Chương 17: Một đấu hai mươi

Cô nhận thấy người đến là anh, trong lòng báo động, mày nhíu lại, than một tiếng rồi định quay lưng bỏ chạy. Chỉ là anh đã nhanh chân hơn, hai ba bước đã chạy đến trước mặt cô, đôi mắt màu hổ phách nhìn cô tò mò

“Sao lần nào em thấy tôi cũng chạy. Tôi đáng sợ lắm sao?”

Anh nở một nụ cười tự cho là hiền hòa nhất, nhưng đối với người đã ở bên anh bào nhiêu năm như cô, trong đó có bao nhiêu phần tình cảm, cô thừa biết. Chỉ là bây giờ thực sự không đúng lúc a, anh mà phát hiện ra cái gì thì làm sao.

“Sao anh lại đi theo tôi”

Cô cố tình thay đổi giọng nói, nhẹ nhàng hỏi một câu, dù sao cô cũng không thể lạnh lùng với anh được, dù chỉ là giả bộ.

“Em, có muốn đi theo tôi không”

Anh nói một câu khiến cho cô suýt nữa ngã ngửa, mắt mở to nhìn anh trân trân. Cũng may anh nhanh chóng phát hiện ra lời mình nói dễ gây hiểu lầm, vội vã muốn sửa lại

” Cái đó, không phải như vậy, ý tôi là.. lúc trước có thấy em ở căn tin đó, tôi quan sát từ đầu tới cuối. Em, rất có tiềm năng. Tôi là muốn hỏi, em có muốn theo tôi làm việc không”

A. Làm việc. Thì ra ý anh là vậy. Nhưng mà không phải cô đã làm việc với anh năm năm rồi sao, còn làm cái gì nữa. Nếu như lúc nãy nhìn thấy anh ở đó, cô có chết cũng không có giúp mấy người kia sửa máy đâu. Lâm Vũ mím môi, không chút suy nghĩ liền đáp lại

“Không cần đâu”

“Em không suy nghĩ chút nào sao, ví dụ như tiền lương, phúc lợi, tiền đồ… mấy cái đó…”

“Không cần đâu”

Cô ngắt lời anh, chắc nịch khẳng định

“Cho tôi lý do”

Anh nhíu mày, hỏi lại.

“Tôi… tôi không thích làm việc với người khác. Tính cách của tôi rất kì quái… nói chung không thích hợp chính là không thích hợp”

Anh nhìn cô trong chiếc mũ lưỡi trai lúp xúp, chiếc kính dày cộp che khuất đôi mắt, lời nói cũng có mấy phần đáng tin. Xem ra cô thật sự là loại người không thích tiếp xúc với người khác, chỉ là cô có tiềm năng như vậy…

Anh thở dài một hơi

“Thôi được, đây là số điện thoại của tôi, nếu như em thay đổi ý định thì hãy dùng nó để liên lạc”

Anh tiến đến, đưa cho cô một tấm danh thiếp nhỏ tinh xảo, cô nhìn cũng chẳng nhìn qua, trực tiếp nhét vào trong túi quần rồi quay lưng bước đi. Đùa sao, số điện thoại của anh cô đã sớm thuộc lòng, cần gì cái này nữa đâu.

“Khoan đã”

Cô nghe anh gọi, giật mình dừng bước, quay đầu lại

“Tôi là Trình Hạo, còn tên của em?”

Cô nghĩ nghĩ một chút, nhẹ nhàng đáp

“Lâm Nhiên”

Lâm Nhiên. Cô ấy lại cũng tên là Nhiên. Trên đời này lại có nhiều thứ trùng hợp đến thế.

Trình Hạo nhìn bóng lưng của cô, trong lòng có điều suy nghĩ. Từ lần gặp trước, anh đã cảm thấy bóng lưng của cô có chút quen thuộc, bây giờ nhìn kĩ lại, quả thật rất giống vật nhỏ kia. Rõ ràng là khuôn mặt khác, giọng nói khác, khí chất cũng khác đến một trời một vực, sao anh lại cảm thấy giống nhau đến thế chứ. Giống như hôm nay khi bước vào căn tin, cô ngồi bên cạnh người nào đó, anh liếc mắt một cái đã nhận ra cô, không giống như mấy người con gái luôn vây quanh anh, gửi thư cho anh, anh ngay cả một chút ấn tượng cũng không có nữa. Bất giác để ý đến một người khác ngoài vật nhỏ kia, không biết là tốt hay là xấu nữa. Có lẽ, người với người giống nhau là truyện thường tình, anh có lẽ là nhớ vật nhỏ kia đến phát điên rồi .

