãnh đạo nhà trường, nếu không thì đừng mơ mộng hão huyền trong danh sách đi du học có tên mình.

Gia đình của cô là một gia đình bình thường không thể bình thường hơn, bắt cô tìm một chút quan hệ với lãnh đạo nhà trường, đối với cô mà nói cũng chẳng dễ hơn việc bảo cô giữ gìn hòa bình cho toàn thế giới.

Cô phải làm sao đây? Một quyết định thay đổi vào phút chót thế này, thực sự khiến cô cảm thấy trở tay không kịp.

Cô vẫn đang ngần ngại thì Đổng Thành bên kia đã có vẻ sốt ruột.

“Yến Tử, sao cậu không nói gì? Thế nào, có muốn cùng đi du học Úc không?”. Đối phương bên kia hỏi dồn.

Trác Yến nghĩ ngợi, hỏi: “Lâm Quyên thì sao? Bạn ấy… cũng đi chứ?”.

Đổng Thành đáp: “Bạn ấy vẫn chưa nghĩ xong. Còn cậu?”.

Trác Yến bỗng thấy mừng rỡ.

Không kịp nghĩ gì nhiều, cô lập tức gật đầu nhận lời: “Mình đi! Mình đi!”.

Hơn ba năm rồi, đây là lần đầu cô cảm thấy giữa cô và Đổng Thành vẫn còn có chút cơ hội khi có thể thoát được Lâm Quyên như cái bóng luôn đeo bám theo.

Cho dù con đường phía trước chông gai đến mấy, cho dù không dễ có tên trong danh sách, vì cơ hội hiếm có này, cô nhất định phải vận toàn lực thử một lần!

Trác Yến bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị mọi việc.

Cô tìm kiếm một khối lượng lớn tài liệu, nghiêm túc nghiên cứu xem phải bắt tay vào chỗ nào thì mới nắm được cơ hội đi Úc nhiều hơn.

Vì đây là năm đầu tiên thiết lập quan hệ hữu nghị với trường bên Úc, nên những người muốn đi rất nhiều, ngược lại danh sách được đi sẽ càng ít; lại thêm thời gian chuẩn bị của Trác Yến trễ hơn người khác nên cô rất lo là cuối cùng mình sẽ không đi được.

Khi cô khổ sở đến mức gần như ăn uống không nổi vì chuyện này, Tiểu Dư cuối cùng đã chỉ ra một con đường sáng suốt cho cô.

“Văn Tĩnh, cậu có nhớ hồi năm nhất có lần Ngô Song đến phòng chúng ta trò chuyện, khi nói chuyện bạn ấy hớ hênh, nói rằng ông cậu của bạn ấy có làm việc trong trường chúng ta không?”.

Trác Yến nghe mà miệng chữ O mắt chữ A: “Thật hay giả đó? Có chuyện này nữa à? Sao tớ chưa từng nghe? Chắc cậu không nằm mơ ra đó chứ?”.

Tiểu Dư chỉ muốn bóp chết Trác Yến.

“Làm ơn đi! Tớ thật không biết IQ của cậu ở đâu nữa?”. Cô nàng thuận tay chỉ Lộ Dương, hỏi: “Lộ Dương nói xem, Ngô Song có phải là từng hớ miệng không?”.

Lộ Dương gật đầu không do dự: “Ừ! Bạn ấy nói ông cậu làm ở phòng Hợp tác quốc tế!”.

Lộ Dương nói xong, Tiểu Dư và hai người còn lại đều nhìn Trác Yến chằm chằm, đợi cô phản ứng.

Phải đến mấy giấy sau Trác Yến mới hiểu ra chuyện gì.

Cô “á” một tiếng, vỗ đùi nhảy cẫng lên: “Trời ơi, tớ bị gì thế này! Đúng là ‘liễu ám hoa minh khổ tận cam lai’ rồi!”. Cô luồn đến cạnh Lộ Dương và Tiểu Dư, nắm tay họ đặt lên ngực với vẻ cảm động vô vàn, sôi nổi nói: “Tiểu Dư, Lộ Dương! Cảm ơn các cậu! Cảm ơn lỗ tai ngoan ngoãn lúc nào cũng dựng lên nghe ngóng, trái tim tràn đầy sự nhiều chuyện của các cậu!”.

