Chương 17 – Kinh thư

Minh Lãng quả nhiên nuốt một mình quyển Độ nghiệt kinh kia, Bình An không phản đối, huống hồ Minh Lãng sớm muộn sẽ là người của mình, đồ vật kia rồi cũng là của mình thôi. Ha ha, tại sao có người đi ngang qua liền nói những câu đại loại như: “Những người nằm mơ giữa ban ngày lại còn chảy nước dãi thật khó coi”, lẽ nào họ đang ám chỉ mình sao?

Chờ tới khi khí sắc của Minh Lãng hoàn toàn bình phục, Bình An chạy ngược chạy xuôi chăm sóc, trông biểu hiện của cô rất giống với hiền thê lương mẫu. Tứ Lan đạo cô vẫn không lo về sống chết của Minh Lãng, vẫn muốn nhập vào người anh, vẫn muốn tán dóc với Dịch Bình An. Dịch Bình An trong lòng không thể chấp nhận “yêu quái Minh Lãng” đã hoàn thành biến thành phụ nữ kia.

Tuy có câu “yêu một người yêu hết mọi thứ thuộc về người đó”, nhưng không đồng nghĩa với việc phải yêu đạo cô biến thái kia. Đạo cô kia hễ nhìn thấy Dịch Bình An liền tìm cớ cãi cọ, cứ buộc cô phải thừa nhận có thứ gì tốt với hòa thượng, trong trái tim bị đánh tơi bời kia của đạo cô Tứ Lan thì phàm là hòa thượng đều xấu, liên đới theo phàm là đầu trọc đều đáng hận, sự căm hận của bà tiến thêm một bước nữa, phàm là bọn trọc đầu, như bóng đèn, vỏ dưa hấu, đều đáng chết.

Còn giữa Minh Lãng và Dịch Bình An tương đối hòa hợp, trải qua lần ôm nhau trên sân thượng lần trước, Dịch Bình An trái lại không cần phải kìm nén cảm xúc của mình nữa, người đã đứt dây thần kinh xấu hổ này, dứt khoát mất luôn.

Sau khi Minh Lãng trở về, lại có rất nhiều khách nữ tới thắp hương, xem ra anh ta lại phát huy khả năng kéo khách như ở quán bar rồi. Khách nữ tới dâng hương đều ngắm nhìn trụ trì đẹp trai đội khăn đội đầu bằng ánh mắt mê mẩn, chốc chốc lại yêu cầu anh giải thẻ cho họ. Giọng nói của các khách nữ này đều điệu chảy mỡ, thậm chí có thể chảy nước nữa.

Lúc này Bình An liền ngay lập tức chạy lại nhìn bọn họ với ánh mắt mang hàm ý: “Hòa thượng này là tôi chấm rồi, các người đừng hòng tơ tưởng gì nữa” để sát thương từng trái tim định dụ trụ trì đẹp trai của các khách nữ dâng hương kia.

Minh Lãng thấy tình hình như vậy liền nói:

“Nữ thí chủ, thí chủ đuổi hết khách tới dâng hương, chùa nhỏ không có ai dâng hương, tình hình kinh tế của chùa eo hẹp, xin thí chủ để lại một con đường sống đi!”.

“Dễ thôi, hoàn tục đi! Cái đồ đầu trọc đáng chết, anh đội khăn đội đầu làm hòa thượng quái gì, đừng ở lại đây làm hại người nữa”.

Bình An cười híp mắt tiến tới chỗ Minh Lãng nói:

“Đừng hòng lung lạc tôi, tôi không mắc lừa cô đâu, tuệ căn của tôi đầy đây này”.

“Tuệ căn đầy đủ? Cần nhiều tuệ căn như vậy làm gì chứ? Anh cho rằng rễ cây có thể chặt để làm củi sao?”.

Minh Lãng mở to mắt ngạc nhiên:

“Bình An, trước đây tôi luôn cho rằng cô chỉ có tiềm năng làm nhà báo tin lá cải, không ngờ cô cũng giỏi ăn nói như vậy, thực sự có thể làm chính khách được đấy”.

Bình An nhảy lên chạy ra ngoài:

“Oa ha ha, cuối cùng anh không gọi tôi là nữ thí chủ nữa mà gọi tôi là Bình An rồi đấy, cứ chờ đấy, sớm muộn gì anh sẽ yêu tôi thôi”.

Bóng cô nhảy tưng tưng trong chùa, vui vẻ tới mức giống như một con thỏ kiếm được cả đông củ cải vậy.

Một giọng nói vọng tới từ phía sau:

“Cô ấy thực sự rất đáng yêu”.