Quả nhiên không ngoài dự đoán, ngày hôm sau, trong trường nổi lên sóng gió lớn, nói là Hàn Minh cùng với Lâm Vũ chắc chắn có JQ, có người còn nói ngày ngày hôm đó còn nhìn thấy Lâm Vũ cùng với Trình đại thần ở một chỗ, khiến cho hàng tá các thể loại tin đồn nổi lên. Có người nói Lâm Vũ trước mặt thì chủ động quyến rũ Hàn Minh, sau lưng thì mặt dày đeo bám Trình Hạo mặc cho anh từ chối. Người khác lại nói Hàn Minh kia là muốn thay đổi khẩu vị mới tìm đến cô, chơi chán lại bỏ, chỉ là dù có theo lời đồn nào cũng thuận lợi đẩy Lâm Vũ lên đầu sóng ngọn gió, trở thành cái gai trong mắt của toàn thể nữ sinh trong trường. Người này truyền tai người kia, so với ngày trước, tai tiếng của Lâm Vũ còn tăng lên một phần. Lâm Vũ thì không hề hay biết gì về chuyện này, dù rằng có biết, có lẽ cũng chẳng làm tăng hứng thú của cô lên một chút. Mặc dù có nhận ra những ánh mắt kì quái của mấy người trong trường, thậm chí là những lần chỉ trỏ trực tiếp hơn trước, cô cũng chẳng thay đổi thái độ, bọn họ ghét, hảo, cứ ghét đi, cô vẫn chính là ăn ngon ngủ tốt. Hàn Minh thì chẳng cần phải nói, có lẽ sống chung với tai tiếng đã quen, chẳng còn quan tâm đến mấy thứ tin đồn đó nữa, có thời gian là lại đến tìm Lâm Vũ.

Cô sau ngày hôm đó liền giữ lời hứa, dạy bóng rổ cho anh, nền tảng của anh đã rất tốt, cô cũng chỉ cần hướng dẫn anh một chút, ngày ngày tập luyện. Cũng vì thế, hai người thường xuất hiện cùng với nhau, ra về cũng nhau, Hàn Minh còn thường xuyên quan tâm mua đồ ăn cho cô

khiến cho tin đồn trong trường trở nên xác thực. Mặc dù mọi người trong lòng đều khinh bỉ Lâm Vũ không xứng với người trong mộng của họ, chỉ là nhìn thấy hai người bên nhau thì cũng không tránh khỏi việc ghen tị đến đỏ mắt

“Nó đưa mày bao nhiêu”

“1 triệu”

“1 triệu, đùa sao. Con nhỏ kia mà đáng giá như vậy?”

“Con nhỏ yêu cầu hai mươi người đó, một triệu là đúng rồi”

“Hai mươi người, nhìn nhỏ kia gầy yếu như vậy, tao với mày cũng đủ “xử” gọn nó rồi, lại còn muốn hai mươi người”

“Chẳng biết nhỏ này nghe ở đâu, nói rằng nhỏ Lâm Nhiên có học võ, từng một mình hạ đến 9 thằng, còn làm cho 1 thằng trường mình bị gãy xương phải nhập viện”

“Vớ vẩn, nhìn người nó như kia, tao dùng chút lực cũng đủ bóp chết. Chậc chậc. Bọn con gái bây giờ ghen tuông thật kinh khủng, không vừa mắt một cái liền mướn người hại đời người ta. Haiz, Chẳng biết cái thằng cha Hàn Minh kia có cái gì mà lũ gái nó mê tít”

“Nó thì có cái gì, mặt thì như thằng đàn bà. Nhưng thôi, nhận tiền của nhỏ đó rồi, làm cẩn thận chút, không lại ảnh hưởng đến uy tín. Nói chung là cẩn thận vẫn hơn. Nhớ tối đó, còn phải đợi nhỏ Lâm Nhiên kia tách thằng Hàn Minh ra mới hành động được”

Đợi giọng nói tắt hẳn, trả lại cho khoảng không một không gian im ắng, một người mới từ trong nhà vệ sinh từ từ bước ra, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, con mắt sâu không thấy đáy, thấp giọng thì thầm

“Nhiên”

Lâm Vũ bước từng bước trên đường trở về, cả người rã rời. Một khoảng thời gian dài không chơi bóng, hiện tại ngày nào cũng chơi, quả thực là vừa mệt mỏi lại thích, chỉ là, sao cô luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó. Phải rồi, người đó đã đi rồi, đâu còn ở đây nữa. Cô không khỏi cúi mặt, cười khổ một tiếng.