Tiểu Dư mặt không biểu cảm rút tay lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô: “Làng quê nhà cậu cảm ơn người ta thế này hả? Còn nữa, đừng vui mừng quá sớm, có thời gian nói nhảm với bọn tớ ở đây thì chi bằng nghĩ thử xem nen thuyết phục Ngô Song giúp cậu thế nào đi! Cậu còn nghĩ là hai người vẫn tốt đẹp như hồi năm thứ nhất à? Đừng nghĩ tốt nhé! Tớ thấy là bây giờ chưa biết chừng cô nàng rất ghét cậu đấy!”.

Lộ Dương lúc lắc đầu lặp lại như một cái máy đọc: “Không phải đâu, không phải đâu! Nghĩ kế đi nghĩ kế đi, ha! Nghĩ kế thật hay vào! Cô ta chắc chắn rất ghét cậu, rất ghét cậu!”.

Mặt Trác Yến xị xuống.

Phải rồi, cô thực sự vẫn nghĩ rằng cô và Ngô Song vẫn thân mật như hồi mười chín tuổi; nhưng trên thực tế, Ngô Song hai mươi mốt tuổi của ba năm sau đó nhìn thấy Trác Yến hai mươi mốt tuổi, thì trên gương mặt đã không còn nụ cười chân thành nữa.

Trác Yến buồn bã thở dài.

Dù sao đi nữa, cô vẫn phải thử.

Chí ít thì Ngô Song sẽ nghĩ thế này: Nếu cô đi Úc, thì sau này không còn ai có thể phân tán sự chú ý của Giang Sơn nữa.

Nghĩ như thế, Ngô Song có lẽ sẽ chịu giúp cô.

Trác Yến tự an ủi mình như vậy.

Đồng thời cô cũng bắt đầu trách móc bản thân.

Cổ nhân đã nói, cá và gấu không thể có được cả hai, cô lại cứ không tin, cho rằng cô và Giang Sơn, Ngô Song nhất định có thể tìm thấy một sự cân bằng hài hòa, giữ vững tình bạn giữa cô và họ với cả tình yêu của họ nữa.

Nhưng thực tế là không chỉ không tìm thấy cân bằng, mà thậm chí sự hài hòa trước kia cũng bị phá vỡ hoàn toàn.

Nghĩ đến đây, cô bỗng thấy khổ sở vô cùng.

Chẳng lẽ cô chỉ có thể giữ lại tình bạn với một trong số họ? Chẳng lẽ thật sự không thể vui vẻ hòa hợp cả ba người như trước kia?

Hai người họ đều là bạn thân của cô, cô thật sự không muốn mất đi bất kì ai…

Qua một đêm trằn trọc suy nghĩ, hôm sau Trác Yến quyết định liều gặp Ngô Song để thử một lần.

Dù thế nào thì cũng phải liều thôi.

Giờ nghỉ trưa cô gọi Ngô Song ra ngoài.

Ngô Song vẫn tỏ ra lạnh nhạt.

Cô gồng mình kể mọi chuyện, nói ra suy nghĩ trong lòng như sắp phải chịu án tử hình: “Song song, mình muốn nhờ cậu một việc… Cậu có thể giúp mình tìm chút quan hệ chỗ cậu của cậu, cố gắng một chút, mình… mình muốn đi du học ở Úc… Vì… vì Đổng Thành cũng đến đó…”.

Những điều cần nói đã nói hết. Trác Yến như phạm nhân sắp bị đưa đi chặt đầu – không dám hy vọng gì, kìm nén ảo tưởng rằng sẽ có kỳ tích xảy ra – nôn nóng đợi Ngô Song trả lời.

Cô quan sát tỉ mỉ biểu hiện của Ngô Song.

Ngô Song vẫn luôn mỉm cười, nụ cười đó như một bức bình phong che chắn rất tốt, vừa hoàn hảo vừa kín kẽ, ngăn cản mọi biểu cảm thực sự của chủ nhân.

Trác Yến thấp thỏm không yên.

Trong lúc chờ đợi, cô nghĩ mình thật sự mặt dày. Biết rõ không được người ta yêu mến mà vẫn bất chấp tất cả đến tìm người ta xin giúp đỡ.

Thậm chí cô còn có cảm giác mất mặt – cô nghĩ từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ phải nịnh nọt cầu cạnh ai như thế này bao giờ.

