Chương 17 – Cô em Bát Đồng

Ăn cơm xong, ba mợ xoa xoa tay, không thể kiềm chế được muốn lên chiến trường ngay.

Hóa ra, ba bà mợ ngoài việc sôi nổi sốt sắng buộc dây tơ hồng cho đôi bạn trẻ còn là fan hâm mộ trung thành của cái món quốc hồn quốc túy – mạt chượt. chuyện làm mối cho Hạ Hà Tịch và Lộ Lộ là chuyện nhỏ, chơi mạt chượt thâu đêm mới là chuyện lớn. theo lệ thường, ba chân thiếu một, bà mối phải lên hầu các mợ.

Trong bầu không khí nhẹ nhàng cùng với những quân mạt chượt, ba mợ chơi tới quên hết tất cả, hoàn toàn quẳng chuyện đứa cháu nuôi ra sau đầu. Tô Khiêm Trình và Tô Nhạc Trình từ trước tới nay không có hứng thú với mạt chượt, nghe mẹ mình bảo muốn chơi thâu đêm, lần lượt chào tạm biệt, chuẩn bị về.

Thế nên, vấn đề tiếp theo là…

Trong bốn người chuẩn bị về nhà, anh cả Tô Khiêm Trình, anh ba Tô Nhạc Trình và Hạ Hà Tịchđều lái xe tới, chỉ có mình Lộ Lộ sắc nước hương trời, hoa nhường nguyệt thẹn là không có xe. Làm người đàn ông, rốt cuộc ai trong ba người nên đưa Lộ Lộ về nhà đây?

Tô Nhạc Trình vắt chéo chân, rào trước: “Anh cả, nhà anh ở cửa tây, nhà Lộ Lộ cũng ở cửa tây, anh…”

Còn chưa nói xong, anh cả Tô Khiêm Trình đã vội vàng ngắt lời: “Lát nữa anh phải ra ngoài làm việc, không về cửa tây đâu.” nói xong bèn nghĩ một lát, chỉ sợ còn kẽ hở, lại bồi thêm một câu: “Anh làm nhiệm vụ, gấp lắm!”

Tô Nhạc Trình khoanh tay trước ngực nhìn anh: “Anh cả, anh gấp như thế mà còn có thời gian ăn cơm cơ à?”

Anh cả nghẹn lời, trợn mắt phản công: “Cảnh sát thì không phải người à? Có gấp thế chứ gấp nữa cũng phải ăn cơm chứ! Còn em đấy, không phải nãy em nói muốn tới quán bar hả? Quán bar của em chỉ cách nhà Lộ Lộ một con phố thôi!”

Hai người đang cãi tới cãi lui thì anh hai Tô Cẩm Trình vẫn im lặng ngồi bên, đột nhiên cười nhạt một tiếng: “Hai người gấp gì hả, diễn viên nam chính còn chưa phát ngôn, hai người quýnh lên làm cái gì hả?”

Nói xong, ba anh em nhà họ Tô đồng loạt quay sang nhìn Hạ Hà Tịch đang im lặng xem tivi. Con cáo họ Hạ không để tâm tới ánh mắt nóng bỏng của ba người, không nói một câu, ngồi im như tượng.

Nét mặt Lưu Lộ Lộ bị mấy người đẩy qua đẩy lại có chút khó xử, lắc đầu nói: “Không phiền các anh đâu, tự em gọi taxi về là được rồi.”

Anh hai Tô Cẩm Trình nghe vậy thì nhếch môi, chỉ cười không đáp. Hạ Hà Tịch nãy giờ vẫn án binh bất động đang suy ngẫm xem Tô Cẩm Trình có ý gì, thì nghe Lộ Lộ khẽ khàng nói: “Chỉ cần người nào đó chịu đưa em về…” nói xong còn cố ý dịch sát vào người hht, rồi lại nhìn đồng chí Hạ chằm chằm, nhe răng cười duyên.

Đùa giỡn! Đây tuyệt đối là đùa giỡn công khai có thêm ám chỉ! Khiêu khích hết lần này đến lần khác. Đến con cáo họ Hạ thường không thể hiện buồn vui trên mặt cũng sắp đánh rơi phong độ, gào lên rồi.

Tô Khiêm Trình và Tô Nhạc Trình liếc mắt nhìn nhau, cố nén cười. nhìn đi, không phải là bọn mình không đưa về, mà là con gái nhà người ta đã chọn được tài xế tốt nhất từ lâu rồi.

Khóe miệng con cáo họ Hạ giật giật, khéo léo đáp: “Nhà tôi ở cửa đông…” Ý là, cô Lưu, chúng ta không cùng đường, thật đấy!

Vừa nói xong, mợ cả đang chơi mạt chượt vừa đánh một con Nhất vạn, phân tâm nên chỉ nghe thấy nửa câu sau của hht, kêu to lên: “Tiểu Hạ ở cửa đông còn muốn đưa Lộ Lộ về hả? Ôi chao, thật phiền cháu quá! Hai đứa đi cẩn thận nhé! Lộ Lộ, về nhà nhớ gọi điện cho mợ nhé!”