Chương 17 – Lễ trao giải

Y Uyển Lộ đi rồi, Hoàng Phủ Thần Phong lại tới phòng nghỉ, hắn ngồi bên giường đau lòng vuốt ve khuôn mặt Chỉ Ngưng, “Ngưng Nhi, thực xin lỗi, hại em bị đánh. Anh cam đoan, đây là lần cuối cùng. Từ nay về sau tuyệt đối sẽ không có người thương tổn đến em.”

Chỉ Ngưng nghe những lời Hoàng Phủ Thần Phong vừa nói nước mắt liền chảy xuống. Hoàng Phủ Thần Phong thấy Chỉ Ngưng khóc, hắn vội vàng sốt ruột hỏi: “Ngưng Nhi, em làm sao vậy? Vì sao lại khóc? Có phải mặt rất đau không? Em đợi chút anh lập tức gọi điện cho bác sĩ.”

Chỉ Ngưng thấy Hoàng Phủ Thần Phong lấy điện thoại di động ra muốn gọi cho bác sĩ riêng của hắn liền kéo lấy tay hắn: “Không có, trên mặt đã đỡ rồi, không cần phải lo lắng như vậy.”

“Em không đau là tốt rồi, nếu đau phải nói với anh. Ách” cái kia, Ngưng Nhi, anh cùng người phụ nữ kia đã là chuyện thật lâu rồi. Hiện tại anh đã sớm không có quan hệ gì với cô ta, anh không biết cô ta sẽ đến phòng làm việc của anh. Cho nên, em không nên tức giận, được không?” Biết rõ Chỉ Ngưng không sao, Hoàng Phủ Thần Phong nhanh chóng giải thích chuyện của Y Uyển Lộ. Hắn không muốn Chỉ Ngưng vì phong lưu sử của hắn trước đây mà hiểu lầm.

“Uhm, em không tức giận, chỉ là rất kinh ngạc. Đây đã là lần thứ hai em bị đánh vì anh. Đều tại anh, ai kêu anh khiến cho phụ nữ yêu mến như vậy.” Chỉ Ngưng liếc mắt nhìn hắn nói.

“Thực xin lỗi, anh cam đoan, đây là lần cuối cùng, từ nay về sau, anh sẽ không để bất luận kẻ nào thương tổn em. Tin tưởng anh được không?”

“Được, em tin tưởng anh.” Chỉ Ngưng vòng tay ôm lấy eo Hoàng Phủ Thần Phong. Hiện tại cô giống như ngày càng không thể rời khỏi hắn rồi, càng thêm ỷ lại hắn.

Hoàng Phủ gió sớm vì cô chủ động rất là đắc ý.

Thời gian trôi qua rất nhanh, hôm nay, chính là lễ trao giải cuộc thi. Từ sáng sớm, Chỉ Ngưng cứ đi tới đi lui, Hoàng Phủ Thần Phong bị cô làm cho hoa mắt cháng váng đầu.

Kỳ thật, Hoàng Phủ Thần Phong đáp ứng chủ sự lễ trao giải tối nay bởi vì có liên quan đến Chỉ Ngưng. Hắn muốn cho Chỉ Ngưng một kinh hỉ.

“Ngưng Nhi, em đã đi lòng vòng suốt cả sáng rồi, nghỉ ngơi một chút! Còn lâu mới tới lễ trao giải!” Hoàng Phủ Thần Phong rốt cục nhịn không được ôm Chỉ Ngưng vào trong ngực.

“Phong, em” em thật sự rất hồi hộp! Em cho tới bây giờ đều chưa từng hồi hộp như vậy.” Chỉ Ngưng từ trong ngực Hoàng Phủ Thần Phong ngẩng đầu lên nhìn hắn.

“Đừng lo lắng, có anh ở đây!Buổi tối anh sẽ cùng em đến lễ trao giải. Hiện tại, chúng ta đến Mạt Lan Đóa ăn cơm trưa, sau đó đi mua lễ phục chuẩn bị cho lễ trao giải, được không?” Hoàng Phủ Thần Phong nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô.

“Vâng, có anh bên cạnh em sẽ không lo lắng, thật sự cám ơn anh, cám ơn anh quan tâm đến em, cám ơn anh” không đợi Chỉ Ngưng nói xong, Hoàng Phủ Thần Phong lại hôn lên miệng của cô.

“Ngưng Nhi, nhớ kỹ! Từ nay về sau không cho phép nói hai chữ cảm ơn này. Nếu không anh cũng không đảm bảo sẽ trừng phạt em như thế nào đâu!” Từ lần Chỉ Ngưng sợ tiếng sấm, Hoàng Phủ Thần Phong đã kêu Chỉ Ngưng đến phòng của mình. Bọn họ mỗi tối đều ôm nhau ngủ, nhưng mỗi đêm ngoại trừ hôn môi, bọn họ cái gì cũng không làm. Thế nhưng Hoàng Phủ Thần Phong luôn lúc Chỉ Ngưng ngủ say đến phòng tắm dội nước lạnh, hắn sợ chính mình không khống chế nổi muốn cô. Hắn không muốn thương tổn đến cô.