Ngô Song mãi không nói gì, Trác Yến càng lúc càng thấy tuyệt vọng, căng thẳng tột độ khiến miệng cô thoát khỏi tầm kiểm soát của đại não – khi cô chưa phản ứng ra mình đang nói gì, thì mẫy câu này đã vượt sự khống chế nhảy ra:

“Song Song cậu… cậu biết đó… mình… xưa nay mình nằm mơ cũng muốn ở cạnh Đổng Thành; mà lần này thật sự là cơ hội cuối cùng của mình rồi! Xin cậu nhất định phải giúp mình! Đợi mình đi Úc rồi sẽ không còn gây phiền phức cho các cậu nữa…”.

Sau đó khi đã tỉnh lại, Trác Yến mấy lần muốn tát vào miệng mình.

Cô hận cái miệng ngốc nghếch của mình. Rõ ràng là muốn đối phương biết cô không có ý xen vào, nhưng kết quả là nói như thể đang uy hiếp người ta vậy.

Những câu này nghe như cô là một kẻ vô lại xấu xa – như thể một khi cô không đi được thì sẽ làm những chuyện phá hoại Ngô Song và Giang Sơn vậy, thế nên Ngô Song nhất định phải tính toán rõ thiệt hơn và giúp đỡ cô mới được.

Tuy cô nói năng có phần bộc trực, nhưng cũng may Ngô Song là người giỏi kiềm chế.

Khi nghe xong những lời không ra làm sao của cô, Ngô Song chỉ cười cười, không có ý định muốn trở mặt.

Cô nới với Trác Yến: “Yến Tử, thoải mái đi, nói với mình mà sao căng thẳng đến thế? Cậu xem cậu cứng người đến độ sắp bị chuột rút rồi kìa! Đừng lo, chuyện này mình nhất định sẽ giúp cậu! Tặng qua hay gì đó mình thấy thôi, trưởng phòng Hợp tác quốc tế là cậu của mình, mình đích thân đứng ra nói giúp cậu thì nhất định sẽ không vấn đề gì!”.

Nghe bạn trả lời như vậy, Trác Yến cảm động đến nỗi không biết phải nói gì.

Kỳ tích lại xảy ra thật rồi!

Cô bỗng dưng muốn khóc, hơi nghẹn ngào nói lời cảm ơn Ngô Song rối rít.

“Cảm ơn cậu Song Song! Cảm ơn cậu! Thật sự cảm ơn cậu rất nhiều!”.

Một tháng sau, Trác Yến tham gia kỳ thi du học Úc, đồng thời vượt qua mức trung bình với điểm số rất tốt.

Không lâu sau là phỏng vấn. Cô cảm thấy cô phát huy cũng khá tốt.

Sau khi thi viết và phỏng vấn xong rồi là bắt đầu thời gian chờ đợi dài đằng đẵng.

Danh sách mãi vẫn không thấy, cô không yên tâm, cứ cách mấy ngày lại chạy đến hỏi Ngô Song, có phải đã xảy ra chuyện gì không, hay là có gì phát sinh? Có cần tặng chút quà gì đó không?

Ngô Song lần nào cũng nhẫn nại an ủi cô: “Đừng cuống, cũng đừng sợ, yên tâm đi, tuy chuyện này rất phức tạp, nhưng cậu phải tin mình, mình nhất định sẽ nhờ cậu mình giúp được!”.

Lúc cô nói câu này, vẻ kiên quyết định trên gương mặt gần như mang một vẻ tàn nhẫn.

Trác Yến bắt mình phải tịnh tâm chờ đợi, nghe theo sự sắp xếp của Ngô Song.

Chớp mắt mà cuối học kỳ đã lặng lẽ đến gần, nhưng đến trước khi nghỉ, danh sách du học sinh vẫn chưa công bố.

Cả kỳ nghỉ, Trác Yến đều thấp thỏm không yên, ăn uống không nổi.

Kỳ nghỉ này Ngô Song không về quê, cô ở lại trường, hành tung bí ẩn, hình như đã đăng ký học thêm hay gì đó.

Trong kỳ nghỉ Trác Yến nghe được một tin rất xấu – Lâm Quyên cũng quyết định đi Úc tiếp tục học lên cao, đồng thời đơn xin đi du học đã được trường chính thức phê chuẩn.

Tin này đối với Trác Yến mà nói, rõ ràng là một áp lực vô cùng lớn.