Đi đến một đoạn đường vắng, cô bỗng nhiên dừng chân lại. Có lẽ là từ lầm bị Hàn Minh theo dõi, rồi lại đến anh hai, cả người cô luôn giữ sự cảnh giác tuyệt đối. Nghe bước chân nhiều như vậy, xem ra, lần này lại có ai đó “ưu ái” cô rồi

“Ra đây đi”

Cô dứt khoát dừng bước chân lại, cao giọng nói, giọng nói lành lạnh không có chút sợ hãi hay run rẩy, có chăng chỉ là sự phiền chán đến tột độ. Thấy phía trước không có động tĩnh, cô lạnh nhạt hét lên lần nữa

“Ra đây đi. Giải quyết nhanh chút, thật phiền”

Xào xạc, xào xạc. Trong không gian vắng lặng bắt đầu vang lên vài tiếng động nhỏ, rồi dần dần dần nhiều hơn, dày đặc. Tiếng bước chân vang trên nền đất, một, hai, ba,… Lâm Vũ lẩm nhẩm đếm trong miệng, xem ra lần này cũng phải đến mười mấy hai mươi người, cô có nên cảm ơn người nào đó coi trọng cô quá không nhỉ.

Dần dần, trước mặt Lâm Vũ xuất hiện khoảng mười mấy hai mươi nam sinh, tiến đến gần cô, bao quanh cô thành một vòng tròn. Hai nam sinh dẫn đầu không ai khác chính là hai kẻ nói chuyện trong nhà vệ sinh sáng nay, nhìn Lâm Vũ lạnh lùng đứng một chỗ mà không hiểu sao trong lòng nổi lên dự cảm không lành.

Lâm Vũ tháo chiếc kính trên mắt xuống, cất đi, đôi mắt đen tuyền bình tĩnh nhìn một đống người trước mặt, không hề có chút biểu hiện sợ hãi, chỉ lạnh nhạt hỏi một câu

“Một người lên, hay tất cả cùng lên”

Mấy tên nam sinh kia nghe cô nói chuyện ngông cuồng như thế, không nhịn được cười phá lên, duy chỉ có tên đứng đầu cao lớn, da hơi ngăm ngăm chăm chú quan sát cô, nhìn ánh mắt tuyệt đẹp lại sắc lạnh như băng của cô, không hiểu sao trong lòng nổi lên lo lắng mơ hồ, sau đó lại tự phỉ nhổ mình một chút. TMD, chỉ là một con nhóc, sợ cái gì mà sợ.

“Nhóc, nể tình em nhìn nhỏ bé như vậy, chúng tôi sẽ nhẹ tay một chút. Lần sau thì tránh xa thằng họ Hàn ấy ra chút, kẻo rước họa vào thân”

Nghe tên cầm đầu “tốt bụng” khuyên bảo như vậy, Lâm Vũ không khỏi nhăn mặt lại. Thằng họ Hàn? Hàn Minh?Tên Hàn Minh chết tiệt, chắc chắn lại là mấy fan cuồng của anh ta thuê đám người này rồi, lại dám mang rắc rối đến cho cô. Cô quét mắt qua đám người trước mặt, 20 người, một đấu hai mươi, xem ra phải tốn thời gian mà đánh một trận tử tế rồi.

“Tôi hỏi lại lần nữa, từng người lên, hay là tất cả cùng lên”

Giọng nói mát lạnh vang lên trong bóng tối, giống như cơn gió đêm khiến cho người ta bất giác rùng mình. Một tên nam sinh thấy cô ngông cuồng như vậy, không nhịn được tiến lên trước hét lớn, dù sao cô cũng chẳng phải loại mỹ nữ khiến cho bọn họ động tâm mà tha cho một lần.

“TMD, nhóc con ngông cuồng. Đại ca, để em lên, xem lột hết quần áo nó ra nó còn lớn lối được không”